Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 21


trước sau

Advertisement
Triển Phong chạy xe tới quán trà ở đường Xuân Thủy, từ nhỏ Triển Tuấn đã thích bánh ngọt ở đây.

Chỉ chốc lát sau Triển Tuấn cũng tới, như thường lệ Triển Tuấn gọi trà sữ ô long và bánh ngọt.

Triển Phong trực tiếp mở miệng hỏi “Gần đây Hoắc thị đang thu mua cổ phiếu của Lâm thị phải không?”

“Anh chỉ là một nhân viên nhỏ bé, làm sao biết loại chuyện này” Triển Tuấn vừa ăn bánh ngọt vừa trả lời.

“Anh thật sự không biết?” Triển Phong nhăn nhó hỏi.

“Được rồi, được rồi, em đừng nhăn nhó nữa. Nhiều thì anh không biết, nhưng mà cũng có nghe ngóng được họ đang thâu tóm cổ phiếu của Lâm thị” Triển Tuấn đặt bánh ngọt xuống, cầm tách trà sữa ô long uống.

“Có phải Hoắc thị muốn thừa cơ lật đổ Lâm thị?” Triển Phong tin chuyện Triển Tuấn không chỉ có vậy.

“Em hỏi anh, anh biết hỏi ai”

Triển Phong vẫn như cũ xị mặt không lên tiếng.

“Biết rồi, biết rồi, anh đem mọi chuyện nói cho em biết là được chứ gì, thật là. Thời gian trước đó Hoắc thị có huy động một số lớn vốn lưu động, xem ra Hoắc thị muốn nuốt gọn Lâm thị. Nhưng mà nếu Lâm thị không gặp phải rắc rối kia thì anh nghĩ Hoắc thị huy động nhiều vốn thế nào cũng vô dụng, dù sao thực lực hai công ty cũng không phân rõ cao thấp. Nói cách khác, chính là Hoắc thị đã biết trước Lâm thị gặp chuyện lớn như vậy cho nên mới chuẩn bị tài chính để thu mua”

“Anh có nghe Hoắc thị có hợp tác với công ty nào tên Thụy Tường không”

“Chuyện này anh không rõ lắm, nếu là công trình nhỏ, thì bộ phận xây dựng sẽ trực tiếp thực hiện, bình thường sẽ không đăng báo .”

“Được, cám ơn anh”

“Không cần khách sáo” Triển Tuấn đột nhiên nở nụ cười, nghiêm túc nói “Nghe nói gần đây em thân với tổng tài Lâm thị lắm phải không”

Triển Phong mặt đỏ lên quát “Sao anh biết?”

“Ôi, làm ơn đi, không phải em mỗi ngày ôm mỹ nhân trên giường lăn lộn nên không xem tin tức hả. Sau khi em và Lâm tổng cùng quay MV, phố lớn ngõ nhỏ, chú bác cô dì có ai mà không biết” Triển Tuấn cười nhạo Triển Phong.

“Hứ” Triển Phong liếc Triển Tuấn một cái sau đó bỏ đi.

“Cẩn thận một chút, Hoắc thị không đơn giản như em nghĩ” Triển Tuấn uống trà sữa nói.

“Cảm ơn”

Trở lại công ty của Nhị thúc, thấy Nhị thúc đang ở trong văn phòng, Triển Phong đẩy cửa đi vào nói “Nhị thúc, buổi tối tôi muốn nghĩ tới chỗ Âu Tỷ tìm Trần Nguyệt.”

Giống như Nhị thúc đã sớm biết Triển Phong sẽ có ý như vậy, nên không cự tuyệt, chỉ nói “Kêu Phách cùng đi với cô, vạn nhất có chuyện gì cô ấy có thể giúp cô một chút”

Từ nhỏ Phách đã đi theo Nhị thúc, là đứa bé được Nhị thúc nhặt từ đống rác, lúc trước cùng Triển Phong học võ, ba người thân thủ đều ngang ngửa như nhau. Triển Phong thấy Phách đứng trước cửa, ý bảo cô tiến vào.

Phách đi vào văn phòng của Nhị thúc liền gọi“Nhị thúc, Triển Phong” Ba người quen biết nhau từ nhỏ, cho nên không có phân cao thấp, mọi người đều kêu thẳng tên.

“Phách, buổi tối cô đi cùng nhị tiểu thư tới chỗ Âu Tỷ tìm Trần Nguyệt, chú ý một chút, người của Âu Tủ rất khó đối phó, còn thân thủ của Trần Nguyệt cũng không tệ đâu” Nhị thúc dặn dò nói.

“Được, từ lần Trần Nguyệt tránh được cú đá của tôi, thì tôi đã nhận ra thân thủ cô ta cũng không tệ” Triển Phong nói.

“Vậy tiểu thư có muốn đem thêm người theo hay không?” Nhị thúc hỏi.

“Không cần Nhị thúc, nhiều người dễ dàng đả thảo kinh xà”

“Được, vậy hai người cẩn thận một chút.”

Vào buổi tối, Triển Phong và Phách thâm nhập địa bàn của Âu Tỷ. Hành lang bên ngoài có thề thấy được vệ sĩ đứng, quả nhiên là lão đại, vệ sĩ bên người thực không ít.

Triển Phong và Phách đi vào tìm phòng của Trần Nguyệt, vào một gian phòng lớn, giống như phòng khách, có âm thanh truyền đến, Triển Phong ra dấu cho Phách thăm dò. Hai người cẩn thận bước đi trong phòng khách, ngoài cửa sổ một gốc cây đại thụ thật to, làm Triển Phong chú ý, đột nhiên phát hiện phía trước có bóng đen xuất hiện.

Lúc này Phách cũng phát hiện, xoay người hướng vào đầu bóng đen đá vào, tưởng một cước có thể giải quyết. Không nghĩ tới đối phương không có động tĩnh gì, Phách liền bị hắn bóp chặt yết hầu

Triển Phong nhanh bắt lấy tay bóng đen nói “Là tôi”

Bóng đen nhận ra Triển Phong, sau đó buông tay ra khỏi cổ Phách, nhất cử nhất động đều cẩn thận.

Triển Phong nắm lấy áo Phách, làm cho cô không thể manh động, cả ba nhìn người trong phòng.

“Âu Tỷ, sao lại gạt tôi, lúc đó cô nói chỉ muốn tôi làm cho công nhân của Lâm thị bỏ đi, sau đó chúng ta sẽ đàng hoàng mà phát triển” Sắc mặt Trần Nguyệt xanh mét nhìn Âu Tỷ nói.

“Không giống sao? Hiện tại chúng ta cũng có rất nhiều hướng phát triển”

“Làm sao giống nhau, giống nhau chỗ nào, hiện tại Lâm thị phải đối mặt với việc thất thu rất lớn” Trần Nguyệt kêu lên.

“Chỉ có một khoản tiền nhỏ, Lâm thị sẽ đối phó được, cô lo làm gì.” Âu Tỷ uống trà chậm rãi nói.

“Như vậy sau này chúng ta làm sao hợp tác với Lâm thị được, họ sẽ không tin tưởng chúng ta?”

“Không cần, về sau nều cô muốn làm, tôi sẽ giới thiệu cho cô một người, cùng người đó hợp tác kiếm được tiền có thể chia đều, một thân một mình kiếm tiền không tốt đâu”

“Có ý gì?” Trần Nguyệt nghe ra trong lời nói của Âu Tỷ có dụng ý.

“Không có ý gì hết, cô chỉ cần làm theo lời tôi là được, chuyện khác không cần phải xen vào. Hiện tại cô không được ra khỏi cửa, ở trong nhà cho tới khi có lệnh của tôi mới được ra ngoài” Âu Tỷ ra lệnh nói.

“Cô muốn giam lỏng tôi!”

“Đừng nói khó nghe như vậy, tôi muốn tốt cho cô. Hai người dẫn Nguyệt về phòng đi, không cho phép bước ra khỏi cửa phòng, tuyệt đối không được liện hệ với người ngoài” Âu tỷ nhìn hai vệ sĩ nói.

“Buông ra, tự
Advertisement
tôi đi được” Trần Nguyệt nhìn Âu tỷ liếc mắt một cái, cũng không quay đầu lại tiêu sái đi ra khỏi phòng khách.

Bóng đen ra dấu cho Triển Phong và Trần Nguyệt, Triển Phong quay đầu nhìn Phách sau đó ba người cùng nhau đi theo.

Trần Nguyệt trở lại phòng, hai tên vệ sĩ đứng canh bên ngoài không nhúc nhích, Triển Phong muốn cùng với Phách xử lý hai tên vệ sĩ, bóng đen lắc lắc đầu, chỉ chỉ gốc cây phía sau hành lang, leo vào từ bên đó. Ba người rất nhanh trèo lên cây, phòng Trần Nguyệt có ban công, đối diện là một cái cây to, dùng sức nhảy vào, ba người dễ dàng nhảy vào ban công.

“Ai?” Trần Nguyệt cảnh giác hỏi.

Quay người lại rõ ràng phát hiện có ba người đứng ngoài ban công. Trần Nguyệt có chút giật mình, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại nhìn ba người trước mắt, hỏi “Các ngươi muốn thế nào?”

“Những lời này hẳn là tôi hỏi cô mới đúng” Triển Phong nói “Vì sao muốn hại Lâm thị?”

“Tôi không hại Lâm thị”

“Cô không hại? Vì thì chuyện gì đã xảy ra với công nhân xây dựng, tại sao họ lại bãi công?”

“Đó là vì Lâm thị các người không phát tiền lương cho họ”

“Đừng ngụy biện. Bọn họ là người của cô, cô đừng nói là tiền lương của họ phải do Lâm thị trả” Triển Phong kích động nói.

Bóng đen nâng tay ý bảo Triển Phong nói nhỏ thôi, đừng cho vệ sĩ ngoài cửa nghe được.

Trần Nguyệt nhìn Triển Phong không nói gì, đúng là cô lợi dụng Dương Vân, Trần Nguyệt lợi dụng cấp dưới của Dương Vân, vụng trộm sao chép hợp đồng nhân sự của Lâm thị và con dấu của họ. Tuy rằng vi phạm pháp luật, nhưng có thể làm cho nhiều công nhân gây rối thì Lâm thị cũng đủ đau đầu. Lúc ấy Trần Nguyệt tự mình cất con dấu cùng hợp đồng, sợ vạn nhất Lâm thị đổi ý, thì cô sẽ dùng nó để uy hiếp.

Nhưng thời gian Trần Nguyệt bị giam lỏng thì toàn bộ những thứ đó cũng biến mất. Trần nguyệt biết chuyện này khẳng định là Âu tỷ đã giở trò, người có thể trộm đồ của cô tuyệt đối không có ai khác ngoài Âu tỷ, nhưng Trần Nguyệt không biết vì sao Âu tỷ lại làm như vậy. Lúc trước kêu cô đi tìm Lâm thị hợp tác, bây giờ lại đổi ý cùng là Âu tỷ.

“Các người có thể tìm tới chỗ này, xem ra cũng không phải người tầm thường” Trần Nguyệt nhìn Triển Phong cùng bóng đen nói.

“Hừ. Tôi nhất định sẽ ngăn cản các người” Triển Phong nhìn bóng đen nói “Chúng ta rời khỏi chỗ này trước, sau đó bàn bạc kỹ hơn.”

Bóng đen gật gật đầu, ba người lại theo ban công nhảy ra ngoài. Chạy ra khỏi nhà Âu tỷ, Triển Phong, bóng đen, Phách, ba người cùng nhau đi ở một ngã tư không người.

“Khẳng định là do người Hoắc thị làm, âm thầm cấu kết Âu tỷ muốn cùng nhau lật đổ Lâm thị” Triển Phong đem toàn bộ chuyện phân tích ra.

“Cô cũng biết Hoắc thị đang âm thầm thu mua cổ phiếu Lâm thị?” Bóng đen nhìn Triển Phong hỏi.

“Đúng” Triển Phong nhìn bóng đen nói “Cô cũng đã biết từ sớm?”

“Cũng không bao lâu, bởi vì còn có Thụy Tường phá rối, cho nên Hoắc thị không có công khai mọi chuyện” Bóng đen phân tích nói.

“Triển Phong, cô có bao nhiêu tiền?” Bóng đen hỏi.

“Hả?”

“Nếu muốn ngăn cản Hoắc thị thu mua cổ phiếu, không có tiền thì ngăn cản làm sao được” Bóng đen nói.

“Tôi có một biện pháp âm thầm tranh giành thu mua cổ phiếu của Lâm thị với Hoắc thị” Triển Phong trừng mắt nhìn nhìn bóng đen.

Bóng đen cùng Phách bước lại gần Triển Phong, ba người ghé vào nhau, Triển Phong nói nhỏ nói một lúc, chỉ thấy bóng đen cùng Phách liên tục gật đầu.

“Đúng, biện pháp là không sai, nhưng cần không ít thời gian chuẩn bị” Bóng đen nói.

“Được, tôi biết, cho nên công ty bên kia và Lâm thị nhờ cô chiếu cố”

Bóng đen gật gật đầu, chậm rãi kéo che mặt xuống nói “Cô nhận ra tôi lúc nào?”

“Khi cô bóp cổ Phách, tôi nói câu “là tôi”. Kỳ thật lúc ấy tôi không biết là cô, chỉ muốn nhanh tay cứu Phách nên mới nói vậy để cô sơ hở” Triển Phong nói.

“Chuyện như vậy cũng chỉ có cô dám làm”

“Binh bất yếm trá”

“Chuyện đêm nay xem như chưa từng xảy ra, cứ tiến hành theo kế hoạch của cô, công ty bên kia tôi sẽ phụ trách, các người phụ trách bên ngoài” Vương Khiết nhìn Triển Phong nói.

“Được. Lâm Văn bên kia mong cô chiếu cô nhiều một chút, chuyện này sẽ có nguy hiểm xảy ra, cho nên tạm thời tôi sẽ không quay về công ty cùng Lâm văn được”

“Được, cô yên tâm.” Nói xong Vương Khiết xoay người liền biến mất ở trong đêm đen.

Truyện convert hay : Cảnh Tú Nông Nữ: Nhặt Cái Tướng Quân Hảo Làm Ruộng
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện