Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 17 H


trước sau

Advertisement
Thật vất vả, gần hơn một tháng rất nhiều chuyện đều chậm rãi tiến triển, ban giám đốc đồng ý với nhân viên xây dựng của Trần Nguyệt. Trương Dao cùng Triển Phong cũng đem doanh số tiêu thụ gần đây tăng lên, rất nhiều khách hàng đều rất hứng thú với căn hộ của mình. Dương Vân thì ở công trường cùng đội thi công của Trần Nguyệt càng quen thuộc hơn. Dương Vân nắm rõ tình hình, những người này trước kia đều là những người làm công bên ngoài, đều không có làm một nghề cố định, sau đó được Trần Nguyệt tập hợp lại, họ đi theo Trần Nguyệt học tập kỹ năng cơ bản nhất, tuy rằng Trần Nguyệt là một kẻ đầu sỏ lưu manh, nhưng mà chuyện làm ăn của công ty cũng rất có thành tựu, đang lúc gặp thời, cho nên lần này Lâm Văn đánh cược cũng xem như thắng lợi.

Lâm Văn nhìn bảng báo cáo tháng đầu tiên của Vương Khiết, cuối cùng thì trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng, mọi người bận rộn cả tháng, nàng lập tức gọi điện thoại cho họ, buổi tối tụ họp một chút, rất nên chúc mừng, nhân tiện kêu Trương Dao gọi cho Trần Nguyệt cùng tới.

Buổi tối, sáu người cùng vào một nhà hàng sang trọng chúc mừng, tự thưởng cho mình sau một tháng làm việc vất vả. Tiếng ly rượu va chạm không ngừng, một ly rồi lại một ly tiếp tục, Trương Dao và Trần Nguyệt, hai người cầm cả chai rượu đứng lên

"Cạn cạn cạn, Trần Nguyệt, tôi với cô lúc trước cảm tình thật không thoải mái, hiện tại nên thay đổi rồi" Trương Dao cầm chai rượu nhìn Trần Nguyệt nói.

"Ha ha, đúng vậy đúng vậy, tôi với cô trước đó thật không phải cảm tình bình thường, tôi uống trước." Nói xong cầm chai rượu uống ừng ực.

Trương Dao cũng không yếu thế, cầm lấy chai rượu hướng miệng mình uống thật say sưa.

Những người khác nhìn cách hai người uống rượu, còn nói lời nói khó hiểu, cũng không biết là thật hay là giả, tất cả đều mang vẻ mặt chờ mong cả hai uống xong.

Rốt cục khi Trương Dao uống hết chai, lại cầm một chai bia nhìn Triển Phong nói "Cạn! Tiểu quỷ, cùng tỷ tỷ uống một chai, lúc trước uống Chivas làm cả hai đều say, cho nên hôm nay đổi lại bia, cho cô trở về còn biết đường mà sờ" Nói xong còn dụng ý nhìn nhìn Lâm Văn.

Lâm Văn biết hôm nay Trương Dao uống nhiều, vội nói "Được rồi Trương Dao, tuy rằng ngày mai là cuối tuần, nhưng cậu cũng không cần phải liều mạng uống nhiều như vậy."

"Yên tâm, yên tâm, nếu mình say, Trần Nguyệt sẽ đưa mình về, cậu không cần lo lắng chút nữa Triển phong phải chở mình trở về, chậm trễ thời gian quý báu của hai người." Trương Dao cầm chai rượu tiếp tục nói.

Lâm Văn biết hiện tại không thể cùng Trương Dao nói chuyện, khó giữ được chút nữa Trương Dao sẽ không nói chuyện thiếu suy nghĩ. Bình thường Trương Dao đã nói nhiều, cản cô thì cô nói càng nhiều, chuyện gì cũng không suy nghĩ liền nói ra, sau đó tỉnh lại thì không hề nhớ một chút nào. Lâm Văn ra hiệu cho Triển Phong uống nhanh chai bia.

Triển Phong không dám chậm trễ vội vàng ngửa đầu uống, uống gấp nên chút nữa thì sặc, Lâm Văn chạy nhanh lại vỗ vỗ lưng cho Triển Phong.

Trương Dao thấy Lâm Văn vì Triển Phong mà khẩn trương như vậy, liền mất hứng cầm chai rượu đi tới chỗ Vương Khiết nói "Tôi nói Vương tổng a, cô cũng không nên giống như tượng sáp mỗi ngày chỉ ngồi yên một chỗ, cô hẳn là học tập Triển Phong đi, làm cách nào cho cô gái của mình vui vẻ mới đúng" Trương Dao vừa nói vừa nhìn Dương Vân cười hì hì.

"Mẹ vợ cũng gặp rồi, như thế nào lại không có tiến triển. Này Trần Nguyệt, phụ nữ bên cạnh cô hàng tá, nhanh tới dạy Vương tổng vài chiêu đi, đừng cả ngày làm cho mọi người nghĩ Vương tổng đây như một pho tượng" Trương Dao bắt đầy say, liền đem mỗi người đều nói ra.

Lâm Văn thấy tình huống Trương Dao lúc này, vội vàng gọi phục vụ tới tính tiền, ở lại nữa không chừng cũng đem hết chuyện tế nhị nói ra.

Dương Vân và Triển Phong đỡ Trương Dao ra bãi đậu xe, như thường lệ, Triển Phong chở Lâm Văn về. Còn lại Trần Nguyệt cũng uống không ít, nhưng ít ra còn vẫn duy trì một phần tỉnh táo, lảo đảo đi lại nói muốn đưa Trương Do về nhà. Trương Dao nghe được Trần Nguyệt muốn đưa cô về nhà, ngã trái ngã phải liền đi lại, còn chưa tới gần Trần Nguyệt đã bị Vương Khiết chặn ngang ôm lấy, nhìn Dương Vân nói "Mình đưa cô ấy về"

Dương Vân đồng ý gật gật đầu, nhìn Vương Khiết mở cửa xe Trương Dao chạy đi.

"Cô đóng kịch xong chưa" Dương Vân khiêu mi nhìn Trần Nguyệt, chỉ thấy Trần Nguyệt say lảo đảo vừa rồi lúc này đã đứng thẳng, bộ dạng tỉnh táo nói "Haiz, bị cô phát hiện, ha ha, xem ra biểu hiện của tôi không đúng chỗ rồi"

"Cô giả say để làm gì, không thấy vẻ mặt hạnh phúc của Trương Dao muốn cô đưa về nhà sao?"

"Có sao? Nhưng tôi lại thấy cô mới có vẻ mặt hạnh phúc muốn tôi đưa về?" Trần Nguyệt nheo mắt nhìn Dương Vân nói.

"Đừng giả bộ"

"Tôi có vinh hạnh được đưa cô trở về không?"

"Là mô tô của cô có vinh hạnh được chở tôi về."

"Giống nhau giống nhau, nhờ phúc của chiếc xe mà tôi có cơ hội chở cô về." Trần Nguyệt vừa cười vừa đẩy mô tô ra.

Dương Vân sải bước lại đội nón bảo hiểm, chuyển động chân ga buông lỏng phanh, xe mô tô liền phóng nhanh ra ngoài.

 ---

Lâm Văn cùng Triển Phong về nhà, tắm rửa xong đang ngồi trên sô pha trong phòng khách xem TV, Triển Phong đột nhiên hỏi "Hình như Trương Dao thích Trần Nguyệt?"

"Phong cũng cảm thấy vậy?"

Triển Phong xoay qua nhìn Lâm Văn nói "Phong cảm thấy Vương Khiết có ý với Trương Dao"

"Không thể nào?" Lâm Văn có chút ngạc nhiên nhìn Triển Phong.

"Chỉ là cảm giác, Phong thấy Vương Khiết mang kính, nhưng ánh mắt vẫn hướng về Trương Dao"

"Em lại nghĩ Vương Khiết có tình ý với Dương Vân" Lâm Văn trêu ghẹo nói.

"Vậy em có tình ý với ai?" Triển Phong ngồi sát vào Lâm Văn nhẹ nhàng nói.

Lâm Văn khẽ cười một tiếng, nắm vành tai Triển Phong, làm bộ tức giận nói "Phong nói thử xem?"

Triển Phong nhìn Lâm Văn, đầu chậm rãi tới gần Lâm Văn, đè thấp đầu Lâm Văn, môi hai người dán vào nhau. Lâm Văn nhắm chặt hai mắt, trên môi truyền tới từng trận nhiệt khí, hai người hôn nhau nóng bỏng, khiêu khích Lâm Văn toàn thân nhạy cảm. Lâm Văn nghe được Triển Phong hô hấp dồn dập, đôi môi mềm mại của Triển Phong di chuyển, hai cánh hoa nhẹ nhàng ma sát. Lâm Văn chỉ cảm thấy bụng dâng lên một trận co rút, một cỗ nhiệt lưu chảy ra, trong lòng một trận kích động, khát vọng mãnh liệt trong thân thể lan tràn.

Triển Phong đem đầu lưỡi thâm nhập khoang miệng Lâm Văn, dây dưa cùng đầu lưỡi của nàng, hai tay bắt đầu chạy loạn trên người nàng, vuốt ve đường cong hoàn mỹ cùng vòng eo mềm mại của Lâm Văn, nhẹ nhàng áp sát người Lâm Văn, Lâm Văn gắt gao ôm Triển Phong, cái ôm ấm áp nồng nhiệt.

"A......" Hai ngọn núi thẳng đứng bị hơi thở nóng bỏng vây quanh, kích thích một trận run rẩy trong cơ thể Lâm Văn. Lâm Văn cong người đón nhận, toàn thân run rẫy, gắt gao dán sát vào người Triển Phong. Hai
Advertisement
chân hơi gấp khúc, dòng suối ẩm ướt không khống chế được tuôn trào.

"Uhm......" Lâm văn nhẹ nhàng rên rỉ, vòng tay ôm lấy thân thể Triển Phong, hai chân quấn bên hông Triển Phong cùng cô ma sát, cảm giác ẩm ướt và trống rỗng. Hai tay Lâm Văn ôm cổ Triển Phong, nhẹ nhàng ôm lấy, đem thân mình nghênh hướng cùng Triển Phong, trong miệng phát ra tiếng thở dốc nhẽ nhàng.

Triển Phong khẽ hôn lên trán Lâm Văn, người dưới thân vẻ mặt mê say động lòng, hai gò má ửng hồng, thân mình không ngừng nghênh hợp chính mình, Triển Phong biết Lâm Văn đang khát vọng, khát vọng chính mình cho nàng càng nhiều âu yếm. Triển Phong nhẹ nhàng buông Lâm Văn ra, ở bên tai nàng nỉ non "Bảo bối, muốn Phong yêu em sao?" Vừa hỏi vừa cắn nhẹ vành tai Lâm Văn, làm Lâm Văn phát ra một tiếng rên rỉ bất mãn, cánh tay lại đem Triển Phong ôm chặt, thân thể dán vào nhau không một khe hở.

Triển Phong khom người, cắn vào nụ hoa trước ngực nàng, tay kia thì đi xuyên qua ngọn núi, tiến vào dòng suối nhỏ, từ khe rãnh ẩm ướt đi lên, đi vào cửa động, dừng lại tại nụ hoa bên ngoài cửa động nhẹ nhàng khiêu khích, làm cho Lâm Văn run rẩy liên tục, trong miệng phát ra âm thanh rên rỉ càng to. Lâm Văn khẽ gọi một tiếng"Phong!" Bất mãn với khiêu khích của Triển Phong.

Nghe Lâm Văn gọi tên mình, nhất thời Triển Phong động tình không thôi, không hề nhẹ nhàng, đầu ngón tay dọc theo cửa động tiến quân thần tốc, kèm theo một tiếng rên rỉ thỏa mãn của Lâm Văn, nàng cong hai chân, bên trong vách tường một trận co rút, hang động ẩm ướt lập tức hút lấy ngón tay Triển Phong. Mặc dù đã trải qua một lần, nhưng hang động chưa có người thăm dò vẫn chưa thể dung nạp thêm một ngón tay.

Triển Phong nhẹ nhàng ra vào ngón tay, làm cho toàn thân Lâm Văn đều run rẩy, nàng gắt gao cắn môi, hai tay ôm vai Triển Phong, cảm giác vừa thống khổ vừa cực độ sung sướng lắc đầu. Vách hang dần dần mở rộng, không gian hoạt động của ngón giữa ngày càng thoải mái, Triển Phong ra vào liên tục, sau đó rút ra, Lâm Văn trong lòng liên tục thở gấp, rên rỉ không ngừng. Nàng cảm thấy dưới bụng từng đợt co rút, chất lỏng không ngừng từ động khẩu chảy ra, làm ướt một mảnh sô pha. Triển Phong lại thêm một ngón tay tiến vào trong cơ thể Lâm Văn, làm cho không còn một khe hở. Ngón tay ở trong, nghịch ngợm kích thích vách tường, ngón tay bên ngoài qua lại dây dưa, làm nổi dậy từng trận sóng lớn.

Tay Triển Phong bất ngờ rút ra, toàn thân Lâm Văn run rẫy, chỉ cảm thấy dưới thân một trận hư không, Triển Phong khong người hôn lên hai đóa hoa cao vút của Lâm Văn, tay kia thì không ngừng vuốt ve nụ hoa bên ngoài cửa động, ngón cái vân vê hạt đậu, ngón giữa cùng ngón trỏ một lần nữa tiến vào bên trong.

Địa phương mẫn cảm của Lâm Văn đồng thời bị mãnh liệt tập kích, làm nàng cong người, nàng cắn chặt môi muốn ức chế kích thích điên cuồng, nhưng thế nào cũng kìm nén không được, rốt cục thanh âm phá tan cổ họng mà ra"A~..."

Lâm Văn liều mạng đong đưa thân mình, muốn đuổi loại cảm giác này đi, mãnh liệt kích thích khiến nàng lâm vào điên cuồng, tay nàng gắt gao ôm lấy Triển Phong, kêu lên "Phong Phong...... Ahr~......" Một trận co rút trong cơ thể Lâm Văn, dòng điện từ hang động ẩm ướt lan ra khắp toàn thân không ngừng kích thích, đầu óc nàng lập tức trống rỗng, toàn thân đều cực độ co rút run rẩy......

Triển Phong ôn nhu đem Lâm Văn ôm vào trong ngực, yêu thương hôn lên môi, hôn lên trán của nàng. Lâm Văn nhắm mắt, hồi lâu mới bình ổn cảm xúc, cơ thể mềm mại nằm trong lòng Triển Phong, cũng không biết Lâm Văn đang ngủ hay tỉnh, Triển Phong nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Văn đi vào phòng đặt nàng trên giường lớn, ôm Lâm Văn nặng nề đi vào giấc ngủ.

---

Mấy tuần tiếp theo, mọi người đều đâu vào đầy sắp xếp công việc của mình, Trương Dao thấy Triển Phong nhiệt tình mười phần, làm việc vừa cẩn thận lại còn hết lòng, cho nên thật yên tâm giao một số khách hàng lớn cho Triển Phong.

"Triển Phong, mấy ngày hôm trước cô và Blue Universal đàm phán thế nào rồi? Cô chủ động một chút, phần ngoại cảnh của căn hộ đều do công ty họ thực hiện, tôi và bọn họ đàm phán lúc đó giá hơi cao, cho nên vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, lần này lại bị chuyện của Trần Nguyệt làm gián đoạn, công trình đã muốn chậm trễ, cho nên kế hoạch lần này nhất định phải vượt qua." Trương Dao nhìn bảng báo giá trong tay nói với Triển Phong.

"Được, cô yên tâm, tôi đã bàn sát giá với họ, chỉ chờ Blue Universal trả lời" Triển Phong tin tưởng mười phần nói.

"Trương tổng đem nhiệm vụ của Blue Universal giao cho Phong" Triển Phong cầm điện thoại nói với Lâm Văn.

"Xem ra Trương tổng rất tin tưởng Phong, Blue Universal là một công trình lớn." Lâm Văn khẽ cười nói.

"Đúng vậy, cả bộ phận tiêu thụ chỉ mỗi mình Phong có khả năng này, Phong rất cố gắng nha, cũng rất đẹp trai à."

"A, có chút nhan sắc mà đã làm màu rồi hả. Chuyện Blue Universal cần nhiều tâm tư, Phong nhớ ăn uống nhiều một chút, tự chiếu cố bản thân sau đó đem về thành tích xứng đáng nha."

"Em yên tâm. Nhất định sẽ không làm em thất vọng "

Truyện convert hay : Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu Vào
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện