Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 13+14 [H]


trước sau

Advertisement
Vừa nói xong di động Trương Dao liền vang lên, nói vài câu Trương Dao nhanh chóng cúp máy, xoay người nhìn Lâm Văn nói "Tiểu lưu manh kia gọi điện nói, gặp nhau tại ngôi nhà gỗ phía sau công trình, lúc hai giờ chiều"

"Có thể tin được không? Có muốn mình cho thêm người theo không." Lâm Văn cẩn thận hỏi. Làm bất động sản thì hắc bạch lưỡng đạo ít nhiều cũng biết vài người, nói cách khác là làm ăn lớn thật đúng là không dễ dàng.

"Tiểu lưu manh nói lão đại bọn họ không có yêu cầu khác, chúng ta chỉ có thể tới vài người" Trương Dao nhìn Lâm Văn cùng Dương Vân nói.

"Tôi cũng đi" Triển Phong lớn tiếng nói. Làm sao để cho ba cô gái đi được, lỡ gặp phải chuyện gì thì sao? Lúc này Triển Phong không nghĩ tới, kỳ thật cô cũng là con gái mà.

"Phong đi làm gì?" Lâm Văn nhìn Triển Phong, biết Triển Phong vì lo lắng cho mình, nhưng nàng cũng lo cho Triển Phong.

"Phong đi để bảo vệ em."

"Đến lúc đó không biết ai bảo vệ ai đâu" Dương Vân nói xa xôi. Không hổ danh là mỹ nhân trí thức, không nói lời thô tục nhưng cũng ngay vấn đề, quanh co lòng vòng, cũng không ngại mệt.

"Tôi cũng đi." Đột nhiên phát ra một câu, mọi người đều sửng sốt, không biết lời này là ai nói, mọi người nhìn nhau, rốt cục đem ánh mắt dừng trên người đang tích cực ngồi ăn rau, Vương Khiết

"Cô đi theo làm tượng sáp sao?" Trương Dao không lưu tình chút nào châm chọc Vương Khiết.

Đúng mà, Vương tổng chúng ta đi theo chỉ làm hình nộm, những lúc nguy hiểm thì sao có tác dụng được.

Rốt cục Vương Khiết lại thực rộng lượng nói "Nếu bọn họ đòi tiền, tôi có thể lập tức tính ra một chút phí, có thể tận lực giảm bớt tổn thất."

Lâm Văn cảm thấy Vương Khiết nói cũng có đạo lý. Triển Phong cũng ầm ĩ nhất định phải đi, lý do đường hoàng là lo lắng cho Lâm Văn. Cuối cùng Lâm Văn chỉ có thể quyết định tất cả năm người cùng đi, nhiều người cùng đi vẫn tốt hơn, lỡ như có chuyện gì có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Ăn xong cơm chiều, Vương Khiết cùng Dương Vân đều tự lái xe đi trở về, Trương Dao đạp chân ga để lại cho Triển Phong và Lâm Văn một đám bụi. Lâm Văn bất đắc dĩ lắc lắc đầu nhìn Triển Phong nói "Em đưa Phong về"

"Câu này hẳn là Phong nên nói" Triển Phong nhìn Lâm Văn.

"Phong suy dinh dưỡng mà còn hạ huyết áp nữa"

Ngất, mình cũng không có yếu như vậy nha, rốt cục chịu thua Lâm Văn, để Lâm Văn đưa mình trở về.

Triển Phong vừa lấy chìa khóa mở cửa, định mời Lâm Văn vào trong ngồi, còn chưa nói xong Lâm Văn đã vô cùng tự nhiên đi vào. Lâm Văn vừa vào cửa liền trợn tròn mắt, phòng khách chỉ có một cái bàn, một cái tủ lạnh.

"Ghế đâu?" Lâm Văn kỳ quái hỏi, tại sao lại có bàn mà không có ghế.

"Ờ, ở trong phòng" Triển Phong vừa lấy nước khoáng, vừa nhìn Lâm Văn nói "Phòng khách không có gì hết, em vào trong phòng ngủ ngồi đi"

Người nói vô tình, người nghe hữu ý, chỉ thấy Lâm Văn đỏ mặt chậm rãi đi vào phòng Triển Phong.

Triển Phong cảm thấy rất kỳ lạ, trời hôm nay đã chuyển lạnh, sao mặt Lâm Văn hồng như vậy, trong nhà cũng không nóng nha. Thuận thế xoay người đem nước khoáng đổi thành nước đá.

Lâm Văn đi vào phòng Triển Phong, trong phòng cũng không tốt hơn gì, chỉ có một cái giường, một cái ghế dựa, bàn làm việc và một cái máy tính, và một tủ quần áo đơn giản.

"Em ngồi đi" Triển Phong đi vào phòng xem, Lâm Văn còn đứng ở đó.

Trong lúc nhất thời Lâm Văn không biết ngồi ở đâu, chiếc ghế duy nhất lại chất đầy quần áo.

Triển Phong ngượng ngùng gãi đầu, định chạy đi đem quần áo trên ghế toàn bộ nhét vào tủ, Lâm Văn vội vàng nói "Không cần, em ngồi trên giường là được" Nói xong liền đặt mông xuống ngồi.

Ngồi chưa vững liền cảm giác có gì đó cứng cứng, Lâm Văn lấy tay gõ xuống ván giường, cau mày hỏi "Giường này chỉ có một tấm gỗ?"

"Uhm, khi vừa mới bắt đầu ngủ, Phong cũng không quen, nhưng một thời gian thì quen dần, quanh đây mà kiếm được căn phòng tốt thế này là may mắn lắm rồi" Triển Phong cười nói.

Lâm Văn đau lòng nhìn Triển Phong, nghĩ rằng Triển Phong ở trong một căn phòng có điều kiện kém như vậy, thực sự không tốt cho bệnh tình, ngay cả người chăm sóc cũng không có.

"Triển Phong, dọn tới nhà em đi" Lâm Văn có chút ngượng ngùng mơ hồ nói.

"Cái gì?" Triển Phong mở lớn mắt nhìn Lâm Văn.

Lâm Văn bị Triển Phong nhìn chằm chằm, từ mặt hồng đến cổ, lẩm bẩm nói "Không nghe thì thôi"

"Em muốn Phong dọn đến đó sống với em sao?" Triển Phong không xác định hỏi.

"Phong nghe rồi còn hỏi em làm gì!" Lâm Văn mặt đỏ lên không được tự nhiên nhìn Triển Phong nói.

Thấy Triển Phong không phản ứng, sửng sốt một chút, có điểm thất vọng hỏi "Không muốn sao?"

Triển Phong đột nhiên ngồi trước mặt Lâm Văn, làm Lâm Văn có chút hoảng sợ, vội vàng lui về phía sau, Triển Phong nói "Em nhéo Phong một cái đi?"

Lâm Văn kỳ quái nhìn Triển Phong, nghe theo Triển Phong nói nhéo vào hai má của Triển Phong.

"A! Đau quá." Triển Phong một bên bụm mặt, một bên kêu lên.

"Là Phong bảo em nhéo" Lâm Văn vô tội buông hai tay ra.

"Phong chỉ muốn xác định xem mình có nằm mơ hay không?"

"Vậy thì hiện tại? Hay đang nằm mơ?"

"Không, không phải, rất đau, Phong xác định là thật " Triển Phong kích động nói.

"Vậy còn thất thần làm gì" Lâm Văn xấu hổ nói.

"Yeah! Phong lập tức chuẩn bị"

Triển Phong hưng phấn lập tức đem đồ lúc trước mang theo bỏ vào ba lô, kéo khóa lại, đeo trên lưng, đứng trước mặt Lâm Văn, trước sau không vượt qua năm phút đồng hồ.

"Phong thu thập xong hết rồi?" Lâm Văn kinh ngạc nhìn Triển Phong.

"Đúng, không có gì nhiều chỉ có vài món quần áo, tất cả đồ này đều của chủ nhà " Triển Phong không nề hà nói.

Lâm Văn nghe Triển Phong nói như vậy, trong lòng từng trận chua xót, đau lòng nắm tay Triển Phong đi về nhà mình.

Về tới Lâm gia, Triển Phong liền khẩn cấp nhảy lên sô pha mềm mại nằm, thỏa mãn thở dài nói "Thật sự là thoải mái a"

"Thoải mái thì ở đây là được" Lâm Văn cười ngồi bên cạnh Triển Phong.

"Như vậy sao được nha, Phong còn muốn đi làm"

"Em cho Phong nghỉ ba ngày, Phong ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi"

"Không được, không được, công ty quy định xin phép thì trước tiên phải được phê duyệt, không phê duyệt mà tự tiện không đến làm, có thể coi là nghỉ việc không xin phép" Triển Phong nghiêm túc nói.

"Ờ?" Lâm Văn nghiêng đầu nhìn Triển Phong khẽ cười nói "Vậy Phong muốn xin phép thế nào?"

"Uhm, xin phép một ngày báo quản lý phê chuẩn là được, hai ngày thì phải báo cáo tổng giám đốc phê chuẩn, ba ngày hoặc hơn ba ngày thì báo tổng tài phê chuẩn" Vẻ mặt Triển Phong đứng đắn ngâm nga điều lệ xin phép của công ty.

"Hiện tại em lấy cương vị tổng tài phê chuẩn cho Phong nghỉ ba ngày"

"A" Triển Phong ngốc ra, quên Lâm Văn chính là tổng tài đại nhân a.

Triển Phong ở phòng khách tắm rửa xong, vụng trộm chạy vào phòng Lâm Văn, lại lặng lẽ leo lên giường, nằm ở trên giường nghe trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy của vòi sen, làm cho Triển Phong miên man bất định.

Lâm Văn tắm rửa xong, mặc áo ngủ, xoa xoa tóc từ phòng tắm đi ra, liền thấy Triển Phong nằm ngay đơ trên giường mình, nghĩ rằng: Người này thật đúng là không biết khách khí a, mình giúp Phong đem phòng khách chuẩn bị tốt lắm lại không chịu ngủ, thừa lúc mình tắm, liền chạy qua đây ngủ.

Lâm Văn một phen xốc chăn lên nhìn Triển Phong nói "Phong ở trong này làm gì?"

Triển Phong nằm ở trên giường chơi xấu nói "Giường này thật êm, ngủ thoải mái"

"Giường trong phòng khách cũng giống y như cái này" Lâm Văn không chút do dự nói.

Triển Phong thực không tình nguyện chậm rãi đứng lên, giống con chó nhỏ đi đến bên cạnh Lâm Văn, ngửi được mùi thơm ngát sau khi Lâm Văn tắm xong, nhất thời thất thần.

Lâm Văn thấy Triển Phong ngồi ở trên giường, bả đầu dựa vào bên người nàng, giống con chó nhỏ ngửi ngửi mình, nhất thời mặt nóng như lửa đốt, nắm áo Triển Phong, nghĩ đem Triển Phong kéo xuống giường.

Triển Phong bị Lâm Văn kéo áo, nhất thời hoảng sợ, thấy sắp rớt xuống giường, lùi nhanh ra phía sau, đáng thương cho Lâm Văn đứng không vững, bị Triển Phong kéo ngược lại nằm trên giường giường, tư thế ái muội cả người dựa vào người Triển Phong.

"Thì ra em gấp như vậy là muốn lên giường nha" Triển Phong ái muội trêu chọc.

"Ai...... Ai...... Ai gấp chứ, em có gấp đâu " Lâm Văn nũng nịu nói.

Triển Phong ôm thắt lưng Lâm Văn, xoay người liền đem Lâm Văn đặt dưới thân, ở bên tai Lâm Văn thì thầm "Có không?" Vừa nói vừa cọ vành tai Lâm Văn.

Lâm Văn cảm thấy cả người từng đợt tê dại, tư duy bắt đầu hỗn loạn, hoàn toàn không ý thức được Triển Phong nói gì.

Triển Phong thấy Lâm Văn không đẩy mình ra, cố lấy dũng khí liếm cắn vành tai Lâm Văn, hôn nhẹ, mút vào.

"Uhm~...... Ahh......" Lâm Văn không ngừng rên rỉ, hai tay không tự chủ được ôm cổ Triển Phong.

Triển Phong cảm nhận được Lâm Văn ngầm đồng ý, nhẹ nhàng cắn cắn vào cổ Lâm Văn. Lâm Văn cảm nhận đôi môi Triển Phong, chạm vào chỗ nào chỗ ấy liền tê dại, ngửa đầu muốn thoát khỏi tra tấn ngọt ngào của Triển Phong.

Tay Triển Phong lặng lẽ tiến vào trong áo ngủ của Lâm Văn, vừa tắm rửa da thịt trơn mềm làm cho người ta yêu thích không buông tay. Bàn tay Triển Phong lướt qua bụng Lâm Văn. Kích thích Lâm Văn từng trận run rẩy, Lâm Văn cảm thấy thân thể của mình giống như lưa đốt, khó nhịn vặn vẹo.

Tay Triển Phong nhẹ nhàng tìm kiếm trên da thịt Lâm Văn, bởi vì vừa tắm xong, Lâm Văn không mặc áo lót, tay chui vào áo ngủ liền sờ được. Tay Triển Phong đặt ở nơi mềm mại cao ngất của Lâm Văn, cảm nhận cơ thể Lâm Văn có chút căng thẳng, vội vàng ở bên tai Lâm Văn thủ thỉ "Đừng khẩn trương, thả lỏng một chút"

Nghe Triển Phong nói, Lâm Văn đem cơ thể mình bình tĩnh lại

Tay Triển Phong đặt trên ngực Lâm Văn, chỉ lướt nhẹ mà vẫn không chịu phủ lên. Trong lòng Lâm Văn như có hàng trăm con kiến, cơ thể có một cỗ rung động không hiểu làm nàng khó chịu, muốn phóng thích loại cảm giác này.

"Ahh......" Lâm Văn rên rĩ, Triển Phong nhẹ nhàng ma sát hai khỏa đầy đặn của Lâm Văn, nhẹ nhàng vuốt ve hạt đậu, hai vú mềm mại của Lâm Văn nở rộ như một đóa mân côi.

Lâm Văn cảm nhận như có dòng điện chạy dọc sống lưng lang ra cả toàn thân, thân thể của nàng lập tức cương cứng, Triển Phong trượt xuống giữa hai chân Lâm Văn, cách áo ngủ nhẹ nhàng hôn lên, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút, thỉnh thoảng dùng răng cắn cắn.

Lâm Văn bị Triển Phong làm cho không biết thế nào, ngơ ngác tùy ý cô giở trò, dòng điện chạy dọc cơ thể, khoái cảm đánh úp trong não , làm cho nàng cảm thấy cực độ thoải mái.

Đột nhiên Lâm Văn nhớ đến bác sĩ nói cơ thể Triển Phong hiện tại không được vận động mạnh, nhanh bắt lấy tay Triển Phong nói "Không...... Triển phong...... Không được, Phong còn...... Còn chưa khỏe"

Lúc này Triển Phong hô hấp càng ngày càng nặng, cô quấn lấy Lâm Văn, gắt gao ôm nàng, môi vẫn như trước không ngừng lướt trên da thịt Lâm Văn.

Hai tay Lâm Văn ôm chặt Triển Phong, vừa mong chờ vừa sợ hãi, nàng không biết nên đáp lại Triển Phong thế nào, mặc cho Triển Phong muốn làm gì thì làm.

Triển Phong thoát khỏi hay tay Lâm Văn, chậm rãi dời xuống đùi trơn mịn của nàng, cách áo ngủ nhẹ nhàng vuốt ve. Cảm giác khoái cảm nhẹ nhàng lấn át, không tự giác run rẫy, hơi mở rộng hai chân, cùng cơ thể Triển Phong dán chặt vào nhau.

Triển Phong cảm giác được Lâm Văn đáp lại, càng thêm hưng phấn, tay thuận thế cởi bỏ áo ngủ của Lâm Văn.

"A......" Lâm Văn khẽ kêu một tiếng, hai chân đồng thời kẹp lấy tay Triển Phong. Lâm Văn biết ý đồ Triển Phong, một cỗ sợ hãi mãnh liệt trong lòng nàng dâng lên.

Triển Phong mở to hai mắt nhìn Lâm Văn, sau đó tiếp tục giở trò khiêu khích nàng. Ý thức Lâm Văn cũng dần dần mông lung, toàn bộ cảm giác đều tùy theo bàn tay và đôi môi của Triển Phong chi phối, khí lực trên người cũng dần dần biến mất, toàn thân không ngừng run rẩy.

Triển Phong nhẹ nhàng cởi áo ngủ và quần lót Lâm Văn ra, Lâm Văn phản kháng, lại bị Triển Phong nắm hay tay lại, nàng còn chưa kịp phản ứng, Triển Phong liền tăng thêm kích thích trước ngực Lâm Văn,  đồng thời môi cũng hôn lên vành tay mẫn cảm của nàng.

"Uhm......" khoái cảm sung sướng làm Lâm Văn nhịn không được run rẩy ra tiếng, cả người ưỡn dậy nghênh đón Triển Phong, muốn Triển Phong ôm mình vào trong ngực, muốn cùng cô hòa hợp nhất thể.

Lâm Văn run rẩy giống như tình dược thúc giục Triển Phong, càng khơi mào dục vọng của Triển Phong, càng muốn hoàn toàn có được Lâm Văn, tay Triển Phong không ngừng qua lại vuốt ve điểm mẩn cảm giữa hai chân nàng.

"A......" Lâm Văn chịu không nổi kích thích mãnh liệt như vậy, nhịn không được rên rỉ thành tiếng, đầu nhẹ nhàng ngửa ra sau, muốn thoát khỏi khoái cảm khó chịu này.

Ngón tay Triển Phong đột nhiên xâm nhập vào hang động, cắm vào thật sâu.

"A...... Đau!" Thình lình xảy ra xâm nhập làm cho Lâm Văn đau đến kinh hô ra tiếng, nàng phản xạ kẹp chặt hai chân, không làm được thì Triển Phong đã
Advertisement
tiến vào sâu bên trong, Triển Phong xuyên qua tấm màng mong manh thuần khiết làm cho Lâm Văn cau mày, thở ra.

"Đau sao?" Triển Phong ngẩng dậy, hôn nhẹ lên môi Lâm Văn, hôn lên khóe mắt, lông mi, trên mặt, mềm nhẹ hôn khắp thân thể.

Lâm Văn vươn tay, một tay ôm cổ Triển Phong, một tay đặt tại ngực trái của Triển Phong, nơi mà trái tim kịch liệt nhảy lên.

Ngón tay mềm mại của Triển Phong bắt đầu di chuyển, từ chậm tới nhanh, từ dây dưa đến kịch liệt, nhẹ nhàng tấn công vào vách tường co dãn, nhẹ nhàng chạm vào hạt đậu bên ngoài hang động của Lâm Văn.

"A......" Đè nén, thỏa mản, thống khổ, khoái hoạt rên rỉ, từ đôi môi anh đào của Lâm Văn tiết ra, dùng sức hô hấp, chỉ có như vậy, nàng mới có thể hấp thụ được loại kích thích này. Triển Phong một bên hôn môi Lâm Văn, một bên dùng chân cùng thân mình ngăn chặn chân Lâm Văn, không cho nàng phản kháng, tay kia thì ở trong cơ thể Lâm Văn ra vào không ngừng, khiêu khích chỗ mẫn cảm tư mật của nàng.

Lâm Văn bị Triển Phong gắt gao áp chế, càng giãy dụa lại càng kích thích dục vọng Triển Phong, hô hấp của nàng ngày càng nặng, động tác Triển Phong như gió cuốn mây bay, cuồng phong mãnh liệt không ngừng ấp đến.

"Uhm......" Âm thanh phản kháng của Lâm Văn bị Triển Phong nuốt vào, biến thành nức nở rên rỉ, chỉ có nước mắt dọc theo khóe mắt không ngừng chảy xuống. Đau đớn và khoái cảm kích thích, cảm thấy giống như bị vây giữa thiên đường và địa ngục cùng một lúc, theo động tác của Triển Phong mà chìm nổi.

"A......" Dần dần, đau đớn ý bị khoái cảm bao phủ, Lâm Văn rên rỉ thành tiếng tiếng, cúi đầu cắn trên vai Triển Phong. Bả vai Triển Phong cảm nhận được cơn đau kích thích, động tác càng thêm nhẹ nhàng, toàn thân cũng kích động run run, cùng Lâm Văn tiến lên đỉnh, Triển Phong cũng thoải mái thở ra.

"Ahhh....." Trong một giây, Lâm Văn lên tiếng thét chói tai, thân thể mạnh mẽ run rẩy, nước suối trong suốt từ động khẩu không ngừng chảy ra, dính trên ngón tay chưa kịp rút ra của Triển Phong.

Triển Phong rút ngón tay dính đầy mật dịch của Lâm Văn, ở bên tai Lâm Văn thì thầm "Vẫn chưa xong!"

Lâm Văn vẫn còn bị khoái cảm làm cho mơ hồ, không chú ý Triển Phong. Triển Phong cúi người, hai tay đem hang động mở ra, môi, liếm nhẹ lên.

"A!" Ý thức được đã quá muộn, tay Lâm Văn nhanh chóng đẩy đầu Triển Phong ra, thân thể cũng mệt mỏi vô cùng, đem hai chân kẹp chặt, ngược lại làm lưỡi Triển Phong sáp nhập càng sâu. Tiếng rên rỉ mất hồn dần dần thành tiếng thở dốc.

Đầu lưỡi linh động, giống như một con rắn nhỏ đi vào trong hắc động, Triển Phong dùng toàn lực mút vào, sau đó buông ra, lại sợ làm đau Lâm Văn.

Một lần lại một lần, cùng lúc Lâm Văn đi từ địa ngục đến thiên đường, cảm giác như đang trên một đám mây bồng bềnh, lại cảm giác địa ngục tra tấn thống khổ. Triển Phong dùng tất cả sức lực, làm cho Lâm Văn có một đêm thật hạnh phúc......

Buổi sáng ngày hôm sau Lâm Văn mang thân thể mỏi mệt cực độ đi tới công ty, lúc Lâm Văn ra khỏi nhà, Triển Phong còn đang ngủ say. Trước khi đi Lâm Văn còn nhéo nhéo hai má Triển Phong... Ai kêu thân thể còn yếu như vậy mà ráng làm gì, đáng đời Phong, cho mệt chết luôn.

Vì sắp cùng bọn giang hồ đàm phán, nên trên tầng cao nhất mở một hội nghị, trong lúc diễn ra hội nghị, Lâm Văn không ngừng thở, tinh thần uể oải không phấn chấn. Dương Vân cùng Trương Dao kín đáo nhìn Lâm Văn, Lâm Văn có điểm xấu hổ, mạnh mẽ xốc lại tinh thần để thảo luận .

"Được rồi, cứ như vậy, ngày mai tôi, Dương tổng, Trương tổng, Vương tổng cùng đi đàm phán, nếu đối phương đòi tiền, trong phạm vi có thể chấp nhận, chúng ta sẽ đồng ý, công trình trễ một ngày, tổn thất sẽ rất nhiều" Lâm Văn quyết đoán nói.

Người trong phòng họp lục tục đều đi hết, chỉ còn lại Lâm Văn, Dương Vân, Trương Dao cùng Vương Khiết.

"Lâm tổng, còn nhiều thời gian nha, đừng có quá sức" Dương Vân nhẹ nhàng phun ra một câu.

Lâm Văn nhất thời đỏ mặt lên, nhìn Trương Dao cười gian, Dương Vẫn và Vương Khiết vẫn mang bộ mặt không biểu tình, Lâm Văn quyết định giả ngu, sau đó chuồn mất, đi đến cửa phòng họp đột nhiên quay đầu nói "Thấy mình có khỏe không" Sau đó ẩn tình nhìn ba người, rồi đi ra khỏi phòng .

"Lâm Văn có ý gì?" Trương Dao nhìn Dương Vân hỏi.

"Sao mình biết" Dương Vân khinh thường nói.

Trương Dao lại nhìn nhìn Vương Khiết, rụt cổ, nghĩ: Nhìn cậu làm gì, nhìn cậu lắc mông đi ra ngoài à.

"Cẩn thận một chút." Vương Khiết rời khỏi phòng họp liền nói với Dương Vân.

Dương Vân gật gật đầu, Vương Khiết cũng y chang như Trương Dao, không có phản ứng gì, khóe miệng Dương Vân hướng về phía trước cong lên.

Đến tối Lâm Văn mới về đến nhà, mở cửa ra liền thấy Triển Phong nằm ngủ trên sô pha.

"Triển Phong, Triển Phong, dậy, muốn ngủ lên giường mà ngủ" Lâm Văn vỗ vỗ mặt Triển Phong kêu lên.

Rốt cục Triển Phong sâu kín mở ra hai mắt, nhìn Lâm Văn nói "Em mới tan tầm?"

"Uhm, Phong ăn cơm chưa?" Lâm Văn đặt túi xách xuống hỏi.

"Chờ em cùng ăn, Phong gọi đồ ăn bên ngoài, chắc giờ cũng nguội rồi, Phong mang đi cho vào lò vi ba một chút" Nói xong chạy về phía phòng bếp.

Lâm Văn nhìn thoáng qua đồng hồ, đã hơn chín giờ tối, Triển Phong đói bụng mà vẫn nằm trên sô pha đợi nàng mình trở về. Lâm Văn đột nhiên cảm thấy hốc mắt có chút ướt át, cái mũi có chút nóng rát, đi vào phòng bếp nói với Triển Phong "Về sau không cần chờ em về, Phong đói bụng thì cứ ăn trước"

"Vậy không được, buổi tối nhất định phải ăn cơm cùng người nhà" Triển Phong cố chấp nói.

Người một nhà, thì ra Triển Phong đã xem mình như người một nhà... Trong lòng Lâm Văn nóng lên.

"Em sao vậy?" Triển Phong nhìn lâm văn hỏi.

"A...... Không, không có gì, em đi thay quần áo trước" Lâm Văn nhanh xoay người chạy trốn .

Chờ Lâm Văn tắm rửa xong thay quần áo đi ra, Triển Phong đã đem đồ ăn đều hâm nóng, từng bước từng bước chỉnh tề đặt ở trên bàn, chính mình ngồi ngay ngắn trên bàn ăn, như một người mẹ đang chờ con về. Lâm Văn đi qua đi sờ sờ đầu Triển Phong nói "Ngoan, cục cưng ngoan, có thể ăn được rồi" Lâm văn cười tọa hạ.

"Phong không phải cục cưng nha" Triển Phong không phục mồm to đang ăn cơm hàm hồ nói.

Cơm nước xong, theo thường lệ Triển Phong leo lên giường Lâm Văn, cười hì hì nằm ở bên cạnh Lâm Văn. Lâm Văn nhìn Triển Phong cười gian, dùng ngón chân nghĩ cũng biết giờ này Triển Phong muốn gì, vội vàng nói "Ngày bọn giang hồ hẹn chúng ta đi đàm phán, nghỉ ngơi sớm một chút, dưỡng tinh thần, em dẫn Phong cùng đi." Lâm Văn dụ dỗ.

"Thật sao? Vậy chúng ta nhanh ngủ đi." Nói xong liền tắt đèn, thuận thế ôm Lâm Văn vào trong lòng, chỉ chốc lát sau liền phát ra đều đều tiếng hít thở.

Lâm Văn nằm ở trong lòng Triển Phong, nhẹ vỗ về ngũ quan Triển Phong nói "Thật đúng là tiểu tử ngốc" Sau đó tìm vị trí thoải mái trong lòng Triển Phong, nghe tiếng tim đập của Triển Phong, thỏa mãn nặng nề đi vào giấc ngủ.

Triển Phong mang một chiếc kính mát, mở cửa chiếc Ferrari 612 chở Lâm Văn đi tới địa điểm đàm phán, xuống xe thì thấy Dương Vân, Trương Dao, Vương Khiết đã chờ ở đó.

"Haiz, thời nay khác xưa rồi, người ta bây giờ thành tài xế riêng của Lâm tổng rồi nha" Trương Dao làm bộ làm tịch nói.

Triển Phong có điểm xấu hổ sờ sờ cái mũi, không lên tiếng, nhìn nhìn Lâm Văn.

"Công việc quan trọng hơn, ở nơi này sao?" Lâm Văn nhìn Trương Dao hỏi.

"Đúng vậy, chúng ta vào thôi, bọn giang hồ phía trước gọi điện thoại cho mình nói, lão đại bọn họ đã đến."

Một hàng năm người hướng nhà gỗ nhỏ đi vào, Trương Dao đẩy cửa ra hướng bên trong hô "Chúng tôi đến đây."

Một tên tiểu lưu manh dẫn các nàng đi vào trong. Đi vào buồng trong liền nhìn thấy một bàn hội nghị hình bầu dục đặt ở giữa căn phòng, một tên lão đại ngồi ở giữa bàn hội nghị, ý bảo các nàng cũng ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống ai cũng không nói chuyện, âm thầm đánh giá lẫn nhau.

Tên lão đại nhìn năm người trước mắt, cô gái xinh đẹp ngồi bên phía tay phải kia vừa thấy liền biết là người có văn hóa tu dưỡng, mặc kệ tình huống gì đều có thể duy trì một phần lạnh nhạt trấn định, hẳn là kẻ khó xơi.

Người bên cạnh hơi gầy, vẻ mặt cảnh giác nhìn chính mình, tuy rằng vẻ đẹp trung tính, nhưng Trần Nguyệt liếc mắt một cái liền nhìn ra là một cô gái, xem ra nàng đối với mình dị thường cảnh giác, cũng không dễ xuống tay.

Người ngồi giữa vẫn nghiêm mặt lạnh lùng, tản mát ra không khí băn sơn, người này hản là tổng tài, điển hình băng sơn mỹ nữ, tuy rằng Trần Nguyệt đối với mị lực bản thân cũng đủ tin tưởng, muốn hòa tan tảng băng này cũng không phải khó, nhưng sẽ tiêu phí thời gian dài, mất nhiều hơn được, cho nên Trần Nguyệt bỏ qua.

Người ngồi bên cạnh bị kính che khuất ánh mắt, nhìn không ra có biểu tình gì, Trần Nguyệt không thấy ánh mắt của người đó cho nên nhìn không ra, duy nhất có thể khẳng định chính là giống như cô gái mang vẻ đẹp trung tín lúc nảy, vẫn là một cô gái.

Nhìn đến người cuối cùng, Trần Nguyệt mỉm cười, rốt cục mở miệng nói "Cô chính là Trương Dao, thủ hạ của tôi cũng bị cô làm mệt vài lần"

Trương Dao đã sớm bị tên lưu manh này đánh giá mà bực bội, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng lên nói "Chính là tôi, như thế nào"

"Không thế nào cả, tôi chỉ muốn hiểu cô một chút thôi" Trần Nguyệt vui cười nói.

"Anh" Trương Dao không nghĩ tới Trần Nguyệt lại nói như vậy, lập tức không có nói, tức giận đặt mông ngồi xuống.

Truyện convert hay : Nhà Ta Ảnh Hậu Siêu Ngọt
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện