Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 3


trước sau

Đến tầng 25, không nghĩ tới khi cửa thang máy vừa mở ra liền thấy được mỹ nữ khí chất, Triển Phong vội vàng nói "Dương tiểu thư, xin chào"

Dương Vân không nghĩ tới Triển Phong lại đột nhiên xuất hiện cùng nàng chào hỏi, chần chờ một chút, nhưng lập tức liền khôi phục lại tinh thần, nhìn thoáng qua đồng hồ, mở miệng nói "Triển Phong, cô thật đúng giờ nha" Nói xong còn nhìn Triển Phong cười.

Triển Phong đứng ngốc tại chỗ, gãi gãi đầu, cũng nhìn nàng cười ngây ngô

"Tôi có chút việc phải ra ngoài, để tôi nhờ đồng nghiệp dẫn cô đi làm quen hoàn cảnh một chút, chào hỏi một chút sau này thuận tiện làm việc hơn"

"Tốt, tốt." Triển Phong vội vàng nói

"Tiểu Chu, vị này là người mới tới, gọi là Triển Phong, đầu tiên cô dẫn cô ấy làm quen hoàn cảnh một chút, thuận tiện lãnh đồng phục cùng với đồ dùng, nhớ bàn giao công tác cho cô ấy kỹ một chút" Dương Vân dặn dò tiểu Chu xong thì đi khỏi.

"Triển Phong, đi thôi, tôi dẫn cô đi lãnh đồng phục." Tiểu Chu nói.

"Được, cảm ơn"

Triển Phong đi theo tiểu Chu tới phòng lãnh đồng phục, đồng phục của Lâm thị là áo sơmi cùng quần tây, có hai loại là quần tây và váy, có thể tự lựa chọn. Vừa đi tiểu Chu vừa giới thiệu với Triển Phong hoàn cảnh công ty một chút. Người gọi Triển Phong tới nguyên lai là quản lý cấp cao của công ty, cho nên làm việc ở tầng 25, tầng 25 đều là phòng của tổng giám đốc cùng phòng chủ tịch và văn phòng của tổng tài, chủ tịch bình thường không thường đến công ty, ở đây đều do tổng tài toàn quyền phụ trách .

Lãnh đồng phục xong, sau đó đi tới phòng thay quần áo, tất nhiên là Triển Phong sẽ chọn mặc quần tây. Tiểu Chu đứng bên cạnh nhìn Triển Phong, làm Triển Phong khó mà thay quần áo, chủ yếu là Triển Phong không có thói quen loại này, không có đứng thay quần áo trước mặt người khác. Tiểu Chu giống như hiểu ý, nói với Triển Phong một câu rồi đi ra ngoài "Tôi chờ cô bên ngoài"

"Được, tôi ra liền đây" Triển Phong vội vàng nói. Cũng thuần thục cởi quần áo trên người, thay đồ xong. Về sau sẽ mặc đồng phục đi làm, đỡ phải chọn lựa quần này áo kia cho mệt. Triển Phong nghĩ.

Cùng tiểu Chu đi vào nơi làm việc, đối diện thang máy tầng 25, cửa thang máy vừa mở ra, là có thể nhìn thấy bảo vệ đứng, tiểu Chu cũng bàn giao cho Triển Phong một ít công tác thông thường, lộn xộn nhưng không khó, Triển Phong cảm thấy hẳn là rất nhanh có thể bắt đầu. Tiểu Chu nói có cái gì không rõ có thể hỏi cô, Triển Phong vội vàng nói lời cảm ơn. Cô giới thiệu cho Triển Phong vài đồng nghiệp cùng phòng, đều là người trẻ tuổi, hẳn là có vẻ hợp. Triển Phong nghĩ như vậy. Tiểu Chu giao một ít tư liệu cho Triển Phong làm quen trước.

Mở rộng tầm mắt nhìn cả tầng 25, ngoại trừ Triển Phong và tiểu Chu ra thì nữ nhân trong này đều mặc váy.

"Này, Triển Phong, cùng đi ăn cơm trưa đi." Tiểu Chu đi tới nói.

Triển phong vừa nhìn đồng hồ, woa, gần 12 giờ rồi, vội vàng nói"Đi thôi"

Triển Phong cùng tiểu Chu cùng nhau đi vào tầng 12, toàn bộ tầng 12 là căn tin của nhân viên, trang trí giống như khách sạn, cơm trưa là tự phục vụ, muốn ăn cái gì thì tự mình lấy, còn có hoa quả tráng miệng. Phúc lợi công ty tốt như vậy, khó trách nhiều người muốn vào đây làm.

Lúc ăn cơm Triển Phong cùng tiểu Chu trò chuyện, biết được Dương Vân là giám đốc nhân sự, cũng là bạn thân nhất của tổng tài, còn có giám đốc tiêu thụ Trương Dao cũng là bạn thân của tổng tài.

Ăn xong cơm trưa Triển Phong trở lại tầng 25, cô cùng đồng nghiệp rất nhanh làm quen với nhau. Kỳ thật là nhờ vào gương mặt của Triển Phong, lão Phật gia nói Triển Phong là người có khuôn mặt tươi cười, cả ngày vô tâm không biết lo lắng, tục ngữ không phải có câu 'đánh người không đánh gương mặt tươi cười' sao. Đảo mắt lại tới thời gian đi làm, mọi người lại ai về chỗ nấy bắt đầu công việc. Nhờ có tiểu Chu mà Triển Phong đã dần quen với công việc, mãi cho đến tan tầm Triển Phong cũng chưa nhìn thấy Dương Vân.

Bất tri bất giác đến Lâm thị làm đã một tuần, các loại công tác đều đã thuận lợi tiếp nhận, Lưu chủ quản, cũng chính là quản lý của Triển Phong, đối với Triển Phong cũng tương đối vừa lòng. Nghĩ lại cũng đúng thôi, Triển Phong tốt nghiệp cao học quản trị kinh doanh, chút việc nho nhỏ này có gì khó khăn với cô! Trong lòng Triển Phong ủy khuất nghĩ!

Lúc cửa thang máy mở ra, chỉ thấy một cô gái xinh đẹp khêu gợi lắc lắc eo thon nhỏ nhắn mang giày cao gót mấy phân đã đi tới.

"Xin chào tiểu thư, không biết cô tìm ai?" Triển Phong lịch sự đứng lên nói.

Cô gái gợi cảm nhìn Triển Phong liếc mắt một cái, nói:"Mới tới?"

"Vâng, đúng vậy, vừa tới một tuần." Triển Phong thành thật đáp.

Nàng đột nhiên híp hai mắt thực quyến rũ nhìn Triển Phong, trong ánh mắt quyến rũ bắn ra tia điện, điện giật cả người Triển Phong tê dại, làm cô không mở miệng nói được chuyện gì.

"Trương tổng, lại đùa giỡn nhân viên mới." Âm thanh Dương Vân vang lên.

"Ây da, khi nào thì công ty lại tuyển một nhân viên đẹp trai như vậy tới làm, trước kia đều là mỹ nữ tóc dài, hôm nay lại đổi thành soái ca tóc ngắn" Trương Dao tắc lưỡi nói.

Nàng nhìn triển phong cao hơn một mét bảy lắm, đồng phục hết sức vừa vặn, áo sơmi màu trắng, phối hợp với quần tây
màu xanh, không giống như một nhân viên làm công, mà tạo cho người khác cảm giác tuấn tú tiêu sái.

"Công ty nhận người, cho tới bây giờ xem thực lực, không phải nhìn bề ngoài" Dương Vân quay lại nhìn Triển Phong tiếp tục nói:"Triển Phong, vị này là giám đốc tiêu thụ, Trương tổng."

"Trương tổng, chào cô." Triển Phong khách khí nói

Trương Dao hướng Triển Phong gật gật đầu, cố ý đi ngang qua người Triển Phong, ngoái đầu nhìn lại hướng Triển Phong lộ ra một nụ cười mê người. Thiếu chút nữa Triển Phong bị điện giật. Làm Trương Dao thật vừa lòng với kiệt tác của mình, cùng Dương Vân sóng vai đi vào.

Đến công ty gần một tháng, Triển Phong cũng chưa gặp qua vị tổng tài thần thánh của công ty, nghe nói hình như là đã đi công tác, mấy ngày nữa mới trở lại, thảo nào lúc này yêu quái tiểu Chu có thể vùng lên. Ở toàn bộ tầng 25 này tiểu Chu là nhiều chuyện số một, mỗi ngày vào lúc ăn cơm trưa, Triển Phong thường được nghe cô nói mấy tin bát quái trong công ty.

"Triển Phong, cô là T hả?" Ăn được một nửa phần cơm, đột nhiên nghe tiểu Chu hỏi một câu như vậy.

Làm hết hồn! Tiểu Chu làm Triển Phong bị dọa không ít, mới vừa rồi còn tán dốc mấy chuyện tào lao mà giờ liền đổi đề tài nhanh thiệt a!

"Sao?" Triển Phong giả ngu trả lời

"Cho dù cô không nói thì tôi cũng nhìn ra, cùng là đồng loại với nhau thôi" Ha ha ha, tiểu Chu vừa cười vừa nói, cũng không có quan tâm Triển Phong có thừa nhận hay không. Theo như cô thấy thì Triển Phong phản ứng như vậy cũng coi như ngầm thừa nhận, dù gì thì những người thông cảm cũng sẽ không cười nhạo họ. Triển Phong coi như thỏa thuận ngầm .

Buổi chiều vô cùng bận rộn, vốn không có nghe âm thanh của thang máy tới, khi tiếng giày cao gót phát ra, một người đi tới trước mặt Triển Phong, Triển Phong vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy gương mặt lạnh lùng như vừa từ Siberia trở về, khuôn mặt vô biểu tình nhìn Triển Phong, không phải là Triển Phong không muốn cùng nàng chào hỏi, chỉ là Triển Phong của chúng ta đã hoàn toàn bị đóng băng tại chỗ, liền như vậy mà nhìn nàng chằm chằm.

"Lâm tổng, chào mừng ngài đã về." Đột nhiên giọng của quản lý Lưu vang lên "Lâm tổng, người này là Triển Phong, người mới tới công ty. Triển Phong, vị này là Lâm tổng tài của công ty chúng ta"

"Lâm...... Lâm tổng, chào cô" Triển Phong lắp bắp nói. Thì ra người phỏng vấn cô hôm đó lạo là tổng tài lạnh lùng của công ty. Hèn gì có thể làm cho cô gái lúc trước bị dọa tới phát khóc, người này khí thế thật lạnh lùng!

Lâm tổng nhìn nhìn Triển Phong, không hề quay đầu lại mà đi thẳng luôn vào phòng. Không bao sau lầu liền nhìn thấy quản lý Lưu đi ra, Triển Phong nghĩ rằng cô ấy sẽ mắng mình vì sao không chào hỏi Lâm tổng, nào ngờ cô ấy lại nói:"Triển Phong, nhanh đi mua đồ ăn trưa cho Lâm tổng, từ sáng đến giờ cô ấy vẫn chưa có ăn gì"

Cái gì? Triển Phong nhìn nhìn đồng hồ, bây giờ đã ba giờ rưỡi rồi, từ sáng đến giờ cũng chưa ăn gì, khó trách lại gầy như vậy, thì ra là bị đói nên mới gầy.

Triển Phong không nói hai lời liền xoay người đi xuống lầu mua đồ ăn. Căn tin của công ty chỉ có bán cơm trưa, lúc khác sẽ không có người, hiện tại chỉ có bán cà phê, nên mua cái gì đây? Lại không biết khẩu vị của cô chủ là gì, nếu bây giờ mà trở về hỏi, có phải đã muộn quá không? Cuối cùng Triển Phong quyết định mua một ly hồng trà, cho thếm ít sữa vào cùng với bánh sandwich cá hồi đi lên lầu, cô quyết định mua đồ ăn theo khẩu vị của mình.

"Cô trực tiếp đem vào cho Lâm tổng đi, hiện tại tôi có việc gấp cần phải xử lý" quản lý Lưu không ngẩng đầu lên nói với Triển Phong.

"Được" Triển Phong cầm đồ ăn đi vào phòng Lâm tổng.

Nhẹ nhàng gõ gõ cửa.

"Mời vào"

Cẩn thận đẩy cửa ra rồi đi vào, nhẹ giọng nói:"Lâm tổng, quản lý Lưu kêu tôi mua đồ ăn cho cô" Thuận tay đem hồng trà cùng sandwich đặt lên bàn.

"Ân" Nàng nói nhưng vẫn không có ngẩng đầu lên nhìn, vẫn tập trung xem văn kiện.

Triển Phong rời khỏi văn phòng của nàng, lần đầu tiên cùng Lâm Văn tiếp xúc mà cứ im hơi lặng tiếng như vậy là xong.

Truyện convert hay : Đan Hoàng Võ Đế

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện