Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 26


trước sau

Advertisement
Ba Hoắc cùng ba Lâm vừa thấy mẹ Triển mở miệng, chỉ biết việc này tuyệt đối là tùy thuộc vào mẹ Triển, bình thường chuyện công ty mẹ Triển chưa bao giờ nhúng tay hỏi đến, nhưng nếu như mẹ Triển muốn nhúng tay vào, xác định phải tốn không ít tâm tư, hơn nữa mỗi lần đều dùng lý lẻ hung hồn nói, bộ dáng như muốn lôi người ta vào địa ngục.

Hai người từ khi còn trẻ đã biết uy lực của mẹ Triển, cãi nhau với bà ấy chỉ có chết thảm, cho nên hai người rất ăn ý không lên tiếng nhìn mẹ Triển, một bộ dáng chờ lão Phật gia lên tiếng.

Mẹ Triển tựa hồ biết mọi người đều đang đợi bà lên tiếng, cố ý thanh thanh cổ họng nói “Khụ...... Khụ...... Nếu sự tình đều đã xảy ra, tôi cũng không quan trọng là ai sai với ai, nhưng mà phóng viên bên ngoài đều đang chờ kết quả của chúng ta, nên làm cho họ rõ ràng, nếu không ngày mai cả hai công ty đều phải mất mặt.”

Đúng vậy, vốn hôm nay tuyên bố người thừa kế của hai đại tập đoàn đính hôn, sau đó tuyên bố xác nhập, nhưng hiện tại lại bị Triển Phong đột nhiên xuất hiện làm cho đảo lộn mọi việc.

Mẹ Triển nhìn nhìn Triển Phong cùng Lâm Văn tiếp tục nói “Nếu mọi người cũng không lên tiếng, tôi đây sẽ cố vì hai vị mà quyết định, đầu tiên 45% cổ phiếu của Lâm thị bị Hoắc thị thu mua toàn bộ trả lại cho Lâm thị.”

“Cái gì! Trả lại?” Hoắc Hãn Đình kêu lên.

Mẹ Triển trắng mắt lườm hắn nói “Kêu la cái gì, có giáo dục hay không” Một câu đem cả nhà Hoắc gia ra mắng. “Nghe tôi đem nói cho hết lời, Hoắc thị đem cổ phiếu Lâm thị hoàn trả, Triển Phong đem cổ phiếu Hoắc thị đồng dạng đủ số hoàn trả, các người đều tự lấy lại công ty chính mình, nhưng như vậy vẫn không có biện pháp bình ổn truyền thông ngoài cửa, cho nên Triển thị chúng tôi lại một lần nữa hy sinh một chút cái tôi, thành toàn tập thể các người.”

Mẹ Triển cười xinh đẹp, đem tất cả đàn ông đều mê đến thần hồn điên đảo, sau đó mẹ Triển chậm rãi nói “Quyết định này vẫn là để cho tổng tài Triển thị tuyên bố đi” Mẹ đem củ khoai lanh nóng này ném cho ba Triển.

Ba Triển bất đắc dĩ nói “Tôi lấy thân phận tổng tài Triển thị tuyên bố người thừa kế Triển thị cùng người thừa kế của Lâm thị một tháng sau đính hôn.”

Lời vừa nói ra làm tất cả mọi người đều sửng sốt một chút, nghĩ lại thì lập tức hiểu được. Mẹ Triển giải bài toán này quả thật rất cao tay, chẳng những đem có thể giải quyết mâu thuẫn của Hoắc thị và Lâm thị, còn thuận tiện đem Triển thị giao cho Triển Phong, lời đã nói ra khỏi miệng tất nhiên không có biện pháp thu hồi, nếu Triển Phong không kế thừa Triển thị, như vậy người kế thừa sẽ là Triển Tuấn, người thừa kế sẽ đính hôn với Lâm Văn, làm sao mà Triển Phong có thể để Lâm Văn và anh mình đính hôn chứ, cho nên mẹ Triển đánh cuộc rằng Triển Phong sẽ đồng ý kế thừa công ty. Rốt cục bà có thể cùng ba Triển hảo hảo hưởng thụ kế hoạch du lịch vòng quanh thế giới của họ rồi.

Ba Triển lập tức nói với Dương Vân “Dương tổng phiền mọi người mời chiêu đãi các ký giả, đem quyết định vừa thông báo nói cho truyền thông đi”

“Được, tôi lập tức làm ngay” Dương Vân vội vàng nói.

Ba Triển lôi kéo ba Lâm cùng ba Hoắc nói “Tiếp đãi khách cứ để bọn nhỏ làm đi, chúng ta xương cốt đều già cả hết rồi, nên hảo hảo hưởng hưởng phúc, đi, chúng ta sáu người cùng đi ăn một bữa cơm ôn chuyện, thế nào?”

Ba Lâm cùng ba Hoắc nhìn ba Triển đồng thời gật gật đầu, nắm tay vợ mình cùng đi ăn cơm, mới vừa đi một nửa ba Lâm đột nhiên nhìn Triển Phong hỏi “Cô là con lớn nhất của lão Triển?” Ba Lâm nhớ rõ con lớn của lão Triển là con trai, còn đứa tiếp theo là con gái, như vậy người trước mắt hẳn là con lớn.

“Ách......” Triển Phong đột nhiên không biết trả lời ba Lâm thế náo, có chút xấu hổ nhìn ba vợ tương lại.

“Lão Lâm à, chuyện này chút nữa nói sau, đi thôi đi thôi, chúng ta đi ăn cơm trước” Ba Triển lôi ba Lâm đi.

Mẹ Triể tiêu sái đi tới bên cạnh Triển Phong nói nhỏ “Lão Lâm đã có mẹ và ba con đối phó rồi, còn Lâm Văn là do tự con thuyết phục đi, con nhìn vào mắt vợ con kìa, oa, lạnh lùng quá trời, tiểu tử con phạm lỗi gì với người ta rồi.” Mẹ Triển nói xong nhìn Triền Phong từ trên xuống dưới kèm theo một tia ái muội.

“Mẹ, mẹ tính hay thật đấy, đem Triển thị ném cho con, còn anh hai đâu? Anh ấy làm gì?” Triển Phong nhìn mẹ Triển nói.

“Anh hai con à? Mẹ muốn anh con đi tìm phụ nữ sinh cho mẹ vài đứa cháu? Nếu con và anh con muốn đổi thì mẹ cũng không có ý kiến.” Mẹ Triển không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng thì tuyệt đối có sức sát thương lớn.

Triển Phong hoảng sợ nhìn mẹ mình, xem ra anh hai Triển Tuấn của cô cũng không có ngày tốt rồi, Triển Phong nhanh nói “Không, không cần, mẹ nhanh đi ăn cơm đi, Lâm Văn bên này để tự con năn nỉ là được rồi”

Mẹ Triển vừa lòng cùng nắm tay ba Triển đi ăn tối với bốn người kia.

Lúc này Triển Phong mới đi đến trước mặt Lâm Văn, hai người nhìn lẫn nhau như vậy, một câu cũng không nói.

Vương Khiết ý bảo Trương Dao cùng tránh mặt, Trương Dao thực biết điều vội vàng lôi kéo nhừng người của Hoắc hãn Đình ra ngoài, trong phòng to như vậy nháy mắt chỉ còn lại có Triển Phong cùng Lâm Văn.

Từ khi Triển Phong bước vào căn phòng này, Lâm Văn đều trong trạng thái hoảng sợ, đến bây giờ vẫn chưa phục hồi tinh thần lại. Triển Phong sao lại biến thành chủ của Thụy Tường? Làm thế nào mà có khả năng lớn như vậy để thu mua Hoắc thị? Như thế nào mà chỉ trong chốc lát đột nhiên lại cùng tập đoàn Triển thị nhấc lên quan hệ, những vấn đề liên tiếp phức tạp làm Lâm Văn không kịp tiếp thu, làm cho nàng nhất thời không hiểu gì hết.

Triển Phong nhìn thấy Lâm Văn lạnh lùng, một câu cũng không nói, biết lần này mình bỏ đi lâu như vậy mà cũng không liên hệ với Lâm Văn, nhất định làm Lâm Văn rất lo lắng. Lúc Lâm Văn đối phó với khó khăn nên bất đắc dĩ đáp ứng gả cho Hoắc Hãn Đình cô cũng không ở bên cạnh nàng, lúc đó là lúc Lâm Văn cần người bên cạnh quan tâm nhất, nhưng cô lại bỏ đi.

Triển
Advertisement
Phong tiến lên ôm lấy Lâm Văn, lúc đầu Lâm Văn giãy dụa tránh né, nhưng nàng phát hiện chính mình càng giãy dụa thì Triển Phong ôm càng chặt, cuối cùng đơn giản buông tay để cho Triển Phong ôm chính mình.

Triển Phong cảm thấy người trong lòng không giãy dụa nữa, vừa âm thầm cảm thấy may mắn, đột nhiên cảm thấy ngực áo sơmi ẩm ướt, làm Triển Phong hoảng loạn, vội vàng buông Lâm Văn ra “Lâm Văn, Lâm Văn, em đừng khóc, Phong biết mấy tháng nay để một mình em đối mặt với chuyện lớn như vậy chính là lỗi của Phong, Phong cam đoan về sau tuyệt đối tuyệt đối sẽ không đột nhiên biến mất như vậy nữa, Phong cam đoan.”

Lâm Văn như trước vẫn không lên tiếng, nàng nhìn Triển Phong, tuy rằng Lâm Văn đang khóc, nhưng Triển Phong vẫn nhìn thấy, từ trước đến nay chưa bào giờ Lâm Văn có ánh mắt lạnh lùng như vậy. Triển Phong biết lần này nguy rồi, nếu còn không giải thích, cho dù cô giúp Lâm Văn giành lại Lâm thị, thì theo như tính của Lâm Văn cũng sẽ không để ý tới cô nữa.

Triển Phong đột nhiên tâm sinh nhất kế nói “Phong sẽ nói hết mọi việc với em”

Lâm Văn thấy Triển Phong đột nhiên như vậy nàng chần chờ một chút, điều này làm cho Triển Phong nhanh bắt lấy cơ hội đem hứa hẹn của mình và Lão Phật gia nói ra.

“Ba mẹ Phong có ý định đem hai an hem Phong an bài ở Lâm thị và Hoắc thị ?” Lâm văn lạnh lùng nói.

“Không có, lúc ấy Phong và anh hai cũng không biết, bởi vì xảy ra chuyện như vậy Phong mới biết, Triển thị đã quen biết Lâm thị và Hoắc thị từ trước” Triển Phong thành thật trả lời.

“Hừ” Lâm Văn rầu rĩ hừ một tiếng, cũng không nói gì.

Triển Phong thấy thế ôm chặt Lâm Văn “Lâm Văn, em tha thứ cho Phong nha, Phong chỉ muốn giúp em mà thôi”

Lâm Văn nhìn vẻ mặt thành khẩn của Triển Phong, có chút mềm lòng, nhưng đột nhiên nghĩ đến mỗi lần Triển Phong chơi trò mất tích, sau đó lại tới trước mặt đòi nàng tha thứ, làm cho nàng vô duyên cớ vô cớ vì Triển Phong lo lắng lâu như vậy, lần này không thể dễ dàng quên được, Lâm Văn đẩy tay Triển Phong ra, xoay người liền chuẩn bị rời đi.

Triển Phong thấy Lâm Văn đột nhiên chán ghét bỏ tay mình ra, một trận mất mát nhìn Lâm Văn rời khỏi, chân giống bị đóng đinh lại, làm thế nào cũng không nhấc lên được.

Lâm Văn vừa đi vừa thầm mắng: Tên ngu ngốc chết tiệc này, mình đi rồi mà cũng không muốn đuổi theo nữa.

Hiện tại nếu Lâm Văn quay lại tìm Triển Phong nhất định sẽ rất mất mặt, cho nên Lâm Văn chỉ có thể cắn răng, tức giận bước trên giày cao gót hướng gara mà đi.

Đi đến chỗ đậu xe, Lâm Văn uất ức, nước mắt thi nhau chảy ra, một đường đi ra đã đem Triển Phong mắng từ đầu tới chân, nhưng hiện tại có thể lái xe đi, Lâm Văn lại không nỡ, nàng dựa vào xe che mặt lại không cho bản thân khóc ra tiếng.

Đột nhiên toàn bộ đèn trong gara đều tắt hết, Lâm Văn có điểm sợ hãi, gara hiện tại trống trơn, một chút ánh sáng cũng không có, Lâm Văn thử kêu vài tiếng nhưng không có người đáp lại.

Đột nhiên Lâm Văn nghe được từng đợt tiếng xe máy, thanh âm đinh tai nhức óc, Lâm Văn phán đoán hẳn là có rất nhiều xe máy đang chạy tới, quả nhiên hơn mười chiếc xe đồng thời mở đèn chiếu thẳng vào Lâm Văn, Lâm Văn bị ngọn đèn làm cho hoảng sợ không thể mở mắt ra được.

“Lâm Văn đừng tưởng rằng có họ Triển giúp cô, cô có thể thoát”

Lâm Văn nghe ra là giọng của Hoắc Hẳn Đình, cố gắng mở to mắt để nhìn cảnh tượng trước mắt. Trước mắt đậu hơn mười chiếc xe máy, hơn nữa trên mỗi chiếc xe đều ngồi một người, đầu đội nón bảo hiểm, tay cầm một cây côn dài khoản 50cm, bãi đỗ xe không lớn nháy mắt lại chật kín người.

“Anh rốt cuộc muốn thế nào?” Lâm Văn lạnh lùng nhìn Hoắc Hãn Đình nói.

“Ha ha” Hoắc Hãn Đình cười lạnh“Cho dù thu mua không thành công cũng không sao, chỉ bằng những người này, tôi cũng có thể lật đổ Lâm thị”

“Đem cô gái này bắt lại cho tôi” Hoắc Hãn Đình nhìn những tên thuộc hạ phía sau nói.

Hai người chạy xe máy lại, một người trong đó giữ tay Lâm Văn, Lâm Văn liều mạng giãy dụa , sức hai người cách xa quá lớn, làm Lâm Văn vừa định ngừng giãy dụa, cánh tay giữa lấy nàng đột nhiên buông lỏng, thân thể Lâm Văn ngã về phía sau.

Lâm Văn cứ nghĩ mình sẽ ngã vào chiếc xe phía sau, không ngờ lại ngã lên một tấm đệm thịt.

“A…” Lâm Văn nghe bên tai hô lên một tiếng.

Nàng quay lại, thấy Triển Phong đang bảo vệ mình, thoạt nhìn thấy Triển Phong bị đụng cũng không nhẹ, mặt mày đều nhăn lại.

Lâm Văn đau lòng nhanh đứng lên, vừa định giúp Triển Phong đột nhiên nhớ đến Triển Phong là vì đỡ cho mình nên mới bị ngã như vậy, lập tức sợ hãi “Phong có làm sao không?”

“Không có việc gì, không có việc gì. Em có sao không?” Triển phong quan tâm hỏi.

“Em cũng không có sao”

Hoắc Hãn Đình tức giận nhìn Lâm Văn cùng Triển Phong trước mặt, hét lớn “Đánh tên xú tiểu tử kia tàn phế cho tao, bắt con nhỏ đó lại”

Truyện convert hay : Vũ Luyện Điên Phong
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện