Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 27


trước sau

Advertisement
Triển Phong nghe được giọng điệu nổi điên của Hoắc Hãn Đình, nhanh chóng đem Lâm Văn bảo hộ ở phía sau lưng, nhìn Hoắc Hãn Đình nói “Hừ, nhiều người như vậy bao vây hai người chúng tôi, không sợ người khác xem thường sao”

“Ha ha ha, mày không có cơ hội nhìn thấy người khác chê cười tao đâu” Hoắc Hãn Đình cười lớn nói.

“Nếu mày còn là đàn ông thì một đấu một với tao, người nào thắng có thể mang Lâm Văn đi, còn kẻ thua cuộc thì phải đi” Triển Phong tự tin nói với Hoắc Hãn Đình.

“Như thế nào? Sợ sao, thì ra mày cũng chỉ là một thằng hèn!” Triển Phong tiếp tục khiêu khích hắn.

Hoắc Hãn Đình giận đỏ mặt kêu lên “Con mẹ nó, tao mà sợ mày tao sẽ không còn là họ Hoắc.”

“Tốt, vậy lại đây thử xem, nhìn xem rốt cuộc ai là kẻ hèn”

“Triển Phong” Lâm Văn đột nhiên giữ chặt tay Triển Phong kêu lên.

Ở đây chỉ có Lâm Văn biết Triển Phong là nữ, chính cái gọi là nam nữ có khác, cho dù Triển Phong thân thủ lợi hại, nhưng mà Hoắc Hãn Đình dù sao cũng ‘nhân cao mã đại’, Lâm Văn sợ một mình Triển Phong sẽ chịu thiệt, vội vàng gọi cô quay lại.

Triển phong nhìn Lâm Văn biết nàng đang lo lắng cái gì, lấy tay sờ sờ mặt Lâm Văn nói “Yên tâm, Phong nhất định dẫn em ra khỏi chỗ này, đến lúc đó em nhất định phải tha thứ cho Phong nha” Triển Phong còn nghịch ngợm trừng mắt nhìn nàng.

Lâm Văn nhìn Triển Phong, lúc này nàng không biết phải nên nói gì cho phải, lo lắng, sợ hãi, hoang mang, làm cho trái tim Lâm Văn như bị bóp chặt, nhưng Lâm Văn vẫn ép chính mình tỉnh táo lại.

Triển Phong đứng giữa gara nhìn Hoắc Hãn Đình, xe máy xung quanh đều lui ra phía sau Hoắc Hãn Đình, chừa một khoảng trống cho Hoắc Hãn Đình và Triển Phong đơn đả độc đấu.

Đột nhiên Hoắc Hãn Đình dùng thiết côn đánh lén vào đầu Triển Phong.

“A” Lâm Văn sợ tới mức kinh hô một tiếng, vốn Triển Phong có thể dễ dàng đỡ được một gậy này, nhưng mà đột nhiên nghe được tiếng la của Lâm Văn, làm Triển Phong phân tán lực chú ý, Triển Phong quay lại nhìn Lâm Văn một chút, phát hiện nàng không sao, liền nhanh chóng dùng hết sức để tránh đòn của Hoắc Hãn Đình.

Triển Phong khó khăn né được đòn cảnh cáo, nghiêng người một cái, thiết côn đánh vào vai trái của cô, một trận đau nhứt trên vai truyền đến làm Triển Phong hoa mắt.

Lâm Văn nhìn Triển Phong bởi vì lo lắng cho nàng mà bị thương, sợ hãi che miệng mình lại, nàng sợ chính mình khống chế không được kêu ra tiếng làm Triển Phong lo lắng.

Hoắc Hãn Đình không ngừng dùng thiết côn đánh tới tấp, tiếp tục hướng về phía Triển Phong đánh tới. Triển Phong một bên tránh thiết côn của Hoắc Hãn Đình, vừa nghĩ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, đột nhiên đứng lên để mặc cho Hoắc Hãn Đình dùng thiết côn đánh chính mình, không hề trốn tránh, thiết côn hung hăng đánh vào bụng Triển Phong.

“Ahr…” Triển Phong phun ra một ngụm máu tươi, hai tay vẫn chặt chẽ nắm lấy thiết côn của Hoắc Hãn Đình, Hoắc Hãn Đình kéo vài lần cũng không rút được thiết côn trở về, có chút sốt ruột, một cước đạp thẳng vào người Triển Phong.

Triển Phong lợi dụng thời cơ, buông tay một cái, bởi vì Hoắc Hãn Đình nhấc chân lên, làm cho trọng tâm cả người không giữ vững, Triển Phong liền đá một cước vào ngực Hoắc Hãn Đình.

“Ba!” Hoắc Hãn Đình bị té ngã chỏng vó, miệng và mũi phun ra không ít máu, cú vừa rồi Triển Phong cũng dùng hết toàn lực mà đá.

Triển Phong nhanh chân đem thiết côn trong tay Hoắc Hẵn Đình đá xa, cùng lúc đó cũng đá vào mặt Hoắc Hãn Đình khi hắn vừa đứng lên, Hoắc Hãn Đình đứng còn chưa vững đã bị đá vào mặt.

Hoắc Hãn Đình chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, cả người quỳ rạp trên mặt đất, một ngụm phun ra máu tươi còn kèm theo mấy chiếc răng, điều này làm cho Hoắc Hãn Đình mặt mất vô cùng, lúc này Hoắc Hãn Đình đã không khống chế được nữa, hai mắt che kín tơ máu, nhìn chằm chằm vào Triển Phong, giống như muốn đem Triển Phong nuốt sống.

“Vô lại, tao giết mày!” Hoắc Hãn Đình vừa hét lên, lợi dụng thân thể ngăn chặn Triển Phong. Triển Phong dùng sức đấu với Hoắc Hãn Đình không được bao lâu, linh hoạt tránh thoát hoắc được một đòn trí mạng của Hoắc hẵn Đình, cánh tay trái đang đau nhứt bị chạm đến, lảo đảo sắp sửa té ngã.

Không nghĩ tới Hoắc Hãn Đình đột nhiên xoay người bắt lấy chân trái Triển Phong, Triển Phong dùng chân phải liều mạng đá vào tay Hoắc Hãn Đình, máu trên mặt và tay Hoắc Hãn Đình không ngừng chảy ra, nhưng hắn cũng không chịu buông tay, bắt lấy chân Triển Phong dùng sức quăng cả người cô ra xa.

“Phanh” một tiếng, Triển Phong bị ném vào một chiếc xe gần đó, va chạm lần này làm Triển Phong không phục hồi tinh thần lại được.

Trên mặt và tay của Hoắc Hãn Đình chỉ toàn là máu nhưng hắn vẫn đứng lên, cầm lấy thiết côn vừa bị Triển Phong đá ra xa, nhắm hướng Triển Phong đi tới.

Lâm Văn nhìn thấy, sợ hãi chạy nhanh đến bên người Triển Phong kêu lên “Triển Phong, Triển Phong, Phong có sao không?”

Triển Phong bị đánh vào vai trái, lại bị Hoắc Hãn Đình ném vào xe, thân thể đau đớn nhưng cũng không phải là quá nặng.

“Phong không sao, em chạy nhanh lên, chạy thật xa khỏi chỗ này” Triển Phong nói chưa xong thì thấy Hoắc Hãn Đình cầm côn bổ tới.

Triển Phong nhanh chóng xoay người ôm lấy Lâm Văn, thiết côn cứng rắn đánh thật mạnh vào trên lưng Triển Phong, Triển Phong thét lớn một tiếng, quay đầu nhìn Hoắc Hãn Đình muốn hạ xuống côn thứ hai, không kịp ôm Lâm Văn tránh ra, chỉ có thể giơ tay trái lên đỡ một côn này, sau đó lập tức dùng tay phải bắt lấy thiết côn, dùng chân trái làm điểm chống đỡ, đùi phải quét một cái đem Hoắc Hãn Đình đẩy ngã xuống đất.

Hoắc Hãn Đình không nghĩ Triển Phong đã bị trúng hai côn còn có thể phản kích, lơ là một chút, liền bị Triển Phong đánh ngã, làm hắn nhất thời tối đen mặt mũi không có phản ứng.

“Triển Phong, Triển Phong, Phong có sao không?” Lâm Văn sốt ruột kêu lên.

Triển Phong mặc tây trang màu xanh cho nên Lâm Văn không thể thấy rõ có
Advertisement
bao nhiêu máu chảy ra, Lâm Văn sốt ruột ôm chầm Triển Phong hỏi.

Triển Phong thở dốc vì đau, Lâm Văn vừa lúc chạm vào vai trái, phỏng chừng vai trái đã bị gãy xương , lúc này Triển Phong chỉ cảm thấy từng đợt đau đớn toàn thân.

Lâm Văn buông tay Triển Phong ra, nhìn trên cằm cô chỉ toàn là máu.

Triển Phong kéo kéo khóe miệng muốn cười, đáng tiếc bởi vì vai trái thật sự rất đau, mặt tươi cười thoáng có chút cứng ngắc nói “Phong không sao.”

Triển Phong một tay đỡ Lâm Văn đứng lên, nhìn nằm Hoắc Hãn Đình trên mặt đất, không biết là đã chết hay đang ngất xỉu. Triển Phong dùng chân đạp Hoắc Hãn Đình, hắn không có phản ứng.

Lâm Văn cẩn thận đỡ Triển Phong, nhìn mười chiếc xe máy đứng ở một bên không nhúc nhích.

Một trong những tên chạy xe máy cầm thiết côn hướng Triển Phong đi tới. Thiết côn ma sát với sàn nhà tạo ra tia lửa, Triển Phong nhìn chằm chằm hắn ta, bất động thanh sắc đem Lâm Văn che ở phía sau.

Triển Phong cảm giác được sát khí của hắn rất nặng, tuyệt đối không hề thua kém so với Hoắc Hãn Đình, lúc này cô đã bị thương, còn phải bảo vệ cho Lâm Văn cho nên chắc chắn không phải đối thủ của hắn, nói nhanh “Đây là mâu thuẫn của tôi và Hoắc Hãn Đình, không cần người ngoài nhúng tay vào”

Tên mặc đồ đen đi tới, vì hắn đội nón bảo hiểm cho nên không nhìn rõ mặt mũi, “Mày đánh chết nó, ai trả tiền cho bọn tao?”

“Bao nhiêu tiền? Tôi trả” Triển Phong hắn nói.

“Ha ha, giang hồ có quy định của giang hồ, không phải mày có thể tùy tiện nói” Nói xong liền chạy nhanh lại dùng thiết côn bổ vào Triển Phong.

Triển Phong đẩy Lâm Văn ra, nghiêng người né thiết côn của hắn, không đợi Triển Phong điều chỉnh tư thế, hắn đã đánh tiếp côn thứ hai, Triển Phong dùng hai tay che chắn.

“Thoạt nhìn mày bị thương trên vai, có nặng lắm không” Hắn vừa nói vừa cầm nón bảo hiểm đánh vào người Triển Phong, Triển Phong né tránh không kịp, bị đánh trúng, máu mũi không ngừng chảy ra, thân thể Triển Phong ngã xuống, nhưng cô cũng dùng hết sức lực còn lại đá mạnh vào bụng hắn, cú đá mạnh, làm cho hắn ngã văng ra đất.

Hai người đều té trên mặt đất, mũi Triển Phong bị đánh trúng, máu mũi chảy ra ngoài không ngừng, Triển Phong dùng một tay che lại mũi, ngửa đầu ra sau không cho máu chảy.

Tên mặc áo đen bị đá trúng ngã ra đất nửa ngày không đứng lên nổi. Hắn liền gọi những kẻ còn lại tới hỗ trợ.

Lâm Văn dùng sức xé một góc váy, băng lại mũi cho Triển Phong, chỉ trong chốc lát váy màu trắng liền bị nhiễm đỏ, Lâm Văn sợ hãi phát run, nhưng vẫn đang cố nén lại, giúp Triển Phong cầm máu.

“Lâm văn, ngươi đừng sợ, ta không sao, liền như vậy điểm huyết, không chết được.” Triển phong tưởng giảm bớt một chút lâm văn cảm xúc làm bộ thoải mái nói.

Lâm Văn biết Triển Phong có ý đồ, vội vàng gật gật đầu, nhưng động tác trên tay không hề chậm lại, như trước cầm máu cho Triển Phong.

Qua vài phút nằm trên mặt đất tên áo đen tỉnh lại, chậm rãi đứng lên, nhìn Triển Phong cùng Lâm Văn nói “Hôm nay hai người các ngươi nhất định phải phế bỏ một người, tao phải trở về báo cáo lại”

“Đừng có mơ, nếu mày dám đụng vào Lâm Văn, tao sẽ giết mày” Triển Phong hung tợn nhìn hắn.

“Ha ha, chỉ bằng sức của mày hiện tại, tao giết mày còn dễ nghe hơn”

“Mày có bản lĩnh trước hết giết tao thử xem” Triển Phong không chút nào yếu thế nói.

“Haha, là chính mày nói đó nha” Nói xong liền rút từ ống quần ra một cây chủy thủ, dưới ánh đèn xe máy có vẻ đáng sợ vô cùng.

Tên mặc áo đen chậm rãi hướng Triển Phong đi đến, Lâm Văn nhìn Triển Phong vì mình mà bị thương thành như vậy, tên áo đen kia vẫn không chịu buông tha cô, nàng liền vọt lên phía trước, chắn trước người Triển Phong “Có gì thì cứ nhắm vào tôi, Triển Phong đã không phải người của Lâm thị, không nên khó xử cô ấy”

“Ha ha ha” Tên áo đen một trận cuồng tiếu nói “Tao nói rồi, chỉ cần hai người có một người bị phế thì tao có thể về báo cáo lại”

Lâm Văn nhìn chằm chằm hai mắt của hắn “Giết người phải đền mạng”

“Chậc chậc, vừa thấy là biết con nhà có học rồi, nếu giết người phải đền mạng, như vậy tao chắc là có rất nhiều mạng rồi, không đếm xuể”

Hắn cố ý nói cho Lâm Văn nghe, kẻ chết dưới chân hắn nhiều vô số kể, làm cho nàng sớm chấp nhận sự thật.

Hắn đột nhiên xoa mặt Lâm Văn, Lâm Văn vừa định hất tay hắn ra, Triển Phong liền nhảy dựng, nhanh chóng ôm Lâm Văn vào lòng, hét lớn vào mặt hắn “Đừng chạm vào cô ấy”

Truyện convert hay : Ta Thành Vai Ác Thân Khuê Nữ
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện