Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 29


trước sau

Advertisement
Chờ Triển Phong có ý thức trở lại, hẳn là hai ngày sau, Triển Phong chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy Dương Vân, Trương Dao, và Vương Khiết đều ở đó, chỉ có Lâm Văn là không có mặt, cô vùng dậy tìm nàng,

“Mau lại xem, mau lên, Triển Phong tỉnh rồi” Trương Dao giống phát hiện đại lục mới hưng phấn kêu lên.

“Triển Phong, Triển Phong, cô tỉnh lại rồi?” Dương Vân nhẹ nhàng hỏi.

Triển Phong gật gật đầu, ý bảo Dương Vân đem ống thở lấy ra, chính mình không có vấn đề gì. Dương Vân thân thủ giúp Triển Phong đem ống thở tháo xuống, Triển Phong liền hỏi “Lâm Văn đâu?” Bởi vì xương mũi bị ảnh hưởng, giọng mũi rất nặng làm cho thanh âm rất nhỏ, mọi người đều không nghe ra Triển Phong đang nói gì.

“Cô nói gì?” Dương Vân cúi đầu nhìn Triển Phong hỏi.

Lúc này bác sĩ cũng đã đi tới, nhìn tình trạng của Triển Phong nói “Khôi phục cũng không tệ lắm, vai trái bị thương có chút nghiêm trọng, cần thời gian tĩnh dưỡng tốt, còn có miệng vết thương trên bụng vẫn chưa hoàn toàn khép lại, không được tùy ý di động, không được để miệng vết thương vỡ ra, còn có không thể đụng vào nước” Bác sĩ dặn dò nói.

“Được, ông yên tâm, chúng tôi sẽ cẩn thận” Dương Vân ở một bên phụ họa nói.

Sau khi bác sĩ dặn dò xong liền xoay người ra khỏi phòng bệnh.

“Triển Phong cô cảm thấy thế nào?”

Triển Phong gật gật đầu, tỏ vẻ mình không sao, lập tức lại gian nan nói “Lâm Văn, Lâm Văn”

Lần này rốt cục Trương Dao nghe được Triển Phong đang gọi Lâm Văn, chạy nhanh lại nói “Lâm Văn chỉ bị thương ngoài da, không có vấn đề gì, mấy ngày hôm trước ba mẹ cậu ấy đã đưa Lâm Văn về nhà, ở nhà nghỉ ngơi tịnh dưỡng” Trương Dao nói xong còn nhìn nhìn Dương Vân và Vương Khiết, một bộ muốn nói lại thôi.

Triển Phong nghe Trương Dao nói Lâm Văn không có chuyện gì thì an tâm lại, thở ra một hơi nhẹ nhỏm, lúc này cô rất muốn ngủ.

---

Khi Triển Phong tỉnh lại, nhìn thấy Triển Tuấn cùng ba mẹ cô, toàn bộ phòng bện rộng rãi cùng những thiết bị y tế, Triển Phong thử giật giật thân thể, một trận đau đớn truyền đến, làm cho cô hít thở khó khăn.

“Arh” Triển Tuấn nghe được tiếng rên rỉ nhanh quay đầu nhìn Triển Phong, thấy Triển Phong đau đớn liền nhếch miệng cười nói “Này, anh hai nói nha, em tỉnh lại rồi hả, mỗi lần tỉnh lại cũng không vượt qua năm phút đồng hồ, sau đó sẽ ngủ vài ngày, em thật đúng là mệnh tốt”

Triển Phong rất muốn trợn trắng mắt dựng thẳng ngón giữa, nhưng bị thương như vậy cho nên cô đành nhẫn nhịn anh hai mình ức hiếp.

“Tiểu Phong, thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?” Ba Triển nhẹ giọng hỏi.

“Ai nha, không có việc gì, không chết được, bác sĩ nói con anh khỏe mạnh lắm” Mẹ Triển bất mãn ba Triển quan tâm Triển Phong mà lơ là mình.

Triển Phong lắc lắc đầu, tỏ vẻ chính mình không có việc gì, hướng phòng bệnh nhìn chung quanh một vòng, chỉ có ba mẹ cùng anh hai, không có những người khác .

Đông...... Đông...... Vang lên một trận tiếng đập cửa, Triển Phong chịu đựng đau đớn nâng người nhìn, Dương Vân cùng Trương Dao mang theo hoa quả từ bên ngoài đi vào, đến khi Dương Vân đem cửa mở ra, Triển Phong mới hết hy vọng một lần nữa nằm trên giường.

Động tác nhỏ này làm mọi người thấy rõ ràng, trong lòng một trận chua xót, nhưng mà ai cũng không lên tiếng.

“Triển Phong, thế nào, khá hơn chút nào không?” Dương Vân mở miệng đầu tiên hỏi.

“Tốt hơn nhiều rồi, Lâm Văn thế nào ?” Triển Phong nhẹ giọng nói.

“Cậu ấy cũng rất nhanh hồi phục, nhưng cơ thể vẫn có chút suy yếu, nên đang ở nhà tịnh dưỡng”

“Uhm” Trong lòng Triển Phong có cảm giác mất mát.

“Vậy các con cùng nhau nói chuyện đi, mẹ về trước đây” Mẹ Triển khoa trương nói.

Phòng chỉ còn Triển Tuấn cùng Dương Vân, và Trương Dao “Họ Hoắc kia thế nào?” Triển Phong hỏi.

“Hắn à, một chân bị thương xương ống chân, phỏng chừng về sau sẽ đi chân cao chân thấp.” Trương Dao có điểm vui sướng khi người gặp họa nói.

“Hiện tại Lâm thị cùng Hoắc thị hết thảy đều trở về quỹ đạo, cho nên cô không cần lo lắng Lâm Văn, cô dưỡng thương cho tốt đi.” Dương Vân quan tâm nói.

Triển Tuấn nhìn Dương Vân và Trương Dao, hai nữ nhân ở trong này chăm sóc cho Triển Phong rất kiên nhẫn, quả thật vô cùng tốt. Trương Dao nhìn thấy Triển Tuấn nhìn chăm chăm mình và Dương Vân, cau mày nói “Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy qua người đẹp sao”

Triển Tuấn nghe Trương Dao đột nhiên nói như vậy, có chút xấu hổ cười cười nói “Người đẹp thì gặp nhiều rồi nhưng mà chưa được gặp người đẹp nào có cá tính giống như vậy. Tôi ra ngoài mua nước uống, hai cô có muốn uống gì không?”

“Hai ly cà phê” Trương Dao một chút cũng không khách khí nói.

Triển Tuấn đi ra ngoài mua nước uống. Ba người ở phòng bệnh nhìn nhau, ai cũng không mở miệng.

Giống như Triển Phong cảm giác được có gì đó không thích hợp, nhưng lại không thể nói rõ là chuyện gì không thích hợp, cô nhìn Dương Vân và Trương Dao, trong đầu hiện lên một ý niệm, nhưng suy nghĩ này quá nhanh, Triển Phong căn bản không tiếp tục nghĩ nữa.

Trương Dao cũng bị không khí áp lực làm không được tự nhiên, đột nhiên nói “Triển, Triển Phong, tôi gọt táo cho cô ăn” Nói xong cầm lấy giỏ táo đi ra khỏi phòng bệnh.

Trương Dao đi ra khỏi phòng bệnh thở phào một hơi, vừa ngẩng đầu liền thấy Triển Tuấn đứng ở trước cửa, nhất thời làm cô giật mình nói “Sao anh lại đứng chỗ này, không phải đi mua cà phê sao”

Triển Tuấn nhìn Trương Dao cười cười nói “Tôi và cô giống nhau.”

Trương Dao nhìn Triển Tuấn thở dài “Chúng ta đi ra ngoài đi một chút đi, nơi này không khí rất áp lực, tôi chịu không nổi”

Triển Tuấn gật gật đầu nói “Được”

Hai người sóng vai đi ra khỏi bệnh viện.

“Lâm Văn hiện tại thế nào?” Triển Tuấn vừa đi vừa hỏi Trương Dao.

“Vẫn là thần sắc như vậy, bác sĩ cũng hết cách” Trương Dao lắc lắc đầu nói.

“Aiz, vậy mọi người vẫn định gạt Triển Phong tiếp tục sao?”

“Tôi cũng không biết, loại sự tình này thật khó mở miệng được”

“Sớm muộn gì Triển Phong cũng sẽ biết, nói trước hay sau thì cũng không có gì khác nhau”

“Không phải ba mẹ anh nói chờ cho Triển Phong khỏe hơn rồi mới nói ra hay sao”

“Cô đừng thấy Triển Phong cái gì cũng không
Advertisement
nói, nhưng trong lòng nó khẳng định rõ ràng, cho dù Lâm Văn giận tiểu Phong cỡ nào thì cũng không có khả năng nàng nằm viện lâu như vậy cũng không đến nhìn Triển Phong của nàng” Triển Tuấn phân tích nói.

Triển Tuấn nhìn vào mắt Triển Phong phát hiện ra, mỗi lần có người từ bên ngoài tiến vào Triển Phong đều có vẻ mặt chờ mong, nhưng đến khi nhìn thấy người đó không phải Lâm Văn, thì lại vô cùng thất vọng, Triển Phong che dấu rất tốt, ba mẹ vẫn không phát hiện, nhưng Triển Tuấn có thể nhận ra, cảm thấy từng đợt bất an, không biết sau khi Triển Phong biết hết chân tướng thì sẽ thế nào.

“Vậy ai là người nói ra?” Trương Dao ngẩng đầu nhìn Triển Tuấn hỏi.

Triển Tuấn nhìn Trương Dao vừa muốn mở miệng chợt nghe thấy Trương Dao kêu lên “Anh đừng bảo tôi đi nha, tôi cùng Triển Phong không phải rất thân nhau đâu”

Triển Tuấn cười nói “Tôi nghe nói cô là sếp của Triển Phong nha, cô không thân với nó thì ai thân đây, cô nói thử xem”

“Hứ, tin hay không tùy anh, tôi nói đều là thật.”

Hai người lúc này tranh luận không ngớt, những người qua đường thì nhìn hai người chẳng khác nào một cặp tình nhân đang cãi nhau.

Chẳng những người qua đường cảm thấy như vậy, ngay cả Vương Khiết vừa vào thăm Triển Phong nhìn thấy cùng thực chói mắt, làm cho cô cảm thấy trong lòng đột nhiên xẹt qua cái gì, Vương Khiết đứng trước cửa bệnh viện, nhìn Trương Dao và Triển Tuấn đứng phía sau hoa viên.

Triển Tuấn đột nhiên cảm thấy sau lưng có một đạo ánh sáng lạnh lùng, quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Vương Khiết không chút biểu tình nhìn chính mình cùng Trương Dao, tuy rằng Vương Khiết mang bộ mặt không chút biểu tình, nhưng trong ánh mắt lại để lộ ra một tia không vui, Triển Tuấn suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra mình khi nào thì đắc tội với cô ấy, nhìn nhìn kỹ, ánh mắt Vương Khiết đều nhìn chằm chằm Trương Dao, Triển Tuấn cười trộm, xem ra những vị quản lý của Lâm thị đều có ham mê không giống người khác.

Trương Dao nhìn thấy Triển Tuấn vô duyên vô cớ nở nụ cười, huých vào bả vai Triển Tuấn nói “Anh ngây ngô cười cái gì?”

Động tác nhỏ của Trương Dao lại làm người ngoài nhìn vào cảm thấy vô cùng ái muội, giống như hai người không coi ai ra gì, ở nơi công cộng liếc mắt đưa tình. Triển Tuấn nhanh rụt lui bả vai lại, nhìn Vương Khiết, phát hiện Vương Khiết đã muốn tránh đi, nghĩ rằng cái này nguy rồi, nếu Vương Khiết hiểu lầm thì thảm .

Chạy nhanh hướng Trương Dao hỏi “Tổng giám đốc tài vụ của mấy cô quen thân với Triển Phong sao?”

“Cô ta? Cô ta không quen thân với ai hết, cả ngày như pho tượng, mặt lạnh hơn tiền, tính tình thì xấu xa, nhìn là không ưa rồi”

Triển Tuấn nghe Trương Dao nói Vương Khiết như vậy cảm thấy kỳ quái, lúc này rõ ràng ánh mắt Vương Khiết hiện rõ không vui khi mình cùng Trương Dao nói chuyện, nhưng hình như Trương Dao không nhìn ra tâm tự của Vương Khiết, cái này thú vị nha, xem ra có một người yêu đơn phương, còn một người lại vẫn chưa biết yêu là gì.

Trương Dao thấy Triển Tuấn khi thì cười khi thì nhăn mày suy nghĩ, không biết Triển Tuấn đang làm cái quỷ gì,“Tôi nói này, anh rốt cuộc đang làm sao vậy? Đừng có bày ra bộ mặt khó hiểu như vậy, có rắm thì nhanh phóng đi.” Trương Dao hướng Triển Tuấn kêu lên.

“A, không có gì không có gì, tôi đang suy nghĩ rốt cuộc ai là người thích hợp nói sự thật với Triển Phong” Triển Tuấn thay đổi đề tài nói. Trương Dao chắc chắn sẽ không tha cho mình, Vương Khiết thì vô thanh vô thức đứng đó, haizz, đi vào xem Triển Phong cho rồi.

“Vậy anh nghĩ ra chưa?” Trương Dao bất đắc dĩ tựa vào lan can nói.

“Không phải còn đang suy nghĩ sao.”

“Hứ” Trương Dao trắng mắt liếc Triển Tuấn một cái.

“Chúng ta đi lên đi, đừng để Triển Phong nghi ngờ”

“OK”

Dương Vân thấy Triển Tuấn cùng Trương Dao đều mượn cớ ra khỏi phòng bệnh, nếu chính mình lúc này cũng đi, khẳng định là Triển Phong sẽ nghi ngờ, cho nên chỉ có thể kiên trì ngồi xuống cùng Triển Phong trò chuyện.

Triển Phong nhìn thấy Dương Vân có chút không được tự nhiên, cũng tận lực tránh hỏi những câu nhạy cảm, câu được câu không trò chuyện.

Một trận tiếng đập cửa, sauđó nhìn thấy Vương Khiết cầm hoa quả đi đến, hướng Dương Vân gật gật đầu xem như chào hỏi , đi đến giường bệnh Triển Phong hỏi “Thế nào?”

“Cũng tốt hơn nhiều rồi, bị thương nhẹ thôi” Triển Phong ra vẻ thoải mái trả lời.

Vương Khiết nhìn nhìn Dương Vân, Dương Vân hướng Vương Khiết lắc lắc đầu ý bảo Triển Phong vẫn chưa hay biết chuyện gì.

Truyện convert hay : Trọng Sinh Thập Niên 70: Quân Trường, Cường Thế Sủng
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện