Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 38


trước sau

Advertisement
Lâm Văn vung tay lên ý bảo quên đi, quay về văn phòng. Vừa đi vừa nghĩ, tuy rằng trước mắt Lâm thị xác thực có hợp tác cùng Triển thị, nhưng mà Dương Vân là tổng giám đốc nhân sự, đi tới Triển thị làm gì chứ? Muốn đi thì Trương Dao đi mới đúng.

“Trương tổng đâu?” Lâm Văn lạnh lùng hỏi thư ký của Trương Dao.

“Lâm tổng, Trương tổng đi ra ngoài, còn chưa trở về, khi nào cô ấy trở về tôi sẽ báo cho cô?” Thư ký của Trương Dao vội vàng nói.

“Không cần” Nói xong Lâm Văn liền lấy điện thoại ra.

Lâm Văn đứng lên, lại ngồi xuống, cảm giác được trong lòng có một cảm giác phiền toái lạ lùng, làm cho tinh thần không yên. Nhưng nàng cũng không biết vì sao, cấp dưới làm việc cũng chỉ là chuyện bình thường, sao mình lại như vậy, vì thế Lâm Văn liền cầm văn kiện, ép mình không nghĩ tới chuyện này nữa.

“Dương tổng, tôi là Lục Lộ, vừa rồi Lâm tổng tới tìm cô, chừng nào thì cô về công ty? Ánh mắt Lâm tổng giống như muốn ăn thịt người vậy, làm tôi sợ muốn chết, được, dạ, tôi đã biết, chào cô” Lục Lộ nhanh gọi điện thoại báo cho Dương Vân.

Cả buổi chiều Lâm Văn đều xem văn kiện, nhưng một chữ cũng không vào đầu được, Lâm Văn cảm thấy tâm tư của nàng căn bản không ở công ty, không biết bay đi đâu nữa, ngoại lệ rời công ty sớm.

Lâm Văn tới gara lấy xe, vừa lên xe thì thấy Triển Phong lái một chiếc Lamborghini màu vàng phiên bản giới hạn chở Dương Vân về công ty, Lâm Văn đánh giá chiếc xe mà Triển Phong lái, trên thị trường chỉ có 350 chiếc, không nghĩ tới Triển Phong có thể mua được một chiếc.

Hừ, mua xe cho đẹp để đi cua gái chứ gì, không biết vì sao Lâm Văn lại giận dữ, lửa trong lòng làm nàng khó chịu, từ hôm đó trở đi, Lâm Văn cũng không còn nhận được tin nhắn của Triển Phong.

“Lâm tổng, ngày hôm qua tìm mình hả?” Dương Vân chậm rãi vào văn phòng Lâm Văn hỏi.

“Uhm, hôm qua vừa lúc có chút việc, cậu đi đâu vậy ?” Lâm ăn cũng không ngẩng đầu lên hỏi.

“Triển tổng mời mình tới công ty cô ấy tham quan trao đổi” Dương Vân thản nhiên nói.

“Đi thăm quan trao đổi?” Lâm Văn nhíu nhíu mày nhìn Dương Vân.

“Đúng rồi, mình giúp cô ấy xem việc quy hoạch nhân viên, thuận tiện đi thăm công ty và văn phòng của cô ấy luôn” Dương Vân mỉm cười nhìn Lâm Văn nói.

“Dương Vân, có một chút việc muốn cậu rõ ràng, cậu là tổng giám đốc nhân sự của Lâm thị chứ không phải Triển thị” Lâm Văn kìm nén nội tâm tức giận nói.

“Điểm ấy đương nhiên mình rất rõ ràng, mình chỉ lấy thân phận bạn bè đi tới đó mà thôi, Lâm tổng cậu sẽ không nhỏ mọn mà tức giận chứ” Dương Vân nhẹ nhàng nói.

“Mình...... Đương nhiên sẽ không tức giận, mình chỉ muốn cậu nhớ rõ lập trường của mình” Lâm Văn nhanh giải thích.

“Ha ha, Lâm tổng yên tâm, mình sẽ không quên. Không có việc gì ta trước đi ra ngoài.”

“Được”

Lâm Văn nhìn Dương Vân đi ra khỏi văn phòng, một chút chua xót theo ngực lan tràn ra.

“Lâm Văn, gần đây chúng ta đã lâu không tụ họp, đêm nay cùng đi ăn cơm đi” Trương Dao đề nghị.

“Cậu với Dương Vân đi đi, gần đây mình không rảnh.” Lâm Văn nhìn văn kiện trong tay nói.

“Các cậu sao lại bận rộn như vậy, làm cho mình cảm thấy như mình đang thất nghiệp vậy.” Trương Dao không vui cắn móng tay.

“Sao vậy? Buổi tối Dương Vân cũng không rảnh?”

“Đúng vậy, lúc này mội ngày tan tầm sẽ không thấy mặt cậu ấy, hành tung quỷ bí, không biết đi đâu làm gì nữa” Trương Dao không ngừng oán giận Dương Vân bỏ rơi mình.

Lâm Văn nhìn Trương Dao, định mở miệng lại không biết nên nói như thế nào. Lâm Văn vẫn cảm thấy Trương Dao, tính cách ngay thẳng. Không giống Dương Vân, muốn nàng trả lời một vấn đề, nàng có thể làm ra mười mấy cái khác , cuối cùng, không trả lời được trọng tâm mà còn làm mình rối thêm.

“Trương Dao, mình hỏi cậu một chuyện” Lâm Văn rốt cục có dũng khí mở miệng hỏi.

“Chuyện gì?” Trương Dao nhìn Lâm Văn muốn nói lại thôi, mắt sáng rực nhìn Lâm Văn.

“Trương Dao, cậu đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó được không” Lâm Văn bị Trương Dao nhìn chằm chằm trong lòng hốt hoảng.

“A? Có sao? Mình chỉ là nhìn thôi mà, cậu khẩn trương làm gì. Nói đi, rốt cuộc chuyện gì làm cho Lâm tổng chúng ta như vậy”

Lâm Văn nhìn nhìn Trương Dao “Nếu, mình nói là nếu nha, không phải thật sự”

“Mình biết rồi, nếu, nếu thế nào?”

“Nếu người mà thích cậu, đột nhiên thích người khác, cậu sẽ làm thế nào?” Lâm Văn một hơi không kịp thở nói, nói xong Lâm Văn rốt cục nhẹ nhõm.

Trương Dao nhìn Lâm Văn “Người cậu nói là Triển Phong?”

“A?! Không, không, mình nói là nếu thôi, uhm, như nếu Vương Khiết trước kia vẫn thích cậu, hiện tại thích người khác, vậy cậu sẽ làm thế nào?” Lâm văn chạy nhanh tùy tiện bàn cá nhân đi ra ngăn chặn trương dao.

“Hả, mình nghĩ. Ai nha, không được a, mình thật sự không nghĩ cái tên mặt chết kia sẽ có người thích đâu” Trương Dao suy nghĩ nửa ngày liền toát ra một câu như vậy.

Điều này làm cho Lâm Văn buồn bực nửa ngày, thật là, chính mình khó khăn mở miệng hỏi, Trương Dao lại vòng vèo, Lâm Văn cảm thấy thật đau đầu.

Trương Dao thấy Lâm Văn mất hứng, liền nói “Được rồi, được rồi, mình nghĩ nếu người đó không thích mình nữa, mình khẳng định sẽ đi gặp mặt hỏi vì sao lại như vậy”

“Gặp mặt hỏi? Cậu không sợ mất mặt sao?” Lâm Văn có điểm khó tin hỏi.

“Mất mặt? Có gì đâu mà mất mặt, vốn người đó thích mình trước mà, sau lại không thích, tính tình gì kỳ vậy, nhất định phải đi hỏi rõ ràng một chút” Trương Dao kích động nói.

“Tốt lắm, tốt lắm, Trương Dao, mình nói nếu mà thôi, cậu đừng kích động như vậy được không.” Lâm Văn nói.

“Là cậu kêu mình nói, sao lại chê mình kích động, thật là, cậu hay lắm nha. Không để ý tới cậu, mình về nhà ngủ đây.” Nói xong liền rời khỏi văn phòng Lâm Văn.

Lâm Văn nhìn Trương Dao rời đi, nghĩ rằng, mình quả nhiên không có khả năng giống như Trương Dao, giáp mặt hỏi, loại sự tình này Lâm Văn mình làm sao làm được , Lâm Văn lắc lắc đầu coi như chưa biết gì đi.

Lâm Văn mở cửa xe Ferrari
Advertisement
612 lái về nhà, xe đang đợi đèn xanh đèn đỏ, Lâm Văn ngoài ý muốn thấy Lamborghini 670 của Triển Phong, không phải Lâm Văn muốn nhìn, mà là chiếc xe này rất chói mắt, không muốn nhìn cũng phải nhìn. Hai chiếc xe giao nhau chờ ở đèn xanh đèn đỏ, Lâm Văn bất ngờ khi thấy Dương Vân ngồi bên cạnh Triển Phong.

Reng reng reng......

Di động Lâm Văn đột nhiên vang lên, Lâm Văn chạm vào trả lời “Alo?”

“Cảnh trước mặt thế nào? Chói mắt không? Ha ha” Đầu kia điện thoại truyền đến âm thanh trầm thấp.

“Ngươi là ai?” Lâm Văn nhanh hỏi.

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là trước mắt cô” Âm thanh trầm thấp như là nơi xa xôi bay tới, lại giống như ở bên tai Lâm Văn.

Lâm Văn cau mày, cầm lấy di động nhìn dãy số, không có gì bất ngờ khí đó là một dãy số lạ, Lâm Văn cho tới bây giờ chưa thấy qua loại số điện thoại này, không phải di động cũng không phải điện thoại cố định.

“Ngươi muốn thế nào?” Lâm Văn lạnh lùng nói ra.

“Tôi không muốn thế nào hết, chính là muốn cho cô có biết, cái gọi là bạn bè sẽ đối xử với cô như vậy đó, ha ha ha.” Tiếng cười trầm thấp làm cho người ta cảm thấy xương cốt tan rã, Lâm Văn nhanh cúp điện thoại. Vừa cúp điện thoại, còi ô tô từ sau vang lên liên tục, thì ra đèn đỏ đã sớm đổi thàng đèn xanh, mà Triển Phong cùng Dương Vân cũng không thấy đâu, Lâm Văn đạp mạnh chân ga rời đi.

Lâm Văn về nhà ngồi trên sô pha, trong đầu luôn nhớ đến cuộc điện thoại vừa rồi, giọng nói từ điện thoại phát ra thật trầm và sắc bén, trong lúc nhất thời nàng không nhận ra được đó là giọng của nam hay nữ, nhưng Lâm Văn có chút khẳng định, lúc đó chắc chắn hắn ở gần đâu đó, vì ko biết rõ kẻ bí ẩn cho nên tạm thời cứ gọi là hắn vậy.

Hắn nhất định là thấy xe của nàng và Triển Phong, cho nên mới gọi điện thoại tới hỏi cảm giác khi nàng nhìn thấy họ như thế nào, hắn nhìn thấy xe Lâm Văn và xe của Triển Phong cùng lúc, vậy nhất định hắn sẽ ở trên cùng con đường với Lâm Văn, như vậy Lâm Văn tỉnh táo lại cẩn thận phân tích, vấn đề có vẻ rõ hơn một chút.

Người kia chắc chắn biết mình cùng Triển Phong và Dương Vân, hắn theo như lời hắn nói thì ‘Dương Vân là bạn tốt’, hắn rốt cuộc có ý đồ gì? Vì cái gì như vậy quan tâm mình và Triển Phong như vậy, còn có Dương Vân nữa, chuyện của mình và Triển Phong hẳn là không có bao nhiêu người biết. Mà hắn còn biết rõ xe của Lâm Văn, và xe của Triển Phong, còn số điện thoại của Lâm Văn nữa, Lâm Văn cảm thấy người này chính là người trong công ty nàng, hơn nữa còn là người thân cận bên cạnh nàng, Lâm Văn quyết định quan sát những người hay tiếp xúc với nàng trong công ty.

Ngày hôm sau đi làm, Lâm Văn cẩn thận quan sát những người mà có qua lại với nàng cùng Triển Phong, ở công ty hẳn là chỉ có Dương Vân, Trương Dao, Vương Khiết ba người biết thôi, ngày hôm qua Dương Vân thì đang bên cạnh Triển Phong, hẳn là không có khả năng là cậu ấy. Giọng nói Trương Dao thì quá quen thuộc rồi, hơn nữa ngữ khí của Trương Dao và hắn khác nhau rất lớn, như vậy chỉ còn có Vương Khiết, người này luôn thần thần bí bí, nhưng làm việc lại phi thường sạch sẽ lưu loát, vì công ty tranh thủ đến không ít lợi lộc. Nghe nói lúc ấy khi nàng bị thương, cũng là do Vương Khiết đưa đi bệnh viện, sẽ là cô ấy sao?

Lâm Văn chỉ nhận được một cuộc điện thoại, hắn rốt cuộc có mục đích gì? Lâm Văn vẫn không thể nào hiểu, nhưng nàng luôn loáng thoáng cảm thấy, chuyện này không đơn giản như vậy, người này có lẽ sẽ điện thoại đến nữa cho mà xem.

Lâm Văn an an ổn ổn vượt qua một tuần, kẻ kỳ quái kia cũng không gọi tới lần nào, nàng sắp đem chuyện đó vào quên lãng, nhưng ngay lúc định không thèm chú ý thì hắn lại gọi tới.

Hôm nay buổi tối, giống như mọi ngày, Lâm Văn tắm rửa xong lại ngồi trước bàn làm việc giải quyết chuyện còn tồn đọng ở công ty, thời gian một chút một chút đi qua, Lâm Văn vẫn tiếp tục không hề dừng lại.

Reng reng reng......

Giữa buổi tối im lặng, tiếng chuông điện thoại làm Lâm Văn giật mình, cảm giác như có luồn gió lạnh chạy dọc theo sóng lưng.

p/s: Ngủ trưa xong rồi dậy đọc truyện nha mọi người...Ngao~~

Truyện convert hay : Thú Hắc Cuồng Phi: Hoàng Thúc Nghịch Thiên Sủng
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện