Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 28


trước sau

Advertisement
Tên áo đen nhìn Triển Phong, dùng chủy thủ đâm lại, Triển Phong bảo vệ Lâm Văn, dùng thiết côn Hoắc Hãn Đình ném trên mặt đất đỡ chủy thủ của hắn.

Tên áo đen không ngừng biến hóa chiêu thức đâm vào Triển Phong, bởi vì Triển Phong bị thương trên tay trái, chỉ có thể dùng một bàn tay mệt mỏi ngăn cản tiến công của hắn, chính mình căn bản không có đường sống.

Hắn không ngừng chống lại công kích của Triển Phong, hắn thấy đánh với Triển Phong không phải là cách, nên liền hướng Lâm Văn đâm tới.

Triển Phong vừa thấy hắn chạy tới chỗ Lâm Văn, nhanh dùng thiết côn ném qua, trúng vào giữa lưng hắn, cả người nằm úp sấp trên mặt đất, Triển Phong chạy nhanh chỗ Lâm Văn nhìn nàng khẩn trương.

“Em không sao, Phong có nặng lắm không?” Lâm Văn nói.

“Phong cũng không có việc gì”

“Bọn mày đều không có việc gì, tao đây sẽ không khách khí” Tên áo đen đột nhiên đứng lên tiến đến trước mặt Triển Phong và Lâm Văn.

Triển Phong vừa thấy hắn liền sợ chủy thủ sẽ làm bị thương Lâm Văn, dùng toàn bộ thân thể đánh về phía hắn, hắn thừa thế một đao đâm vào cơ thể Triển Phong.

Triển Phong dùng tay trái đang bị thương nắm lấy chủy thủ của hắn, tay phải dùng hết toàn lực đánh vào giữa tim hắn.

Tên áo đen bị Triển Phong đánh ngã ra đất không nhúc nhích.

“Không được......” Lâm Văn nhìn cảnh tượng trước mắt thét chói tai, Triển Phong bị đao đâm vào bụng, máu không cầm được tràn ra bên ngoài, Triển Phong đau đớn nằm trên mặt đất, nhưng nghe Lâm Văn hét lên Triển Phong dùng sức mở mắt nhìn Lâm Văn, nhìn xem nàng có sao không.

Lâm Văn chạy đến bên cạnh Triển Phong, một bên che miệng vết thương trên người Triển Phong, một bên khóc kêu lên “Triển Phong, Phong không được có việc gì, Phong không được có việc gì ”

Lâm Văn chỉ lo nhìn thương thế của Triển Phong, hoàn toàn không chú ý tới chuyện khác, Hoắc Hãn Đình đã tỉnh lại, lặng lẽ cầm lấy thiết côn từng bước một đi tới hai người.

“Yên tâm, Phong không sao, bị thương một chút không chết được, chảy chút máu thôi” Triển Phong bị trọng thương nhưng lại an ủi Lâm Văn.

“Phong...... Phong đừng nói chuyện, em...... em đưa Phong đi bệnh viện” Lâm Văn định đỡ Triển Phong dậy, thân thể của Triển Phong cao hơn Lâm Văn làm nàng không đỡ dậy nổi Triển Phong, ngược lại làm cho Triển Phong chảy máu càng nhiều hơn

Triển Phong giữ chặt tay Lâm Văn nói “Không có việc gì, em đi tìm người đến là được, tầng ngầm không tín hiệu điện thoại”

Lâm Văn không muốn rời khỏi Triển Phong, nhưng nếu cứ như vậy thì Triển Phong chỉ có chết vì mất máu “Vậy Phong không nên cử động, em đi tìm người” Lâm Văn nói xong đã muốn chạy đi.

“Xú nữ, lão tử làm thịt mày” Hoắc Hãn Đình đột nhiên đánh một quyền vào Lâm Văn, nàng không hề phòng bị nên bị hắn đánh văng ra ngoài, ngã lên nền xi măng lạnh lẽo, chỉ vài giây sau liền ngất đi

Triển Phong nhìn thấy Lâm Văn bị Hoắc Hãn Đình đánh hôn mê bất tỉnh, bất chấp thân thể bị thương liền đứng lên liều mạng với hắn, Hoắc Hãn Đình thấy Triển Phong đứng lên, dùng thiết côn đánh lại, thân thể Triển Phong cạn kiệt sức lực liền bị đánh ngã, trúng phải côn của Hoắc Hãn Đình.

Triển Phong dùng sức rút chủy thủ mà tên áo đen vừa rôi đâm hắn ra khỏi bụng, máu tươi phun ra, Triển Phong căn bản không để ý tới, cầm chủy thủ hướng Hoắc Hãn Đình đâm tới. Hoắc Hãn Đình vừa thấy Triển Phong cư nhiên rút chủy thủ trong bụng ra, hoảng sợ nhìn Triển Phong, xoay người muốn né ra.

Triển Phong nhanh chóng đâm một đao vào đùi Hoắc Hãn Đình, cả hai cùng nhau ngã xuống. Hoắc Hãn Đình chịu đau, dùng một chân đá Triển Phong.

Lúc này tên áo đen đã tỉnh lại, tuy rằng bị thương không nhẹ, nhưng vừa thấy thì biết hắn mạnh hơn Triển Phong rất nhiều.

“Mày nhanh đi xử nó cho tao” Hoắc Hãn Đình ra lệnh với tên áo đen.

Tên áo đen nhìn thoáng qua Hoắc Hãn Đình lạnh lùng nói “Âu tỷ chỉ đáp ứng phế đi một người, hiện tại ngài cũng thấy rồi đó, nhiệm vụ của tôi cũng coi như hoàn thành.”

“Cái gì? Mày có nghe lệnh của tao không, bọn mày đã thu tiền của tao” Hoắc Hãn Đình hét lớn.

“Thu tiền của ngài, cũng đã làm theo ngài phân phó, ngài còn muốn thế nào?”

“Tao muốn mày đi giết nó”

“Âu tỷ chỉ đáp ngươi ứng phế đi hắn, không đáp ứng ngài giết hắn.”

“Mày......” Trong lúc nhất thời Hoắc Hãn Đình không biết nên nói cái gì “Mày đã không làm, thì tự tao làm” Hoắc Hãn Đình tiến tới chỗ Triển Phong đang nằm,

“Không được, không thể được” Lâm Văn tỉnh lại liền nhìn thấy Hoắc Hãn Đình có ý định tiến tới chỗ Triển Phong, nàng sợ hãi, chạy nhanh ôm cổ chân Hoắc Hãn Đình lại, không cho hắn đi qua.

“Con mẹ nó, cút ngay cho tao” Hoắc Hãn Đình lấy tay liều mạng đẩy đẩy Lâm Văn ra, Lâm Văn không rên một tiếng gắt gao ôm lấy chân Hoắc Hãn Đình, làm cho hắn nửa bước cũng khó đi.

Thân thể Lâm Văn làm sao chống đỡ nổi Hoắc Hãn Đình, mỏng manh như một tờ giấy, lại bị một quyền đánh vào trên lưng, theo lý Lâm Văn hẳn đã sớm không chống đỡ nổi, nhưng mà Lâm Văn biết, chính mình chỉ cần buông lỏng tay, như vậy thì tính mạng Triển Phong sẽ khó giữ được. Hoắc Hãn đình bởi vì nổi điên nên liều mạng đạp vào người Lâm Văn, liên tục như vậy làm Lâm Văn chịu không nổi nên ngất đi.

Hoắc Hãn Đình cảm giác được khí lực dưới chân giảm bớt, một cước đá văng Lâm Văn, hướng Triển Phong đi tới. Tên áo đen cùng những người khác đều đứng một bên nhìn Hoắc Hãn Đình cầm lấy thiết côn đánh vào đầu Triển Phong.

“Phanh” một tiếng, thiết côn trong tay Hoắc Hãn Đình bị bay ra ngoài. Hoắc Hãn Đình sửng sốt ngẩng đầu nhìn, thì ra là người của Lâm thị, bất quá chỉ có một, hơn nữa bộ dạng gầy yếu, hẳn là không có uy hiếp lớn đối với hắn.

Quay đầu nhìn tên áo đen nói “Lên cho tao”

Tên áo đen cùng thuộc hạ vẫn đứng đó nhìn mà không hề nhúc nhích.

“Lên cho tao, tao nói bọn mày có nghe không” Hoắc Hãn Đình bệnh tâm thần kêu to.

Tên mặc áo đen chậm rãi đi tới chỗ Hoắc Hãn Đình, một quyền cảu Triển Phong vừa rồi làm hắn đứng không vững, xiu vẹo đi tới trước mặt Hoắc Hãn Đình.

“Mày nghe tao nói không, tao kêu bọn mày xử lý nó cho tao”

“Tôi đánh không lại cô ấy, cho dù tôi không bị thương cùng cô ấy đánh thì cũng chỉ ngang nhau, huống chi lúc này tôi đang bị thương rất nặng”
Advertisement
Tên áo đen nhún vai nói.

“Mày đánh không lại nó, mà có thể vui như vậy sao, nhiều người như vậy, làm ăn cái gì không biết, cùng tiến lên cho tao” Hoắc Hãn Đình hét lớn.

Tên áo đen chậm rãi cởi nón bảo hộ, đứng nhìn Vương Khiết đứng bên cạnh Lâm Văn.

Vương Khiết không để ý tới Trần Nguyệt, nhìn thương thế Lâm Văn, ngoại thương có vẻ nhiều, nhưng nội thương trước mắt nhìn không ra. Lại nhìn tới Triển Phong, nhíu mày, Triển Phong bị thương thực nghiêm trọng, bởi vì xuất huyết nhiều, lúc này sắc mặt Triển Phong trắng bệch, môi tái nhợt, phải lập tức đưa tới bệnh viện cấp cứu, nói cách khác chậm một chút sẽ ngủy hiểm đến tính mạng.

“Tôi muốn mang họ đi” Vương Khiết lạnh nhạt nói.

Trần Nguyệt khoanh tay nói “Tùy cô”

Lúc này Hoắc Hãn Đình nóng nảy kêu lên “Không được, cô có thể đi, nhưng hai người kia phải để lại chỗ này”

“Chỉ bằng mày?” Vương Khiết liếc mắt nhìn Hoắc Hãn Đình nói.

Quả nhiên nhìn vào ánh mắt cảu Vương Khiết, thân mình Hoắc Hãn Đình run lên một chút, nhưng vẫn không quên nhìn chằm chằm Vương Khiết.

Vương Khiết vỗ nhẹ mặt Lâm Văn, muốn cho Lâm Văn mau chóng tỉnh táo lại, tựa hồ Lâm Văn bị thương cũng rất nghiêm trọng, kêu nửa ngày cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.

Nhưng Triển Phong đột nhiên lại tỉnh lại, nhìn Lâm Văn nằm trong lòng Vương Khiết, trên đầu toàn là máu, giãy dụa muốn đi qua, Vương Khiết đỡ Triển Phong đến gần Lâm Văn nói “Tôi đưa hai người đi bệnh viện.”

Trần Nguyệt lặng lẽ đi đến phía sau Hoắc Hãn Đình, thừa lúc hắn không chú ý đánh một cước làm hắn bất tỉnh. Hoắc Hãn Đình vốn đang nhìn chằm chằm Triển Phong cùng Lâm Văn, nên không phòng bị, bị đánh ngã lăn trên mặt đất.

“Cô đưa họ đi bệnh viện đi, chỗ này để tôi giải quyết” Trần Nguyệt nhìn Vương Khiết nói.

Vương Khiết không lên tiếng, cẩn thận đỡ Triển Phong và Lâm Văn lên xe. Sau đó nghe Trần Nguyệt nhỏ giọng nói “Lúc trước Lâm tổng tin tưởng tôi, hôm nay liền trả lại nàng một lần ân tình.”

Vương Khiết nhìn Trần Nguyệt, giẫm chân ga thẳng đến bệnh viện, những chuyện còn lại đều để cho Trần Nguyệt giải quyết.

---

“Mẹ nói xem, em con sao lại ra nông nỗi này?” Triển Tuấn nhìn Triển Phong bị quấn đầy băng gạc, liền hỏi mẹ Triển.

“Em con nó ra nông nỗi này là do nó tự nguyện.” Mẹ Triển cũng không ngẩng đầu lên nói, lúc này bà đang xem tạp chí thời trang mới nhất, không thèm đếm xỉa tới Triển Tuấn.

“Hả...... Triển Phong, Triển Phong, em mau mau tỉnh lại nha, anh hai không chịu nỗi đả kích này đâu, công ty của gia đình phải do em tiếp quản nữa đó, nhanh tỉnh lại đi” Triển Tuấn ở bên giường của Triển Phong ồn ào .

“Con phiền quá đi, muốn gặp quỷ hay sao, nhà xác bệnh viện thích hợp với con hơn đó”

Triển Tuấn nhìn thoáng qua lão Phật gia, tuy rằng ánh mắt bà nhìn chằm chằm tạp chí, nhưng mà Triển Tuấn biết, trong lòng lão Phật gia vẫn rất lo lắng cho Triển Phong, bác sĩ nói Triển Phong đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, hơn nữa một đao kia không có đâm trúng chỗ hiểm, không nguy hiểm tính mạng, cũng sẽ không để lại di chứng gì, nhưng bởi vì mất máu quá nhiều, làm cho oxi không kịp cung cấp lên não, tạm thời hôn mê, một tuần trôi qua, Triển Phong như trước không có dấu hiệu tỉnh lại.

Triển Phong vừa khôi phục lại một chút ý thức liền nghe anh hai mình đang ồn ào, theo bản năng nhíu mày bất mãn, đáng tiếc hai người kia vẫn không chú ý chi tiết nhỏ này, một người như trước xem tạp chí, một người đầu óc không biết suy nghĩ cái gì.

“Umm” Triển Phong phát ra một tiếng rên rỉ mỏng manh.

“Mẹ, mẹ, Triển Phong có phản ứng” Triển Tuấn nhanh la lên.

“Mẹ xem xem, thật là có phản ứng, hay là xác chết vùng dậy”

Hả...... Triển Tuấn nhìn mẹ mình nói những lới ấy, mẹ cũng thật là, Triển Phong cũng chưa có chết đâu!

“Này, này, tiểu Phong, con nhìn thấy mẹ không, có nhận ra mẹ hay không?” Mẹ Triển hoa chân múa tay vui sướng trước mặt Triển Phong.

Bởi vì Triển Phong mang ống thở, không có biện pháp nói chuyện, chỉ có thể gật gật đầu, thay thế trả lời.

“A Tuấn, a Tuấn, nhanh đi kêu bác sĩ, tiểu Phong nhà mình bị câm rồi”

“Mẹ, tiểu Phong mang theo ống thở làm sao nói chuyện được”

“A, thì ra là vậy” Mẹ Triển đem ống thở lôi ra nói “Con nói gì đi.”

Triển Tuấn thiếu chút nữa té ngã, như thế có một người mẹ như vậy, đem ống thở của người ta tháo ra, Triển Tuấn chạy nhanh đem ổng thở đeo vào cho Triển Phong, cùng mẹ đi gọi bác sĩ.

Triển Phong vừa có chút phản ứng, đã bị lão Phật gia một trận ép buộc, mệt nên nhắm hai mắt lại.

p/s: Hoắc Hãn Đình chết bằm, thiến con quỹ này đi, phụ nữ mà cũng dám đánh nữa...

Truyện convert hay : Lâm Dương Tô Nhan
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện