Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 42


trước sau

Advertisement
"Tại sao phải khó chịu?" Dương Vân kỳ quái nhìn Phách hỏi.

"Giúp đỡ người mình thích cùng người khác cùng một chỗ, không khó chịu sao?"

"Tôi thích ai ?" Dương Vân hỏi ngược lại.

"Nếu cô không thích Triển Phong, vì sao ở bệnh viện ôm cô ấy?"

"Ha ha, đó là bởi vì dưới tình huống đó tôi phải làm như vậy để an ủi Triển Phong." Dương Vân nhìn thẳng Phách nói.

"Phải không?" Phách cười cười nói "Vậy nếu tôi nói, cũng có chuyện nhất định phải làm thì cô có làm không?"

"Tôi đây phải biết là cái gì nhất định phải làm mới được, tôi không có khả năng đoán trước nên không thể trả lời cô được"

"Được. Tôi nói cho cô biết." Phách chậm rãi tới gần Dương Vân.

Khi Dương Vân ý thức được nguy hiểm thì đã không còn kịp, Dương Vân cảm thấy cả người mình đều ngã vào lòng của Phách.

Mọi người còn ồn ào quay chung quanh Triển Phong, lúc này đầu Lâm Văn đã sớm nằm gọn trong lòng Triển Phong.

"Đi, đi, đi, các người đừng náo loạn ồn ào nữa, vợ tôi đang mắc cỡ đó" Triển Phong nhìn Triển Tuấn và Trương Dao kêu lên.

"Hừ, ai là vợ của Phong vậy" Lâm Văn ngẩng đầu lên nhìn Triển Phong nói.

"Nga...... Nga...... Có người không chịu thừa nhận kìa"

"Lâm Văn à, em đeo nhẫn của Phong thì chính là vợ của Phong rồi" Triển Phong bá đạo nói.

"Nói bừa" Lâm Văn cúi đầu tựa vào trên người Triển Phong.

"Được rồi, tạp vụ như chúng tôi phải đi thôi" Triển Tuấn vừa cười vừa đem mọi người cùng nhau lôi ra khỏi phòng.

Trong chốc lát trong phòng rộng lớn cũng chỉ còn lại Triển Phong và Lâm Văn.

Triển Phong dẫn Lâm Văn ngồi xuống sô pha "Bà xã, em muốn biết gì? Em hỏi đi"

"Tất cả chuyện hôm nay là do Phong và Dương Vân cùng nhau làm." Lâm Văn hỏi.

"Cái gì mà gọi là cùng nhau làm chứ, thật khó nghe" Triển Phong cau mày bất mãn cọ cọ tay Lâm Văn.

"Đừng nháo, trước hết Phong nên đem tất cả mọi chuyện khai ra cho em"

"Thật ra thì tiệc sinh nhật là do Trương Dao bày ra, Dương Vân phụ trách bố trí phòng, Phong chọn nhẫn, bánh kem và nhiệm vụ xếp chữ ở phía tòa nhà đối diện." Triển Phong kể chi tiết cho Lâm Văn nghe.

"Vậy người gọi điện thoại cho em là ai?" Lâm Văn muốn biết nhất chính là người này.

"Là Phách nha, Phong bảo cô ấy gọi điện thoại cho em tới" Triển Phong cười hì hì nói.

"Hừ, muốn em tới đây mà cần phải có một người khủng bố như vậy sao, dọa em sắp chịu không nổi." Lâm Văn oán giận nói.

"Hả? Phách này sao lại như vậy a, Phong kêu cô ta phải ôn nhu nhẹ nhàng với em, người này chính là như vậy, không hiểu ôn nhu là gì." Triển Phong bất mãn việc Phách làm bà xã của mình bị dọa.

"Vậy mỗi đêm Phong và Dương Vân tới đây là để chuẩn bị?"

"Đúng vậy, Trương Dao giúp Phong nghĩ cách, Phong cùng Dương Vân bắt đầu bắt tay vào làm, muốn sưu tập ảnh chụp của em thật đúng là không dễ dàng nha, còn có tòa nhà đối diện nữa, muốn thuyết phục cho thuê một buổi tối thật là khó vô cùng, Phong phải tốn không ít thời gian và tâm huyết đâu." Triển Phong đem sự tình kể hết cho Lâm Văn.

Điều này làm cho trong lòng Lâm Văn có chút xấu hổ, chính mình cư nhiên nghĩ Dương Vân này nọ, rất may mắn là vẫn chưa cãi nhau với cậu ấy, không thì xấu hổ vô cùng nha, Lâm Văn nhẹ nhõm vì lúc ấy mình còn đủ bình tĩnh.

"Bà xã, bà xã, em nghĩ gì vậy?" Triển Phong cầm lấy tay Lâm Văn la lớn.

"Triển Phong, Phong đừng gọi em như vậy" Lâm Văn có chút thẹn thùng nói.

"Sao vậy, tuy rằng em không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng chúng ta xác thực là từng có thân mật da thịt nha" Triển Phong có điểm ái muội nói.

Lâm Văn nhìn Triển Phong, Triển Phong vì làm cho nàng nhớ lại chuyện trước kia mà dành không ít tâm tư, cho dù Lâm Văn vẫn không nhớ lại Triển Phong, nhưng tình cảm Triển Phong dành cho nàng vẫn không hề thay đổi, còn càng thêm dụng tâm vì sinh nhật nàng mà chuẩn bị, hơn nữa an bài ấm áp như thế, làm cho Lâm Văn rất cảm động.

"Triển Phong." Lâm Văn nhẹ nhàng gọi.

"Làm sao vậy?" Triển Phong ôm lấy Lâm Văn hỏi.

"Em muốn nói với Phong một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Em...... Em......" Lâm Văn ấp a ấp úng không biết nên nói cái gì.

"Lâm Văn" Triển Phong nhìn Lâm Văn, lấy tay đặt lên môi Lâm Văn nói "Không nói được thì đừng nói, Phong không muốn em khó chịu." Triển Phong dùng ánh mắt kiên định nhìn Lâm Văn.

Lâm Văn lo lắng nhìn Triển Phong, cảm giác Triển Phong ngày càng thành thục .

Triển Phong nhìn ra ánh mắt lo lắng của Lâm Văn, chậm rãi nói "Phong không biết em muốn nói chuyện gì, nhưng Phong muốn nói với em một điều, trước kia Phong yêu em nhiều thế nào thì hiện tại cũng vẫn thủy chung như vậy."

"Triển Phong" từ khi mất trí nhớ tới nay, đây là lần đầu tiên Lâm Văn thâm tình gọi tên Triển Phong, điều này làm cho Triển Phong kích động không thôi, ôm Lâm Văn càng chặt hơn.

"Kỳ thật...... Kỳ thật em cũng không có quên Phong." Lâm Văn rốt cục nói ra sự thật chôn sâu trong lòng.

"Cái gì?!" Điều này làm cho Triển Phong giật mình không nhỏ "Nói như vậy, nói như vậy em không mất trí nhớ?" Triển phong có chút cà lăm hỏi.

"Không, cũng không thể như vậy nói."

"Rốt cuộc là sao vậy?" Triển Phong bị lời nói của Lâm Văn làm kinh ngạc, một chút lại không quên một chút lại quên là thế nào, làm cho Triển Phong như lọt vào trong sương mù.

"Triển Phong, Phong đừng sốt ruột, hãy nghe em nói cho hết. Lúc em bị thương tỉnh lại thật sự là đã mất trí nhớ, thậm chí không còn nhớ gì về Phong." Lâm Văn nói xong còn gắt gao ôm chặt Triển Phong, nói tiếp "Ngoại trừ Dương Vân và Trương Dao bất ngờ thì chuyện em mất trí nhớ càng làm cho ba mẹ thêm vui mừng, lúc ấy em cũng không hiểu vì sao. Thời điểm mỗi ngày em nằm viện, Dương Vân và Trương Dao đều đem những chuyện trước kia của chúng ta kể lại, kể chuyện em và Phong sống cùng nhau, hy vọng em mau chóng khôi
Advertisement
phục trí nhớ, nhưng sau khi ba mẹ biết, lại đột nhiên đưa em về nhà, nói là ở nhà an dưỡng có vẻ có lợi cho khôi phục trí nhớ, lúc ấy có vài lần Dương Vân và Trương Dao tới nhà, đều bị ba mẹ nói em đang ngủ, cự tuyệt không cho họ vào."

Lâm Văn dừng một chút tiếp tục nói "Em về nhà ngày thứ ba, nhờ cơn ác mộng mà em lập tức khôi phục trí nhớ. Khi em nhớ lại mọi chuyện liền muốn đi tìm Phong, lúc ấy Phong bị thương như vậy, em không biết thương tích có để lại di chứng gì không, cho nên sốt ruột muốn đi tìm Phong. Nhưng bị ba ngăn cản, ông ấy nói với em Phong hiện tại rất khỏe, không có lưu lại di chứng gì, lúc ấy em mới an tâm, lần nào em muốn đi thăm Phong đều bị ba ngăn cản, ngày càng thêm bất mãn ba nên em đã cãi nhau với ba mẹ."

"Ba, sao ba không cho con đi gặp Triển Phong? Con đã khỏe lại rất nhiều, huống chi Triển Phong là vì con mới bị thương nặng như vậy." Lâm Văn tức giận hét lên với ba Lâm.

"Văn Văn, không phải ba nói rồi sao, Triển Phong không có việc gì, khôi phục tốt lắm, con liền an tâm ở nhà tĩnh dưỡng đi." Ba Lâm vô lý nói.

"Không được, hôm nay nhất định con phải đi gặp Triển Phong." Lâm Văn kiên trì.

"Không được, con không thể đi." Ba Lâm nghiêm khắc nói.

Lâm Văn nhìn ba mình, đã bao lâu rồi ba không nghiêm khắc với mình? Từ nhỏ đến lớn ba cũng không mắng nàng một lần, nhưng là vì cái gì lần này, lần này cản trở nàng? Lâm Văn vẫn không thể hiểu.

"Ba, rốt cuộc ba muốn thế nào?" Lâm Văn tỉnh táo lại hỏi. Ba nàng mãnh liệt ngăn cản nàng tới gặp Triển Phong nhất định có nguyên nhân, Lâm Văn quyết định cùng ba nàng nói rõ ràng.

"Con không thể cùng Triển Phong một chỗ, càng không thể kết hôn với nó, hai người các ngươi đều là nữ nhân" Ba Lâm rốt cục nói ra suy nghĩ trong lòng.

"Ba, không phải lúc ấy ba đã đáp ứng rồi sao?" Lâm Văn khó hiểu vì cái gì lúc ấy ba đáp ứng chuyện của nàng cùng Triển Phong, hiện tại lại lật lọng.

"Văn Văn" Mẹ Lâm nghe được Lâm Văn và ba mình tranh chấp cũng ra lời khuyên can "Lúc ấy ba con cũng chỉ là bất đắc dĩ. Lúc trước vốn là ba Triển Phong tài trợ cho ba con việc buôn bán, có ân với ba con, cho nên lúc đó mới đáp ứng ba Triển Phong. Người của Triển gia có thể không để ý đến lời đồn nhãm bên ngoài, nhưng mà Văn Văn à, chúng ta không phải là người Triển gia, ba mẹ không thể nhìn con gái mình cùng kết hôn với một cô gái khác được." Mẹ Lâm vừa nói vừa bắt đầu chảy nước mắt.

"Mẹ, Triển Phong yêu con thật lòng, con cũng vậy thật sự rất yêu cô ấy. Chẳng lẽ ba mẹ có thể nhìn con gái mình mất đi hạnh phúc sao?" Lâm Văn khống chế không được chính mình, giọng run run hỏi.

"Loại hạnh phúc này sẽ duy trì không được bao lâu, Văn Văn chờ thêm đoạn thời gian nữa Triển Phong qua đi cảm giác mới mẽ sẽ quên con thôi, cô ta sẽ bỏ con, đến lúc đó người thương tâm cũng là con." Ba Lâm tận tình khuyên bảo con gái mình.

"Ba" Lâm Văn còn muốn ở biện giải cái gì, ba Lâm chợt nói "Văn văn, con lợi dụng lần mất trí nhớ này mà hoàn toàn quên Triển Phong đi, nếu cô ta thấy con không nhớ lại, khổ sở vài ngày cũng sẽ quên, các con lại có thể trở lại quỹ tích ban đầu của mình"

Lâm Văn nhìn ba nàng, không nghĩ tới ba nàng vì cái gọi là sĩ diện mà có thể hy sinh hạnh phúc của con gái mình. Khó trách ba của Hoắc Hãn Đình lại hận ba nàng như vậy, có thể thấy được năm đó ba nàng vì bảo vệ địa vị trong công ty mà đuổi ba Hoắc Hãn Đình ra ngoài, không nghĩ tới hai mươi mấy năm sau chính nàng lại trở thành vật hi sinh của ba.

Lâm Văn nhìn ba mẹ đã dưỡng dục nàng từ nhỏ, không rên một tiếng trở về phòng. Tối hôm đó nàng suy nghĩ rất nhiều chuyện của nàng và Triển Phong, tuy rằng Lâm Văn giận ba nàng hy sinh hạnh phúc của nàng, nhưng dù sao thì đó cũng là ba ruột của nàng, hơn nữa cũng không phải ai cũng có thể chấp nhận chuyện tình của nàng và Triển Phong, ba mẹ nàng phản đối cũng là chuyện có thể hiểu.

Cốc...... Cốc......

"Vào đi"

Lâm Văn thấy mẹ nàng bưng cơm chiều đi vào "Văn Văn ăn một chút gì đi, thân thể của con còn chưa khỏe hẳn, không ăn gì thì làm sao khôi phục được." Mẹ Lâm đau lòng con gái, nhưng cũng không thể chấp nhận chuyện của nàng .

Truyện convert hay : Thần Y Kiều Thê Là Đại Lão
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện