Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 31


trước sau

Advertisement
“Gần đây cô hồi phục rất tốt, không có gì bất ngờ xảy ra thì ngày mai là có thể xuất viện” Bác sĩ cười nói với Triển Phong và người nhà của cô.

“Cám ơn bác sĩ” ba Triển khách khí nói lời cảm ơn với bác sĩ.

“Không cần khách khí, đây là nhiệm vụ của tôi thôi” Nói xong vị bác sĩ bụng bia liền đi ra ngoài.

“Tiểu Phong a, sau khi xuất viện trước hết về nhà ở nha con, để ba gọi vú Trần hầm canh cho con bồi bổ” Ba Triển quan tâm nói.

“Dạ”

Rốt cục trở lại nhà của mình, Triển Phong nằm lên chiếc giường mà cô đã không nằm hơn nửa năm, nhìn chung quanh hết thảy, so với lúc cô rơi đi vẫn giống nhau như đúc, không có biến hóa, ngay cả sách nằm trên bàn làm việc lúc xưa vẫn nằm yên ở đó, bốn phía không có một hạt bụi nào, xem ra vú Trần sẽ vào quét dọn mỗi ngày.

“Nhị tiểu thư, uống chút canh gà đi, vú hầm cả ngày rồi đó, chẳng những bổ máu mà còn dưỡng nhan sắc nữa” Vú Trần cười bưng canh tới cho Triển Phong.

“Vú Trần, con ở bệnh viện mỗi ngày đều uống canh của vú, uống đến ngán luôn rồi, uống nữa sẽ thành béo phì mất” Triển Phong khoa trương nói.

“Làm sao có chứ, canh này bổ máu, đối với cơ thể con rất có lợi, con xem con đi, đi ra ngoài thời gian dài như vậy, gầy đi rất nhiều” Vú Trần đau lòng nhìn Triển Phong.

Tuy rằng từ lúc đi học, Triển Tuấn và Triển Phong đều ra nước ngoài học, nhưng mà mỗi kỳ nghỉ đều trở về nhà đoàn tụ, chỉ có trong nhà mới là nơi vui vẻ nhất, vú Trần cũng là người nhìn thấy an hem Triển Tuấn và Triển Phong lớn lên, đều đem bọn họ xem như con ruột của mình.

Nhìn Triển Phong bị thương nặng như vậy, vú Trần thi thố tài năng làm cho Triển Phong nhanh hồi phục một chút.

“Nhị tiểu thư, buổi tối vú làm món nấm hương mà con thích ăn nhất, con nhất định phải ăn nhiều một chút nha.” Vú Trần vừa lòng nhìn Triển Phong uống hết chén canh, cầm cái chén không đi xuống lầu chuẩn bị cơm chiều.

--

“Nhị tiểu thư, con định đi đâu?” Vú Trần sợ hãi kêu lên nhìn Triển Phong chuẩn bị ra ngoài.

“Xuỵt” Triển Phong dùng ngón trỏ che môi, ý bảo vú Trần nói nhỏ chút.

“Con đi ra ngoài một chút, sẽ về liền, vu coi như không nhìn thấy con nha?” Triển Phong hạ giọng nói với vú Trần.

“Nhưng mà, nhị tiểu thư, con chưa có khỏe hẳn, đi ra ngoài vạn nhất có chuyện gì làm sao bây giờ?” Vú Trần lo lắng nói.

“Vú Trần, vú yên tâm, con khỏe lắm rồi” Nói xong liền tạo hình như superman làm vú Trần cười lên.

Triển Phong chuồn ra khỏi nhà liền đi thẳng tới Lâm thị, lúc này Lâm Văn hẳn là còn ở công ty, từ lần trước gặp Lâm Văn ở nhà ba mẹ nàng, cho tới hôm nay Triển Phong vẫn chưa gặp lại nàng lần nào, Triển Phong không lúc nào là không nhớ thương Lâm Văn, vừa ra viện liền muốn đi gặp nàng.

Triển Phong ở Lâm thị làm việc, mọi người ngoài sảnh đều nhận biết cô, tuy rằng công ty đã xảy ra nhiều chuyện lớn như vậy, nhưng chỉ có những người ở tầng phía trên cao nhất biết, còn những nhân viên bên dưới đều không hay biết gì, Triển Phong thuận lợi trực tiếp lên tầng 20.

“Ồ, Triển Phong sao cô lại tới đây?” Triển Phong vừa lên tới tầng 20 liền thấy tiểu Chu.

“Tôi tới tìm Lâm tổng” Triển Phong vừa nói vừa chào hỏi tiểu Chu.

“Lâm tổng đang họp, cô ra kia ngồi chờ chút nha” Tiểu Chu nhìn thấy Triển Phong tới thì vô cùng vui mừng.

“Cảm ơn cô, Vương Khiết có họp cùng với họ không?”

“Hình như không có, vừa rồi tôi thấy Vương tổng từ trong phòng Trương tổng đi ra ngoài”

“Ờ, tôi đi tìm Vương tổng một chút, cô tiếp tục đi, tới trưa cùng ăn cơm” Triển Phong vừa nói vừa hướng văn phòng Vương Khiết đi vào.

“Được, đừng quên đó”

Triển Phong làm cái ok thủ thế, sau đó vào phòng tài vụ.

Đốc...... Đốc......

“Mời vào”

Vương Khiết ngẩng đầu vừa thấy Triển Phong cư nhiên đứng ở trước mặt mình, đem bút đặt trên bàn hai tay ôm ngực tựa vào ghế nhìn Triển Phong nói “Ngồi đi, cơ thể khỏe hẳn chưa?”

“Uh, tốt lắm, hôm đó cảm ơn cô rất nhiều” Triển Phong ngồi đối diện Vương Khiết nói.

“Tôi không có làm gì, thân là tổng giám đốc tài vụ của Lâm thị, nên có bổn phận đưa bà chủ và nhân viên đi bệnh viện” Vương Khiết thản nhiên nói.

“Hoắc thị cùng Trần Nguyệt bên kia đều giải quyết sao?” Triển Phong nhìn Vương Khiết hỏi.

Tuy rằng Triển Phong không biết Vương Khiết rốt cuộc là loại người nào, nhưng mà Triển Phong biết, Vương Khiết vì việc này ngầm giúp cô không ít chuyện, ít nhất có thể thuận lợi thu mua cổ phiếu Hoắc thị, khả năng am hiểu  tài chính tốt nhất chính là bằng chứng. Nhưng Triển Phong không rõ Vương Khiết vì cái gì muốn giúp mình và Lâm Văn, là vì cái gì hoặc là ai?

Lấy bằng cấp của Vương Khiết và kinh nghiệm làm việc, cho dù không ở Lâm thị công tác, rất nhiều tập đoàn lớn cũng đều sẽ tranh nhau mời Vương Khiết tới làm, cho nên hẳn là không phải vì lợi ích, mà chính là vì Lâm thị.

“Hoắc thị về sau cũng không sẽ cùng Lâm thị có liên quan gì nữa, chân của Hoắc Hãn Đình xem như bị phế đi, về sau đi đường đều phải đi chân cao chân thấp, chạy mà không được, ba mẹ Lâm tổng cũng không định kiện Hắn nữa” Vương Khiết chậm rãi nói.

“Cái gì? Không kiện hắn, hỗn đản này phạm không ít chuyện thiếu đạo đức, đánh Lâm Văn như vậy, ba mẹ nàng cũng không kiện hắn?” Triển Phong có điểm kích động nói.

“Ba mẹ cô cũng không có kiện hắn mà, lấy thực lực Hoắc gia cứu Hoắc Hãn Đình cũng không khó, còn không bằng chừa chút mặt mũi cho Hoắc thị, làm cho bọn họ phụ tử lưỡng tuyệt không tốt hơn sao”

Triển Phong nhìn Vương Khiết, cảm thấy Vương Khiết phân tích cũng có đạo lý, lại hỏi “Còn chuyện nội gián trong công ty xử lý như thế nào ?”

“Lâm tổng nể tình quản lý Từ nhất thời hồ đồ, quyết định tiếp tục dùng hắn, chính là để hắn từ nhân viên làm công bắt đầu lại từ đầu”

Triển Phong gật gật đầu, cũng có nghĩ đến Lâm Văn sẽ làm như vậy , kỳ thật quản lý Từ cũng bất đắc dĩ, nếu không phải hắn ở bên ngoài nuôi phụ nữ, cũng sẽ không đem tiền xài hết, nên mới chật vật cần tiền như vậy, rất may là quản lý Lý biết hắn muốn vay tiền, lợi dụng s7 hở, sau đó ép hắn làm ra chuyện xấu, nhưng sau đó Triển Phong có thể thuận lợi mua Thụy Tường, quản lý Từ cũng giúp không ít,
Advertisement
cho nên ở đối đãi với hắn như vậy cũng chấp nhận được, Triển Phong cảm thấy có thể sẽ giúp quản lý Từ một phen .

“Bọn Âu tỷ cùng Trần Tguyệt bên kia thế nào? Bọn họ có thể gây phiền cho Lâm thị nữa không?” Triển Phong cảm thấy điểm mấu chốt nhất vẫn là Trần Nguyệt.

“Lúc ấy Hoắc Hãn Đình cùng Âu tỷ cấu kết diệt trừ Lâm thị, Âu tỷ lúc ấy cũng chỉ là đáp ứng muốn gây rối ở công trình sau đó sẽ phế một trong hai người- cô và Lâm Văn, chuyện này bọn họ cũng đã làm xong, hẳn là sẽ không có phiền toái gì nữa, hơn nữa lần này Hoắc Hãn Đình đem sự tình làm lớn như vậy, Âu tỷ bị cảnh sát kiểm tra vài thứ, tổn thất không ít tiền, cho nên Âu tỷ rất bất mãn hắn, hẳn là sẽ không giúp hắn nữa, về phần Trần Nguyệt tôi cũng không rõ” Vương Khiết đem chuyện mình biết đều nói cho Triển Phong.

“Trần Nguyệt là cố ý lấy dao đâm lệch đi” Triển Phong nhìn ánh mắt Vương Khiết nói.

Quả nhiên làm Vương Khiết giật mình, nói “Chuyện này cô cảm thấy, không đơn giản quá sao”

“Lấy thân thủ Trần Nguyệt, như thế nào có khả năng không đâm trúng tim hoặc là phế đi bộ phận nào đó trên người tôi”

“Cô ấy nói lúc trước Lâm tổng tin tưởng cô ấy, dùng người của cô ấy xây dựng công trình, cho nên Trần Nguyệt báo đáp ân tình cho Lâm tổng một lần”

Đốc...... Đốc......

Vương Khiết nhìn vào cửa nói “Mời vào”

“Này? Triển Phong sao cô ở trong này?” Trương Dao ôm một chồng báo cáo, kỳ quái nhìn Triển Phong nói.

“Tôi đến tìm Lâm Văn, đúng lúc cô ấy đang họp”

“A? Cô tìm Lâm Văn?” Trương Dao còn tưởng rằng Triển Phong không biết tình trạng của Lâm Văn, cho nên ra vẻ có chút kinh ngạc.

“Tôi biết hết rồi, chỉ muốn đến nhìn cô ấy ột chút, thuận tiện đến cùng Vương tổng tâm sự”

“Cô cùng Vương tổng nói chuyện phiếm?” Trương Dao bất khả tư nghị hỏi.

“Đúng vậy, có vấn đề sao?”

Trương Dao cười gian một tiếng nói “Cùng người chết có thể nói chuyện phiếm saonói ” Nói xong còn hướng Triển Phong trừng mắt nhìn.

Triển Phong quay đầu nhìn nhìn Vương Khiết, cô ấy vẫn như trước không có biểu tình gì nhìn chính mình cùng Trương Dao, vội vàng nói “Trương tổng ở lại với Vương Khiết đi, tôi đi ra ngoài trước đây, hai người từ từ mà làm việc” Nói xong chạy nhanh rút khỏi văn phòng Vương Khiết. Nghĩ trong bụng Trương Dao và Vương Khiết thật đúng là một đôi oan gia, Vương Khiết với ai đều lạnh như băng, nhưng chỉ vì Trương Dao mà tức giận.

Triển Phong đi ngang qua phòng họp, nhìn thấy phòng họp không có người, biết Lâm Văn hẳn là đã họp xong, bước nhanh đi tới cửa văn phòng của nàng, cửa không đóng, Triển Phong nhìn nhìn, nhìn thấy Lâm Văn như trước ngồi ở trên ghế, vùi đầu xem văn kiện, sắc mặt không tốt lắm, lại bắt đầu liều mạng làm việc.

Triển Phong gõ gõ cửa, được Lâm Văn cho phép mới đi vào.

Lâm Văn ngẩng đầu nhìn đến người mà ba mẹ cô không cho gặp mặt, buông văn kiện trong tay, đề phòng nhìn Triển Phong hỏi “Xin hỏi cô rốt cuộc là ai? Tìm tôi có chuyện gì”

Triển Phong nắm chặt quyền, cố hít sâu vài cái, cố gắng khống chế chính mình, nói “Tôi là Triển Phong, trước kia ở Lâm thị làm việc, sau đó tôi và em yêu nhau, em cũng không nhớ rõ sao?”

Lâm Văn nhìn Triển Phong, đối với nàng hoàn toàn không có ấn tượng, trừ bỏ ba mẹ nói Triển Phong và nàng không có bất cứ quan hệ nào, Dương Vân cùng Trương Dao đều nói chính mình cùng Triển Phong yêu nhau, Lâm Văn vì thế cũng hao tổn tâm trí, không biết hẳn là tin tưởng ai.

Triển Phong thấy Lâm Văn nhìn chằm chằm vào mình, nghĩ đến Lâm văn nhớ tới cái gì, kích động bước tới bàn làm việc bắt lấy cánh tay Lâm Văn nói “Lâm Văn, có phải em nhớ đến tôi rồi không, có phải nhớ ra chuyện gì hay không?”

Lâm Văn bị Triển Phong hành động dọa sợ, hơn nữa Triển Phong dùng sức nắm cánh tay nàng, Lâm Văn cảm thấy từng trận đau đớn, dùng sức đẩy Triển Phong ra kêu lên “Cô lập tức rời khỏi nơi này cho tôi, tôi không quen cô, cùng cô cũng không có quan hệ gì, nếu cô không đi tôi sẽ gọi bảo an”

Triển Phong nhìn Lâm Văn khẩn trương, nhẹ giọng nói “Em đừng khẩn trương, đừng sợ, Phong sẽ không làm tổn thương em, Phong chỉ muốn em nhớ lại Phong thôi, nhận ra Phong mà thôi”

Lâm Văn đứng trước bàn làm việc nhìn Triển Phong trước mặt, vô lực lắc lắc đầu nói “Tôi thật sự không biết cô, về sau không cần lại đến tìm tôi, bây giờ mời cô lập tức đi ra ngoài”

Triển Phong bất lực nhìn Lâm Văn, một câu ‘từ nay về sau đừng tới tìm tôi nữa’ hoàn toàn đánh gục Triển Phong. Mắt Triển Phong đỏ hồng nhìn thẳng Lâm Văn, nhưng Lâm Văn lại thờ ơ. Rốt cục Triển Phong chậm rãi xoay người cố gắng khắc chế nước mắt chính mình, run run nói “Tôi chờ em nhớ lại tôi”

ps: Vô cùng hạnh phúc khi thấy các bạn comment...Ngao~~~

Truyện convert hay : Nam Thành Đãi Nguyệt Về
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện