Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 30


trước sau

Advertisement
Trương Dao cùng Triển Tuấn trở lại phòng bệnh, nhìn thấy Vương Khiết ở bên trong, Trương Dao cảm thấy rất kỳ quái, vừa mới cùng Triển Tuấn gặp nhau dưới lầu, quay qua quay lại thì biến mất tiêu, giờ lại nhìn thấy ở trong này.

“Này? Vương tổng, cô tới bằng cách nào vậy, vừa ở dưới lầu bây giờ xuất hiện chỗ này, bay hay sao mà nhanh vậy?” Trương Dao nói giỡn với Vương Khiết.

Vương Khiết nhìn Triển Tuấn và Trương Dao liếc mắt một cái, cũng không hé răng. Trương Dao thấy Vương Khiết không quan tâm chính mình, cảm thấy rất không thú vị, xoay người dùng giày cao gót đá chân Triển Tuấn hỏi “Này, anh thấy cô ấy đi lên đây sao?”

Một cái động tác nhỏ vô tình, Trương Dao cảm thấy thực bình thường, không dùng tay thì dùng chân, không coi ai ra gì hỏi.

Triển Tuấn giống bị kim đâm mông, vội vàng nói “A, hình như thấy được”

“Thấy sao không nói cho tôi biết”

“Có người đi vào phải báo cáo cho cô hay sao”

“Hứ, nếu anh thấy được, thì nên nói cho tôi biết, đừng làm như cái gì cũng không thấy” Trương Dao còn chưa nói xong liền nhìn thấy Vương Khiết đứng lên, hướng Triển Phong gật gật đầu liền chuẩn bị rời đi.

“Đi nhanh như vậy làm gì, cô không ngồi thêm chút nữa sao” Trương Dao thấy Vương Khiết ngồi chưa nóng ghế, vội vàng kêu lên.

“Ta không rảnh như cô” Nói xong nhìn Triển Tuấn sau đó xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

“Cô nói rõ ràng lại nha, cái gì bảo tôi thực rãnh rỗi” Trương Dao vừa kêu to vừa đuổi theo.

Dương Vân nhìn Trương Dao đuổi theo Vương Khiết đi ra ngoài, bất đắc dĩ lắc lắc đầu nói “Vương Khiết yêu thầm Trương Dao, nhưng lần nào cũng bị cậu ấy trêu cợt”

Triển Phong nhìn Dương Vân chậm rãi nói “Dương Vân, cô có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi”

Triển Tuấn cùng Dương Vân kinh ngạc nhìn Triển Phong, mọi người đều che dấu tốt như vậy, mà vẫn làm cho Triển pPhong nhìn ra một ít.

Dương Vân nhìn thoáng qua Triển Tuấn, Triển Tuấn hướng Dương Vân gật gật đầu, dù sao sớm hay muộn gì Triển Phong cũng biết, biết sớm một chút sẽ có thời gian chuẩn bị tâm lý.

Dương Vân thấy Triển Tuấn cũng đồng ý, quay đầu nhìn Triển Phong nói “Kỳ thật Lâm Văn gặp chút chuyện”

Tuy rằng Triển Phong đã sớm đoán được Lâm Văn có việc, mọi người mới có thể hợp lực gạt cô, nhưng mà thật sự nghe thừ miệng Dương Vân nói ra, trái tim vẫn bị đả kích không nhỏ.

“Cô ấy bị làm sao?”

“Mất trí nhớ” Dương Vân đơn giản sáng tỏ nói.

Triển Phong nhíu nhíu mày hỏi “Cái gì cũng không nhớ rõ sao?”

“Không, bác sĩ nói là mất trí nhớ cục bộ”

“Cục bộ?” Triển Phong khó hiểu nhìn Dương Vân hỏi.

“Đúng, chính là quên đi một giai đoạn nhất định”

Triển Phong có dự cảm không hay hỏi “Quên tôi sao?”

Dương Vân nhìn biểu tình của Triển Phong, có chút không đành lòng nhưng vẫn là tiếp tục nó “Đúng vậy, trí nhớ của cậu ấy dừng lại vào thời gian cô vào công ty, cho đến lúc hai người yêu nhau đều hoàn toàn quên hết. Bác sĩ nói đây là lựa chọn tính mất trí nhớ, bởi vì trí nhớ của cậu ấy quá mức thống khổ cho nên cưỡng chế chính mình quên đi, có thể nhớ lại hay không còn tùy vào ý chí của người bệnh”

Vẻ mặt Triển Phong hốt hoảng nhìn lên trần nhà không nói được một lời.

“Triển Phong, Triển Phong” Dương Vân có chút sốt ruột kêu lên.

“Tôi không sao, tôi có thể đi gặp cô ấy được không?” Vẻ mặt Triển Phong cầu xin nhìn Dương Vân.

“Này......”

“Chúng ta chỉ đứng trước cửa nhìn vào thôi, sẽ không làm phiền Lâm Văn.” Triển Tuấn nhanh nói.

Dương Vân lo lắng một chút nhưng vẫn đáp ứng họ, ba người vụng trộm chuồn ra bệnh viện đi vào nhà của ba mẹ Lâm Văn.

Bảo an đứng bên ngoài cửa nhận ra Dương Vân nên gọi cô một tiếng “Dương tiểu thư.”

“Lâm Văn có nhà không?” Dương Vân hỏi.

“Dạ có, tiểu thư đang ở hoa viên đọc sách”

“Chúng tôi vào gặp cậu ấy” Nói xong chuẩn bị cùng Triển Phong và Triển Tuấn đi vào.

Bảo an đột nhiên ngăn Triển Phong cùng Triển Tuấn lại nói “Lão gia nói không thể cho người lạ vào gặp tiểu thư.”

“Bọn họ đều là đồng nghiệp trong công ty, cùng nhau đến thăm Lâm tổng” Dương Vân mặt đứng đắn không đổi sắc nói dối.

Bảo an vừa nghe Dương tiểu thư nói là đồng nghiệp trong công ty, phỏng chừng lớn nhỏ cũng là có chức vụ, chính mình khẳng định không thể trêu chọc, nhanh chóng cho ba người đi vào.

Đi vào nhà ba mẹ Lâm Văn, hoa viên rộng rãi làm cho người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái “Ba của Lâm Văn không khỏe lắm, bác sĩ đề nghị bác ấy đi dạo nhiều một chút, cho nên mới mua một căn nhà có hoa viên rộng lớn thế này” Dương Vân vừa đi vừa giới thiệu nói.

Đi đến một nửa đột nhiên nhìn thấy chính giữa hoa viên một có một đài che nắng, phía dưới có một cái bàn, trên bàn có trà cùng một ít hoa quả và điểm tâm, Lâm Văn một người ngồi ở trên xích đu nhàn nhã đọc sách.

Lâm Văn cảm giác có người ở nhìn chăm chú vào nàng, đột nhiên ngẩng đầu, làm cho ba người sửng sốt một chút.“Dương vân” Lâm Văn một bên gọi Dương Vân một bên ngoắc tay gọi.

Dương Vân nhìn thấy Lâm Văn đã thấy mọi người, chỉ có thể kiên trì hướng Lâm Văn đi đến. Lâm Văn thấy Dương Vân thì rất cao hứng, vừa định hỏi Dương Vân xem tại sao Trương Dao không tới, đột nhiên nhìn thấy phía sau Dương Vân còn có hai người lạ mặt, lập tức lạnh lùng nhìn họ đề phòng.

“Lâm Văn, hôm nay khỏe hơn chút nào không” Dương Vân làm bộ thoải mái hỏi.

“Tốt hơn nhiều rồi” Lâm Văn một bên trả lời Dương Vân một bên nhìn hai người lạ.

Triển Phong có chút kích động, quên Dương Vân nói, từng bước tiến lên ôm lấy Lâm Văn.

“Ba” Lâm Văn thân thủ liền đánh Triển Phong một bạc tay, mọi người ở đây lẳng lặng nhìn Lâm Văn cùng Triển Phong.

“Cô muốn làm gì?” Lâm Văn lạnh lùng, có chút khẩn trương nhìn chằm chằm Triển Phong nói

“Lâm Văn, em không nhớ Phong sao? Chính là Phong của em” Triển Phong kích động kêu lên, bởi vì Triển Phong đột nhiên ôm lấy Lâm Văn nên bị đánh, tay Lâm Văn vô tình làm trúng miệng vết thương lại xé rách, nhưng Triển Phong không để ý vai trái đau đớn nhìn Lâm Văn, không thể tin được Lâm Văn thật sự quên mình.

“Dương Vân, họ là a? Vì sao mang họ tới nhà của mình?” Lâm Văn nhìn Dương Vân hỏi.

“Lâm Văn, cậu không nhớ rõ cô ấy là ai sao? Cô ấy là Triển Phong” Dương Vân cũng giúp Triển Phong hỏi.

“Triển Phong là ai? Tôi biết người đó sao?” Lâm Văn kỳ quái nhìn Dương Vân hỏi.

“Lâm Văn, Lâm Văn, em nhìn tôi đi, nhìn tôi, em thật sự một chút cũng không nhớ rõ tôi sao? Tôi là Triển Phong”

“Dương Vân, làm thế nào cậu cháu thể cho họ vào đây được?” Ba
Advertisement
Lâm đứng từ xa nhìn thấy Dương Vân dẫn theo Triển Phong cùng Triển Tuấn tới, chạy nhanh đến.

Lúc ăn cơm với ba mẹ Lâm, ba mẹ Triển đã đem tất cả sự việc nói với họ , ba mẹ Lâm hai người cực lực phản đối, nhưng ở trước mặt mẹ Triển, họ bất đắc dĩ phải đồng ý. Hiện tại Lâm Văn đột nhiên mất trí nhớ hơn nữa vừa lúc không nhớ rõ Triển Phong, cho nên ba Lâm muốn thừa cơ hội này chia rẻ hai người họ, làm cho hai người hoàn toàn tách ra, cho nên nói cho bảo vệ không cho người lạ vào nhà, nhưng ngàn phòng vạn phòng, vẫn không phòng được Dương Vân đem hai người họ mang vào.

Kỳ thật Dương Vân đã nhìn ra tâm ý của ba Lâm từ trước, cho nên mới vụng trộm mang Triển Phong vào, nhưng mà không nghĩ tới vẫn là bị ba Lâm thấy được.

“Tốt lắm, nếu các người cũng gặp qua rồi, Văn Văn hiện tại thật sự không nhớ rõ Triển Phong, các người hãy buông tha cho Lâm Văn đi, không cần đang ép nó” Ba Lâm nhìn ba người nói.

“Không có khả năng, không có khả năng, Lâm Văn không có khả năng quên tôi” Triển Phong như trước không chịu tin tưởng hét lên.

“Triển Phong, chính cô cũng tận mắt nhìn thấy, Văn Văn đã muốn nhận ra cô, tôi thực cảm tạ cô giúp Văn Văn đoạt lại Lâm thị, nhưng cô nhìn nó đi, cô cần gì phải tự đau khổ chứ” Ba Lâm thở dài còn nói thêm “Văn Văn chúng ta vào nhà thôi” Nói xong lôi kéo Lâm Văn đi vào trong.

LâmVăn nghe lời đi theo ba Lâm trở về phòng, toàn bộ quá trình đều không nhìn Triển Phong một lần nào, hoàn toàn đem Triển Phong trở thành người xa lạ .

“Triển Phong, chúng ta quay lại bệnh viện đi, vai trái của cô phỏng chừng lại rách ra rồi” Dương Vân vừa nói vừa cùng Triển Tuấn giúp đỡ triển phong quay nhanh lại bệnh viện.

Từ khi ở nhà Lâm Văn quay lại bệnh viện, Triển Phong một câu cũng không nói, cả người nhìn qua có chút dại ra, Lâm Văn mất trí nhớ đối với Triển Phong đả kích rất lớn.

Từ khi Triển Phong biết Lâm Văn mất trí nhớ đến nay vẫn không mở miệng nói câu nào, Dương Vân, Trương Dao thay nhau nói chuyện với cô nhưng vẫn không có tác dụng, mặc kệ họ nói gì, Triển Phong vẫn im lặng như cũ, Trương Dao sớm hết hy vọng, nên không tiếp tục ở lại bệnh viện, chỉ có Dương Vân còn kiên trì.

“Triển Phong, cô đừng như vậy, Lâm Văn cũng chỉ là tạm thời mất trí nhớ, nói không chừng sau này sẽ nhớ lại” Dương Vân như trước cố gắng muốn phục Triển Phong.

Triển Phong lắc lắc đầu, Dương Vân không biết cô muốn nói không biết, hay là không có khả năng. Dương Vân hai tay giữ Triển Phong lại khiến cho Triển Phong nhìn cô “Triển Phong, nếu cô muốn cho Lâm Văn nhớ lại cô, thì nên nhanh chóng để bản thân khôi phục, như vậy mới có khả năng mang theo Lâm Văn đi tới những nơi mà hai người từng đi qua, giúp cô ấy nhanh chóng hồi phục trí nhớ”

Triển Phong nghe Dương Vân nói xong, đột nhiên ôm cổ Dương Vân, chảy nước mắt run run nói “Dương Vân, cám ơn cô, cám ơn cô không có bỏ mặc tôi, làm cho tôi một lần nữa tìm lại dung khí để tiếp tục sống”

“Ngốc quá, nếu hiểu được thì tốt nhất cô nên phối hợp với bác sĩ trị liệu, mau chóng khôi phục lại”

Triển Phong vừa định nói chuyện, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Phách nhìn cảnh tượng trước mắt, có điểm tiến thối lưỡng nan, Triển Phong cùng Dương Vân nhanh tách ra, Dương Vân thấy Phách tới, sau đó cô cầm túi xách chuẩn bị đi khỏi, khi đi tới cửa, Phách dụng tâm kín đáo nhìn nhìn Dương Vân, Dương Vân cũng nhìn thoáng qua Phách, gật đầu bước đi.

Phách nhìn ánh mắt Triển Phong có chút kỳ quái, nhưng Triển Phong cũng không có chú ý đến biến hóa của Phách.

“Có việc sao?” Triển Phong nhắm mắt lại hỏi.

“Không có việc gì, Nhị thúc gọi tôi tới chăm sóc cậu”

“Tôi không sao, cậu trở về đi, nhớ rõ cùng Nhị thúc nói một chút là được”

“Được” Phách nói xong xoay người bước đi.

---

Thời gian tiếp theo, Triển Phong tích cực cùng bác sĩ để trị liệu, một lòng thầm nghĩ mau chóng hồi phục lại bình thường.

“Gần đây cô hồi phục nhanh lắm nha” Dương Vân cười nhìn Triển Phong nói.

“Uh, ít nhiều gì cùng nhờ cô đánh thức tôi, cám ơn nha”

“Không cần khách khí, muốn cảm ơn thì, cô và Lâm Văn nhanh nhanh quay lại như úc trước đi”

“Lâm Văn nàng gần đây thế nào? Khá hơn chút nào không?” Triển Phong lo lắng hỏi.

“Cậu ấy tốt hơn nhiều rồi, ngày hôm qua bắt đầu tới công ty đi làm”

“Đã đi làm? Gấp làm gì không biết, hẳn là nên nghỉ ngơi nhiều mới tốt”

“Cô còn không hiểu cậu ấy sao, Lâm Văn sao chịu ngồi yên một chỗ mà không có việc gì làm”

“Uh” Triển Phong gật đầu trả lời.

Truyện convert hay : Chí Tôn Võ Hồn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện