Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 34


trước sau

Advertisement
Triển Phong mỉm cười nhìn Lâm Văn, làm cho Lâm Văn có chút bức bách, không nghĩ tới lúc trước người quấn quýt lấy mình chính là tổng tài Triển thị, nhưng dù sao Lâm Văn cũng không phải là quá hồi hộp, rất nhanh bình tĩnh ngồi xuống, bắt đầu đàm phán chi tiết về công việc.

Lâm Văn đặt ra vài vấn đề, ví dụ như phương thức trả tiền, thanh toán thế nào. Lúc Lâm Văn chờ Triển Phong trả lời, vẻ mặt Triển Phong như trước ôn nhu nhìn nàng, làm cho Lâm Văn có chút ngượng ngùng.

Thư ký Triệu nhìn tổng tài của mình, bình thường Triển tổng làm việc bình tĩnh quyết đoán, như thế nào hôm nay tới Lâm thị lại bị Trương Dao mê hoặc chết khiếp, hiện tại lại bị Lâm Văn quyến rũ. Xem ra là vì Triển thị không có mỹ nữ, cho nên Triển tổng trấn định như vậy, hiện tại gặp được hai loại phụ nữ, Triển tổng sẽ bị lạc phương hướng.

“Triển tổng, Triển tổng.” Thư ký Triệu bất mãn kêu lên.

“Khụ...... Chuyện gì?” Triển Phong nhìn về phía thư ký Triệu.

“Lâm tổng hỏi ngài phương thức thanh toán” Thư ký Triệu lặp lại lời của Lâm Văn.

“A?! Hả, làm theo Lâm tổng quyết định đi” Triển Phong ra vẻ không sao cả nói.

“Hả?” Lâm Văn cùng thư ký Triệu đồng thời nhìn Triển Phong kêu lên. Chỉ có mình Trương Dao ngồi ngắm móng tay xinh đẹp của cô, hoàn toàn không để ý tới họ đang trong cuộc họp.

“Triển tổng, hôm nay không phải thảo luận phương thức thanh toán công trình sao, như thế nào lại tùy vào Lâm tổng định đoạt?” Thư ký Triệu quả thực không thể tin được Triển Phong sẽ ham mê sắc đẹp mà cả lợi ích công ty cũng không để ý.

“Đúng vậy, tôi nhìn thấy Lâm tổng, chỉ biết Lâm tổng không phải loại người bội bạc, cho nên tôi tin tưởng cô ấy, điều khoản do Lâm tổng quyết định đi” Triển Phong dứt khoát quyết định.

Lâm Văn cũng có chút không thể tin nhìn Triển Phong, cảm thấy người trước mặt và Triển Phong của tháng trước như hai người hoàn toàn khác nhau. Một tháng trước Triển Phong còn sống chết nói mình là bạn gái cuả cô ta, một tháng sau lại biến thành Triển tổng bình tĩnh ổn trọng, ở trong phòng hội nghị ôn nhu khen ngợi chính mình, thay đổi bất ngờ làm người khác không đoán ra.

“Tốt lắm, tốt lắm, vậy cuộc họp kết thúc ở đây” Trương Dao vừa chuẩn bị chạy lấy người.

“Trương tổng, thật vinh hạnh nếu có thể cùng hai vị ăn cơm” Triển Phong đứng lên giống như mời Trương Dao.

“Cô mời khách?”

Triển Phong cười gật gật đầu.

“Ăn ở đâu.”

“Hai vị chọn địa điểm, tôi phụ trách mời khách, chúng ta đi được chưa”

“Còn thiếu người nên chưa đi được” Trương Dao ngồi xuống, lấy điện thoại tra nhà hàng nào ngon mà nổi tiếng nhất.

“Không biết Lâm tổng có thể cho tôi vinh hạnh được đi cùng cô không?” Triển Phong lại hướng Lâm Văn nói.

“Đi, đương nhiên cùng đi, tôi còn muốn kêu Dương tổng và Vương tổng” Trương dao nhanh miệng không kịp cho Lâm Văn trả lời đã giành nói “Triển tổng sẽ không keo kiệt tôi gọi thêm vài người chứ” Trương Dao bày ra tươi cười mị lực nhìn Triển Phong, lúc này không chém Triển Phong, thì chờ khi nào chứ.

“Đương nhiên, đương nhiên.” Triển Phong nhanh phụ họa.

Thư ký Triệu nhìn Triển Phong hôm nay vô cùng bất mãn, nhưng người ta là tổng tài, muốn như thế nào thì liên quan gì tới cô, cho nên thư ký Triệu tuy rằng không hài lòng, nhưng là vẫn không lên tiếng, vội vàng đứng lên nói“Triển tổng, tôi về công ty trước”

“Thư ký Triệu cũng cùng đi đi, cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi” Triển Phong quan tâm nói.

“Cùng đi đi, tổng tài cũng lên tiếng rồi cô còn muốn quay về làm chi nữa” Trương Dao ở một bên phụ họa nói.

Thư ký Triệu không nói gì, nhìn hai vị tổng tài của Lâm thị khó chịu, nhưng mà không thể nề hà chỉ có thể cùng nhau đi theo ăn cơm chiều.

Trong lúc ăn cơm, thư ký Triệu âm thầm đánh giá Lâm tổng ngồi ở đối diện tổng tài của mình, Lâm Văn là tổng tài của Lâm thị, tự gắp đồ ăn trước mặt, thỉnh thoảng cũng trộm ngắm liếc mắt Triển Phong một cái, tổng giám đốc nhân sự của Lâm thị-Dương Vân, rất tu dưỡng nhu mì ăn cơm. Không chút nào kiêng kị nhìn Triển Phong là tổng giám đốc tài vụ Lâm thị, Vương Khiết vẻ mặt không biểu tình từ đầu tới cuối cúi đầu ăn một đĩa đậu hủ trước mặt, ai cũng không liếc mắt một cái. Ghét nhất chính là tổng giám đốc tiêu thụ Trương Dao, từ lúc vào nhà hàng tới giờ, liền cùng Triển Phong kề vai sát cánh, uống rượu, không biết là thật lòng hay giả ý, vẫn tựa vào người Triển Phong, Triển Phong còn vẻ mặt thỏa mãn ăn khớp với cô ta.

“Thư ký Triệu, cô cũng uống nha” Trương Dao rót lý rượu tiến đến trước mặt thư ký Triệu nói.

Thư ký Triệu đang ngầm mắng Trương Dao, Trương Dao đột nhiên tới ngồi sát bên cạnh dọa cô nhảy dựng, mặt đỏ lên.

“Này? Thư ký Triệu, cô có uống rựu không? Sao mặt lại hồng như vậy? Tôi nói Triển tổng này, ngài cần phải phụ trách đem người ta về nhà đó nha, một cô bé uống rựu thì không biết đường về nhà đâu” Trương Dao có chút rựu, bắt đầu lải nhải lẩm bẩm nói không ngừng.

“Trương tổng, cô uống nhiều quá rồi, nếu không tôi đưa cô về nha” Triển Phong liếc mắt nhìn Lâm Văn nói.

“Tốt, tốt, vậy làm phiền Triển tổng đưa tôi trở về, được không? Không đúng nha, Triển tổng ngài đưa tôi về, vậy còn thư ký Triệu làm sao bây giờ? Không lẻ Triển tổng muốn đưa cả hai chúng tôi trở về? Triển tổng thật xấu nha” Trương Dao híp mắt vươn ngón tay ngọc chỉ Triển Phong nói.

“Thư ký Triệu, nhà cô ở đâu?” Dương vân đột nhiên hỏi.

“A?!” Thư ký Triệu không nghĩ tới Dương Vân sẽ cùng chính mình nói chuyện, vội vàng nói “Đường XX”

“Thật khéo, tôi cũng sống ở đó, chúng ta cùng nhau trở về đi, trên đường có bạn cũng tốt hơn.” Dương Vân hơi kinh hỉ nói.

Lâm Văn nhìn Dương Vân không biết Dương Vân làm cái quỷ gì, lại nhìn nhìn Triển Phong, lúc này Triển Phong một tay giúp đỡ Trương Dao, nhưng ánh mắt từ đầu tới cuối đều nhìn chăm chú vào mình.

“Vương tổng, Trương tổng không lái xe đến, cô lái xe đưa cô ấy trở về đi. Triển tổng vậy phiền cô đưa Lâm tổng của chúng tôi trở về.” Dương Vân nhẹ nhàng bâng quơ nói, thuận tiện đem nhiệm vụ phân phó cho mỗi người.

Lâm Văn vừa định nói không cần, liền nhìn thấy Vương Khiết đã muốn từng bước dìu Trương Dao rời khỏi, tốc độ nhanh lẹ, làm cho Trương Dao cũng chưa phục hồi tinh thần lại thì đã ngồi ở trên xe .

Dương Vân cùng thư ký Triệu ra cửa đón xe.

“Lâm tổng, cô có lái xe tới không?” Triển Phong nhìn Lâm Văn vừa đi vừa hỏi.

“Có”

“Vậy tôi lái xe của cô đưa cô
Advertisement
về, tôi không có lái xe đến”

“Được”

Triển Phong nhìn Ferrari 612 cuả Lâm Văn, cảm giác như thời gian xuyên qua, hồi tưởng lại lần đầu ngồi chung xe với Lâm Văn.

“Triển tổng, Triển tổng” Lâm Văn thấy Triển Phong một người sửng sờ ở nơi đó liền lên tiếng kêu lên.

“Hả? Ờ” Triển Phong thấy Lâm Văn đã ngồi vào xe, nhanh chóng lên xe, hướng nhà Lâm Văn đi tới”

“Cô biết nhà tôi?” Lâm Văn còn không kịp nói địa chỉ nhà, đã thấy Triển Phong đúng hướng nhà mình mà lái xe.

“Biết, đương nhiên là biết, tôi còn ở nhà cô một thời gian nữa kìa”

Cái này làm Lâm Văn có chút xấu hổ không lên tiếng, sao mình và cô ta lại sống chung một nhà được, Lâm Văn nghĩ muốn nổ tung đầu ra, cũng không nghĩ ra lý do.

Triển Phong thấy Lâm Văn thống khổ như vậy nhanh nói “Không có việc gì, không có việc gì, nghĩ không ra thì đừng miễn cưỡng chính mình” Thuận thế còn dùng tay vuốt tóc Lâm Văn.

Lâm Văn cảnh giác rụt người lại, Triển Phong cảm nhận được động tác của Lâm Văn, rút tay lại tiếp tục lái xe.

Lâm Văn nhìn Triển Phong, đối với động tác của Triển Phong vừa rồi nàng có cảm giác quen thuộc, muốn cô đụng chạm, lại sợ hãi, điều này làm cho Lâm Văn không hiểu rốt cuộc sao lại thế này.

Đến cửa nhà Lâm Văn, Triển Phong thấy Lâm Văn không có ý mời cô vào nhà, chỉ có thể lễ phép nói “Lâm tổng, cô nghỉ ngơi sớm một chút, tôi về trước”

“Triển...... Triển tổng” Lâm Văn kêu Triển Phong nhưng thanh âm có chút run run.

Triển Phong quay đầu nhìn Lâm Văn, nhìn thấy Lâm Văn có chút khẩn trương, ôn nhu cười nói “Chuyện gì?”

“Trên đường cẩn thận, hẹn gặp lại.” Nói xong chạy nhanh vào nhà.

---

“Dương tổng, nhà cô chắc không phải khu này hả” Thư ký Triệu cẩn thận nhìn Dương Vân nói.

“Sao thư ký Triệu lại nói như vậy?” Dương Vân không đáp mà hỏi ngược lại.

“Trực giác”

“Có đôi khi trực giác không hẳn là đúng”

Dương Vân đưa thư ký Triệu về trước, vừa định nói địa chỉ nhà cho tài xế, thì điện thoại liền vang lên.

“A lô”

“Cám ơn cô”

“Ha ha, không cần khách khí, cô bên kia tiến triển thế nào?” Dương Vân mỉm cười hỏi.

“Tuy rằng không có gì thực chất gọi là tiến triển, nhưng so với trước kia tốt hơn nhiều, ít nhất khẳng nàng cùng tôi có nói mấy câu, như vậy tôi cũng rất thỏa mãn” Triển Phong vui vẻ nói.

“Đừng gấp gáp, từ từ sẽ được, cô sẽ làm cậu ấy nhận ra thôi”

“Uhm, cảm ơn. Bye”

“Bye”

---

“Triển tổng, tại sao ngày hôm qua không bàn bạc gì mà đều đáp ứng Lâm tổng vậy? Còn nữa, sao lại mời họ ăn cơm, theo lý cũng do họ mới chúng ta mới đúng nha.” Thư ký Triệu thức dậy liền tràn đầy nghi vấn, tới công ty là hỏi Triển Phong ngay.

“Họ đề ra phương án tôi cảm thấy không thành vấn đề, cho nên đáp ứng, về phần ăn cơm, ai mời ai cũng vậy thôi, có cần so đo như vậy không?” Triển Phong khó hiểu nhìn thư ký Triệu nói.

Miệng thư ký Triệu giật giật, nhưng vẫn chưa nói

“Có cái gì cứ việc nói thẳng ra” Triển Phong thấy thư ký Triệu khẳng định có chuyện gì rồi.

“Triển tổng, tôi đây cứ việc nói thẳng, cô không được giận” Thư ký Triệu nhìn nhìn Triển Phong nói.

“Được” Triển Phong gật gật đầu.

“Triển tổng, không phải cô thích Trương tổng chứ” Thư ký Triệu rốt cục đem nghi vấn trong lòng nói ra.

Triển Phong bật cười nhìn thư ký Triệu, chẳng lẽ ở trong mắt người khác, đều cảm thấy mình thích Trương Dao? Điều này làm cho Triển Phong cảm thấy có điểm kỳ quái, liền hỏi “Vì cái gì hỏi như vậy?”

“Trực giác”

“Có đôi khi trực giác cũng không hẳn là đúng”

“Ha ha, những lời này ngày hôm qua cũng có người nói với tôi” Thư ký Triệu cười cười nói.

“Vậy à, thật không, là ai?”

“Dương tổng”

“Uh” Triển Phong dựa vào ghế dựa có chút trầm tư, thư ký Triệu thấy thế cầm lấy văn kiện liền rời khỏi văn phòng.

“Triển tổng, buổi tối là sinh nhật của Amy, bạn của cô, cô có đi không?” Thư ký Triệu đẩy cửa ra hỏi.

Vốn Triển Phong không nghĩ đi, nhưng ngẫm lại dù sao buổi tối cũng không có chuyện gì “Đi, tôi sẽ đến đúng giờ”

Thư ký Triệu vừa lòng rời khỏi văn phòng, vui rạo rực bắt tay vào làm việc, chờ mong buổi tối sẽ đến.

Sau khi Triển Phong tan tầm, liền đi chọn lễ vật tặng Amy, đi qua cổng trung tâm thương mại liền thấy Lâm Văn, điều này làm cho Triển Phong cảm thấy trùng hợp vô cùng, vì thế Triển Phong quyết định đứng ngoài chỗ đậu xe chờ nàng.

Lúc ở nhà tối hôm qua, Lâm Văn không cẩn thận làm hỏng ổ cắm điện lại ảnh hưởng đến máy tính, hiện tại định đi mua cái mới liền nhìn thấy Triển Phong vẻ mặt tươi cười đứng giữ xe cho nàng, giống như là chờ chủ nhân của mình lên xe vậy.

P/s: Tui bị điên rồi... làm gì post điên cuồng vậy =)))

Truyện convert hay : Sủng Thê Tận Xương: Thần Bí Lão Công Có Điểm Hư
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện