Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 41


trước sau

Advertisement
Lâm Văn tựa lưng trên cánh cửa, hít thở thật sâu, nếu không mở cánh cửa này ra được, Lâm Văn định tìm thử trong phòng xem có thể tìm được lối ra hay không, tuy rằng ý tưởng này có vẻ xa vời, nhưng so với cái gì cũng không làm vẫn tốt hơn.

Lâm Văn đi đến phía trước, ngẩng đầu có thể nhìn thấy một chùm đèn xa hoa treo phía trên, xung quanh khảm những viên thủy tinh quý giá, dưới ánh trăng chiếu rọi xuống có vẻ vô cùng chói mắt.

Bên trong còn có một lò sưởi, lúc này Lâm Văn mới phát hiện có cảm giác căn phòng này trang trí giống như kiểu Anh quốc cổ.

Đột nhiên lò sưởi trong tường xẹt qua một ngọn ánh sáng, cảm giác như là đang có người chiếu đèn vào đó. Bởi vì ánh sáng bất ngờ mà dọa Lâm Văn nhảy dựng, Lâm Văn nhanh quay đầu tìm ánh sáng ấy là từ đâu chiếu tới.

Lâm Văn quay đầu lại mới phát hiện, cửa sổ mà nàng nhìn thấy lúc nảy không hoàn toàn được mở ra mà bị một tấm màn che khuất. Khi nào thì được che lại? Như thế nào mà nàng cũng không phát hiện ra? Đang lúc Lâm Văn muốn chạy đi qua đem bức màn xốc lên thì ánh sáng vừa rồi bắt đầu có biến hóa.

Từ ánh sáng chiếu ra một bức ảnh chụp một đứa bé con, ảnh chụp đứa bé trên đầu cài một cái nơ con bướm màu hồng nhạt đang ngồi cười vui vẻ.

[Cái này giống như là máy chiếu vậy đó mọi người]

Ngay sau đó lại hiện ra một bức ảnh chụp đứa bé khoảng bốn năm tuổi, lúc này nhìn vào bức ảnh có thể nhận ra đó chính là một cô bé duyên dáng đáng yêu, mặc một cái váy xinh đẹp đang đứng ở bồn hoa, vẻ mặt thỏa mãn ăn kẹo que trên tay.

Bức ảnh thứ ba chụp cô bé lúc tốt nghiệp tiểu học, cầm chứng nhận tốt nghiệp màu đỏ đứng ở cổng trường, Lâm Văn rõ ràng nhìn thấy tên trường học tên, tiểu học XX, là trường tiểu học nàng đã học.

Bức ảnh chụp thứ tư, cô bé đã trổ mã duyên dáng yêu kiều, khi đó là lúc học trung học, khuôn mặt hồng hào ngượng ngùng tươi cười, ngại ngùng nhìn thẳng phía trước.

Bức ảnh thứ năm chụp cảnh cô gái tốt nghiệp trung học, nhưng gương mặt vẫn ngây thơ như trước, làm cho người ta cảm thấy như nàng chỉ mới là nữ sinh trung học.

Bức ảnh thứ sáu chụp ba cô gái khác nhau, cô gái thứ nhất phía bên trái, vẻ mặt văn tĩnh, nhu thuận trưởng thành, là mẫu con ngoan trò giỏi trong mắt giáo viên và ba mẹ. Cô gái thứ hai, vẻ mặt cười khẽ, ánh mắt thật to cảm giác như nhìn vào đó sẽ bị điện giật. Cô gái thứ ba vẻ mặt thản nhiên im lặng, khỏe miệng tràn đầy nhu mì.

Bức ảnh thứ bảy rõ ràng là ảnh ghép lại, bởi vì ảnh chụp ba cô gái mặt lễ phục tốt nghiệp khác nhau. Cô gái thứ nhất, lúc này đã hoàn toàn xinh đẹp ra, ánh mắt không phải rất lớn nhưng có một loại trí tuệ, còn để lộ ra một tia giảo hoạt. Cô gái thứ hai đeo đồ trang sức thanh nhã, mị nhãn để lộ ra của nàng tính thẳng thắn. Cô gái thứ ba vẻ mặt trầm ổn im lặng, phảng phất mặc kệ phát sinh chuyện gì đều có thể làm nàng thật bình tĩnh, trong ánh mắt nhìn không ra gì gợn sóng.

Lâm Văn nhìn những bức ảnh chụp trước mặt, đều là ảnh của nàng từ bé tới giờ, tấm ảnh có ba người lần lượt là Dương Vân, Trương Dao và nàng.

Sau khi kết thúc bảy tấm ảnh chụp, chuyển hoá thành một loạt những bức ảnh khác nhau nhưng không hề có âm thanh. Ảnh chụp từ lúc Lâm Văn tiếp nhận Lâm thị cùng Dương Vân, Trương Dao lần đầu tiên cùng nhau cắt băng khánh thành dự án đầu tiên. Lúc này ba người rõ ràng biểu hiện ra cá tính của mình. Dương Vân mặc lễ phục nàu cà phê, thành thạo khéo léo. Trương Dao một thân lễ phục màu đỏ có vẻ nóng bỏng gợi cảm. Lâm Văn mặc lễ phục trắng có điểm xuyết thêm đen có vẻ bình tĩnh quyết đoán. Ba người cùng nhau bắt đầu phiên giao dịch, quả cầu đỏ trong nháy mắt được hạ xuống, ba người nhìn nhau cười, vì tương lai hữu nghị cùng sự nghiệp của họ mà cười.

Một lúc im lặng, ngay sau đó vang lên một trận du dương tiếng nhạc, ôn nhu chậm rãi làm cho người ta tràn ngập nhớ lại. Bài hát này Lâm Văn rất quen thuộc, buổi tối hằng đêm không biết nàng đã nghe qua bao nhiêu lần, hình ảnh tiếp theo xuất hiện MV của Triển Phong và Lâm Văn, tiếng nhạc thích hợp làm cho người ta phảng phất đắm chìm trong một khắc ấy.

Mãi cho đến khi tiếng nhạc chấm dứt, ngọn đèn chiếu tắt đi, Lâm Văn cảm giác được phía trong lò sưởi có một ánh lửa mỏng manh, ánh lửa ngày càng tiến đến, Lâm Văn mơ hồ nhìn phía sau có một thân ảnh quen thuộc mang theo ánh lửa đi tới.

Ngọn nến hiện rõ trước mặt Lâm Văn, nàng thấy rõ thân ảnh quen thuộc kia, người mà nàng nhớ mong ngày đêm-Triển Phong.

Triển Phong mỉm cười nhìn Lâm Văn vẫn không nhúc nhích, ánh mắt tràn ngập nhu tình gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Văn, giống như chớp mắt một cái Lâm Văn sẽ biến mất, làm cho Triển Phong không dám có chút chậm trễ.

Lâm Văn rưng rưng nhìn Triển Phong trước mặt, khuôn mặt tuấn tú không có gì thay đổi, nhưng mà gầy đi rất nhiều, một thân tây trang màu xám làm tôn dáng người cao gầy của cô, Triển Phong chậm rãi đi tới trước mặt Lâm Văn.

Vươn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng, tới gần bên tai Lâm Văn nói nhỏ nói "Lâm Văn, sinh nhật vui vẻ"

Lâm Văn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Triển Phong, Triển Phong vẫn như trước duy trì nụ cười ôn nhu, cô vỗ tay, ngọn đèn bốn phía chậm rãi sáng lên, lúc này Lâm Văn mới nhìn rõ toàn bộ căn phòng.

Làm cho Lâm Văn giật mình chính là những bức ảnh chụp treo trên tường, tất cả đều là ảnh chụp của nàng vào ngày sinh nhật hàng năm, Lâm Văn có thói quen, sinh nhật hàng năm đều đứng trước bánh ngọt chụp ảnh lưu niệm.

Lâm Văn nhìn những bức ảnh, sau đó quay đầu lại nhìn Triển Phong. Triển Phong nhẹ nhàng nói "Lâm Văn, bắt đầu từ sinh nhật năm nay về sau, em đều chụp ảnh chung với Phong có được không?"

Lâm Văn nhìn Triển Phong không có lên tiếng, nhưng Triển Phong tựa hồ cũng không sốt ruột Lâm Văn trả lời. Lâm Văn nhìn ánh lửa vừa rồi, thì ra chính là những ngọn nến trên chiếc bánh gato năm tầng dành cho nàng, ngọn nến như trước chậm rãi lóe ra ánh sáng, từ trong túi quần Triển Phong lấy ra một chiếc nút, ấn một chút, bức màn trước mặt từ từ mở ra.

Triển Phong ôm lấy Lâm Văn đi đến phía trước cửa sổ, Lâm Văn cũng không kháng cự, cùng Triển Phong đi tới đó, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài vẫn là một mảnh tối
Advertisement
đen.

Đột nhiên tòa nhà văn phòng đối diện lập tức đều sáng lên, từ tầng cao nhất bắt đầu, có quy tắc, ngọn đèn trong từng gian phòng sáng lên, chờ cho tất cả ngọn đèn đều sáng lên, từ cao xuống thấp hiện rõ dòng chữ: Lâm Văn, sinh nhật vui vẻ. Bên cạnh dòng chữ sinh nhật vui vẻ còn có một trái tim thật lớn, Lâm Văn quả thực không thể tin được những gì nàng nhìn thấy trước mặt, kinh ngạc quay đầu lại nhìn Triển Phong.

Triển Phong mỉm cười "Thích không? Vì ngày hôm nay mà Phong phải bỏ ra rất nhiều công phu đó nha" Triển Phong nhìn thấy Lâm Văn giật mình như vậy, không khỏi âm thầm đắc ý, tuy rằng Triển Phong thực vất vả mới làm được hiệu ứng tốt như vậy, nhưng chỉ cần Lâm Văn thích, vất vả nữa cũng đáng .

"Ầm, ầm, ầm" Không biết ở đâu bắt đầu châm ngòi nổi lên khói lửa lóe mắt, trong đêm tối như mực, một chùm pháo hoa trên bầu trời nở rộ, rực rỡ trong màn đêm, bắn ra ánh sáng ngọc loá mắt. Lâm Văn nhìn chằm chằm pháo hoa đang nở rộ, còn chưa kịp ghi nhớ lại trong đầu thì đã nhanh chóng tan mất. Pháo hoa rực rỡ liền như ảo ảnh, làm cho người ta nghi ngờ trước đó có thực là vừa có pháo hoa hay không.

Sau khi pháo hoa tan biến, Lâm Văn phục hồi tinh thần lại nhìn Triển Phong, liền bị cô dẫn đến chiếc bánh kem năm tầng vừa rồi.

"Đến đây nào, Lâm Văn, em thổi nến cầu nguyện đi" Triển Phong cười nói.

Lâm Văn cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cứ không yên. Lâm Văn thật sâu hít vào một hơi, nhìn Triển Phong chậm rãi nói "Ngày mai mới là sinh nhật của em"

Triển Phong cười mà không đáp, nâng tay lên làm cho Lâm văn nhìn vào thời gian trên đồng hồ, lúc này đúng là hơn mười hai giờ rồi, qua mười hai giờ tương đương là ngày hôm sau "Khi Phong nói với em câu 'Sinh nhật vui vẻ' thì lúc đó vừa đúng mười hai giờ, một phút một giây cũng không lệch" Triển Phong mỉm cười nói.

"Phong tập luyện bao nhiêu lần?" Lâm Văn nhìn Triển Phong hỏi. Lúc này Lâm Văn xâu chuỗi tất cả mọi việc lại với nhau, nàng liền hiểu ra những chuyện mà mình trải qua mấy ngày vừa rồi.

Triển Phong ngượng ngùng gãi gãi đầu "Cũng không mất bao lâu" Đỏ mặt nói.

Lâm Văn nhéo mặt Triển Phong xoay qua nói "Được lắm, các người hợp sức nhau đùa giỡn tôi phải không" Lâm Văn khó chịu nói "Dương Vân đâu, cậu ấy trốn đi đâu rồi?"

"Đau, đau, Lâm Văn em buông tay ra trước được không" Triển Phong bị Lâm Văn nhéo hai gò má đều biến dạng, có thể nghĩ nàng dùng thật nhiều sức.

Lâm Văn không cam lòng buông tay, Triển Phong xoa mặt, thật sự đau quá nha, Lâm Văn xuống tay thực nặng mà, Triển Phong nói thầm trong bụng.

"Như thế nào, chê tôi mạnh tay sao" Lâm Văn nhìn Triển Phong chọn mi hỏi.

"Không, không, Phong làm sao dám" Triển Phong phủ nhận nói, thuận tiện vỗ vỗ bộ ngực, thầm nghĩ, Lâm Văn thật là lợi hại, ngay cả mình nghĩ cái gì đều biết hết.

"Phong nói xem, mấy thứ này là như thế nào mà có? Còn có người gọi điện thoại cho em rốt cuộc là ai? Mỗi ngày Phong vào khách sạn với Dương Vân làm gì?" Lâm Văn liên tiếp ném cho Triển Phong một đống vấn đề.

"Em thổi nến rồi cầu nguyện trước được không, xong rồi Phong sẽ từ từ kể hết cho em nghe"

Lâm Văn nhìn nhìn Triển Phong, theo ý của Triển Phong thổi ngọn nến trước.

"Phốc" Ngọn nến tắt rụi, bánh ngọt cũng nức ra, Lâm Văn có chút giật mình, mình thổi cũng không mạnh, tại sao chiếc bánh lại nức ra được ? Lâm Văn có chút xấu hổ.

Lâm Văn nhìn vào chiếc bánh trước mắt, phát hiện trong khe hở hình như có cái gì đó lấp lánh. Nghi hoặc nhìn Triển Phong, nhìn thấy Triển Phong đang cười, Lâm Văn cảm thấy có điều kỳ lạ, vì thế liền tiến lại gần chiếc bánh.

Lấy vật vừa thấy ra, là một chiếc nhẫn, thì ra chính giữa bánh ngọt chính là trống rỗng, làm cho không một chút kem nào dính vào chiếc nhẫn.

Không biết từ nơi nào Triển Phong ôm một bó hoa hồng thật lớn, quỳ một chân nhìn Lâm Văn tràn đầy chân tình nói "Lâm Văn, gả cho Phong nha, vĩnh viễn cùng Phong một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau"

Giữa lúc Lâm Văn nhìn Triển Phong cầu hôn thì đột nhiên một tiếng "Ba" tất cả đèn chợt sáng lên, vô số những cánh hoa cùng với bông tuyết bay từ trên xuống.

"Gả cho cô ấy, gả cho cô ấy" Nhân viên đứng phía sau reo to. Lâm Văn nhìn lại, Dương Vân, Trương Dao, Vương Khiết, Triển Tuấn, và Phách đều vui vẻ đứng cầm bình phun hoa tuyết.

Triển Phong vẫn quỳ không đứng dậy, thâm tình nhìn Lâm Văn. Trong đôi mắt Lâm Văn tràn ngập cảm động cùng hạnh phúc, chậm rãi vươn hai tay tiếp nhận bó hoa trong tay Triển Phong.

Triển Phong kích động đứng lên, chậm rãi đem nhẫn đeo vào ngón tay áp út của nàng. Triển Phong ôm Lâm Văn vào lòng cười hạnh phúc. Trương Dao, Triển Tuấn cũng tiến lên, vây quanh Triển Phong và Lâm Văn hô lên "Hôn đi, hôn đi"

Dương Vân nhìn Lâm Văn cùng Triển Phong cũng không khỏi cao hứng.

"Đang khó chịu sao?" Phách nhìn Dương Vân hỏi. Lúc này những người khác đều chạy tới vây quanh Triển Phong cùng Lâm Văn, duy chỉ còn Phách đứng ở bên cạnh Dương Vân.

Truyện convert hay : Vạn Giới Độc Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện