Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 12


trước sau

Advertisement
"Đi nơi nào?" Triển Phong đi theo phía sau Lâm Văn hỏi.

Lâm Văn không trả lời, lôi kéo Triển Phong vào trong xe, đột nhiên nghĩ đến xe sắp hết xăng, lại lôi kéo Triển Phong xuống xe, hướng gara đi đến.

Triển Phong bị Lâm Văn kéo lên lôi xuống một hồi liền choáng váng, như thấy mấy ông sao trên đầu.

Lâm Văn mở cửa gara, bên trong đậu một chiếc Porche 911GT2 màu đen.

"Phong ngồi đó, em sẽ lái" Lâm Văn một bên mở cửa xe một bên nhìn Triển Phong nói.

Triển Phong nghe lời ngồi vào ghế phụ, mặc cho Lâm Văn chở mình đi đâu thì đi.

Porche 911GT2 phóng nhanh ở trên đường, rẽ một cái, xe dừng, Triển Phong giương mắt nhìn, ngất. Là bệnh viện nổi tiếng nhất thành phố.

"Đến bệnh viện để làm gì?" Triển Phong kỳ quái nhìn Lâm Văn.

"Kiểm tra sức khỏe" Lâm Văn đâu xe xong lôi kéo Triển Phong đi vào bệnh viện.

"Em muốn kiểm tra sức khỏe sao?" Triển Phong chậm chạp nhìn Lâm Văn hỏi.

Lâm Văn dừng lại cước bộ, nhìn Triển Phong, chậm rãi chỉ ngón tay lên chóp mũi Triển Phong nói "Là Phong"

"A? Phong sao? Phong lại không bị bệnh, không muốn gặp bác sĩ nha?" Triển Phong không hiểu nói.

"Cân nặng của Phong khi mới vào công ty là bao nhiêu?" Lâm Văn không đáp mà hỏi ngược lại.

"Cái đó là bí mật cá nhân, không nói được không" Triển Phong làm bộ giữ bí mật trả lời.

Lâm Văn bước ra ba bước, hai tay khoanh trước ngực, nhíu mày, nhìn Triển Phong.

"Được rồi, nói thì nói, khi đó là 58kg" Triển Phong thành thật đáp.

"Phong nhìn Phong đi, hiện tại gầy đi bao nhiêu?" Lâm Văn đau lòng nói.

"Gầy rất tốt mà, rất nhiều người mẫu đều bỏ tiền ra giam cân đó"

Lâm Văn không để ý tới Triển Phong, lôi kéo nàng đi vào bệnh viện. Chờ cho tới lúc kiểm tra xong tất cả thì đã mất hai giờ.

Bác sĩ nhìn kiểm tra, lại nhìn nhìn Lâm Văn cùng Triển Phong, mở miệng nói "Thiếu ngủ trầm trọng, hơn nữa rối loạn dinh dưỡng dẫn tới hạ huyết áp, trở về nghỉ ngơi vài ngày, ăn nhiều đồ bổ một chút, còn có không được vận động kịch liệt, hiện tại cơ thể của cô không thể vận động mạnh" Nói xong còn kín đáo nhìn Lâm Văn cùng Triển Phong.

Lâm Văn không nhịn được ngượng ngùng, kéo Triển Phong bước nhanh ra khỏi bệnh viện.

"Đi chậm một chút, thầy thuốc nói Phong không thích hợp vận động mạnh." Triển Phong ngây ngô cười nói.

Lâm Văn trừng mắt nhìn Triển Phong liếc mắt một cái, Triển Phong sợ tới mức rụt cổ, sờ đầu, ngồi trên xe Lâm Văn.

"Chúng ta đi ăn một chút gì nha, bác sĩ vừa rồi nói, Phong phải ăn nhiều đồ bổ mới được" Không đợi Triển Phong trả lời, Lâm Văn đạp lên chân ga, xe liền chạy đi.

Hai người vào Grand Hyatt dùng cơm, nhân viên dẫn học vào một căn phòng lịch sự .

"Em gọi Trương Dao và Dương Vân tới nha, hiểu lầm của chúng ta được hóa giải là nhờ Trương Dao, em muốn mời cậu ấy tới dùng cơm với chúng ta" Lâm Văn nói.

"Được, tốt lắm, theo ý em"

"Ôi, bạn Triển của chúng ta cuối cùng cũng nở nụ cười rồi" Người chưa tới đã nghe thấy tiếng, đó chính là tác phong của Trương Dao. Trương Dao bước trên giày cao gót vừa đi vào vừa nói.

Trương Dao ngồi vào ghế"Ba" Thuận tay đóng sầm cửa lại.

"Này, Trương Dao, mình vừa nhìn thấy đi sau cậu còn có một người." Lâm Văn có điểm không xác định nói.

"A!" Trương Dao quát to một tiếng, chạy nhanh đem cửa phòng mở ra, chỉ thấy Vương Khiết vuốt cái mũi đang đỏ lên, mặt không chút thay đổi nhìn Trương Dao.

Trương Dao ngượng ngùng le lưỡi, liên thanh nói:"Vương tổng ngại quá, quên cô ngoài cửa" Nói xong kéo Vương Khiết vào.

Triển Phong chưa gặp qua Vương Khiết, vẻ mặt tò mò nhìn các nàng. Lâm Văn giới thiệu nói "Đây là tổng giám đốc tài vụ mới của công ty, Vương Khiết."

"Vương tổng, đây là nhân viên kính doanh của phòng tiêu thụ, Triển Phong." Lâm Văn giới thiệu.

Hai người gật gật đầu xem như chào hỏi.

"Đúng rồi, hai người thế nào mà cùng đến đây?" Lâm Văn ngạc nhiên hỏi.

"Còn không phải tại cậu sao, mọi chuyện đều bỏ hết, chạy không thấy bóng dáng đâu hết. Hạng mục mới vừa gặp chút phiền toái, có một tên tiểu lưu manh ở công trường quấy rối, không cho chúng ta thi công, tổng giám đốc hạng mục công ty gọi điện thoại tới cần hỗ trợ, không có biện pháp mình chỉ có thể tự đi nhìn xem, thời điểm xuống lầu vừa lúc gặp được Vương tổng, mình nghĩ hai người so với một người vẫn tốt hơn, cho nên liền kéo Vương tổng cùng đi, tại tên lưu manh đó mà cho tới giờ, cơm chiều cũng chưa ăn, cậu điện thoại tới, cho nên mình liền dẫn Vương tổng cùng nhau lại đây ăn cơm chiều" Trương Dao vừa uống trà vừa nói.

"Hạng mục công ty bên kia hiện tại thế nào? Tên lưu manh đó muốn gì?"

"Bọn họ muốn thế nào? Đơn giản sẽ muốn thu tiền bảo kê, lưu manh chính là lưu manh, cả đời đều là lưu manh" Trương Dao vẻ mặt khinh bỉ nói.

"Họ muốn bao nhiêu tiền?" Lâm Văn vẫn cảm thấy nếu tiền mà giải quyết được vấn đề thì đó cũng không phải là vấn đề nữa.

"Vẫn chưa thỏa thuận xong, mấy tên đó nói phải về hỏi một chút ý kiến của lão đại, hẹn chúng ta chiều mai đàm phán với lão đại bọn hắn, thời gian và địa điểm cụ thể tối nay sẽ gọi điện thoại cho mình"

"Lão đại?" Lâm Văn vội vàng nói.

"Lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa." Dương Vân ba bước tiến vào, vừa vào cửa đã nói một câu nghe rợn người.

Bốn người, tám tròng mắt đều trừng Dương Vân, không thể tin lời này là từ miệng mỹ nữ nói ra.

"Nhìn mình cái gì, không phải ăn cơm chiều sao, cơm chiều đâu?" Dương Vân cười nói.

"Haizz! Mỗi ngày ăn, ăn rồi lại ăn, ăn những món này phát chán rồi" Trương Dao kêu lên.

"Sao cô không tới những quán ăn dọc đường để ăn?" Triển Phong lắc lắc đầu hỏi.

"Quán ăn dọc đường? Vừa dầu mỡ lại vừa bẩn?" Trương Dao cau mày nói.

"Không, không phải, một chút cũng không nhiều dầu mỡ, hoàn cảnh thì đương nhiên không có khả năng nhà hàng năm sao so sánh, chỉ là hơi đơn sơ một chú." Triển Phong thành thật nói.

"Chỗ kia cũng vậy, hoàn cảnh tuy rằng không được tốt lắm, nhưng mà làm sạch sẽ, đồ ăn cũng ngon lắm" Lâm Văn phụ họa nói.

"Sao cậu biết?" Trương Dao cùng Dương Vân đồng thời hỏi.

"Mình ăn thử rồi" Lâm Văn vẻ mặt kỳ quái nhìn Trương Dao cùng Dương Vân.

Trương Dao nhìn Dương Vân, ánh mắt như muốn nói 'thìa ra là vậy', nói "Vậy thì còn chơ gì
Advertisement
nữa, đi ngay"

"Vương tổng, cô cảm thấy thế nào?" Lâm Văn lễ phép hỏi. Lúc này, mọi người mới ý thức được trong phòng còn có một người khác.

"Được"

Ngắn gọn dễ hiểu, chỉ có một chữ. Trương Dao khinh bỉ nhìn bằng nửa con mắt, nghĩ thầm: Biết rồi.

Cả nhóm chưa ăn gì liền rời khỏi Grand Hyatt, đi xuống gara, tới chỗ đậu xe mới phát hiện, năm người nhưng chỉ có hai xe, hoàn hảo Lâm Văn hôm nay lái Porche 911GT2, tuy rằng cũng là xe một cửa, nhưng ngồi được bốn người, Dương Vân dẫn đầu ngồi xuống, Triển Phong đang chờ Vương Khiết ngồi vào, không nghĩ tới Vương Khiết quay người lại ngồi vào xe Trương Dao.

"Cô vào đây làm gì?" Trương Dao kỳ quái hỏi.

Vừa rồi bởi vì tiện đường cho nên cùng Vương Khiết lại đây, nhưng mà hiện tại Dương Vân ngồi trong xe Lâm Văn, theo thường lệ Vương Khiết hẳn là cũng ngồi chung mà, như thế nào lại chạy vào xe của mình.

"Vật dụng đầy đủ có thể dùng" Lần này Vương Khiết hào phóng nói được sáu chữ, nhưng không giải thích, cứ như vậy nói với Trương Dao.

Trương Dao nghiêng đầu nhìn Vương Khiết, suy nghĩ những lời Vương Khiết nói, Lâm Văn ấn còi, ý bảo Trương Dao chạy nhanh.

Trương Dao bỏ qua lời Vương Khiết noi, nghĩ rằng: Muốn hiểu được lời của Vương mặt than này, không biết phải chết bao nhiêu tế bào não à, nhưng lại không kiếm được một phân tiền, không hợp tình. Cho nên Trương Dao rất nhanh quên đi, coi như nàng cái gì cũng chưa nói, đi theo xe Lâm Văn.

"Chủ quán, hôm nay tôi dẫn theo bốn vị mỹ nữ tới ăn cơm" Triển Phong lớn tiếng cùng chủ quán nói.

"À, lãnh đạo lại tới?" vẻ mặt chủ quán ân cần chào hỏi Lâm Văn, hoàn toàn đem Triển Phong ném một bên.

"Cái gì lại tới, tôi mang nàng tới đây chỉ có một lần thôi" Triển Phong kéo chủ quán nói "Giúp tôi chuẩn bị một bàn năm người, làm cho sạch sẽ, đừng để bốn vị mỹ nữ tức giận"

Chủ quán nhìn bốn người bên cạnh Triển Phong, Lâm Văn và chủ quán gặp mặt qua vài lần. Bên cạnh lãnh đạo là mỹ nữ trí thức, còn người kia là nữ thần gợi cảm, chủ quán nhìn chằm chằm, cho đến khi nữ thần gợi cảm phát hiện, lộ ra vẻ mặt tức giận, chủ quán vội vàng đem ánh mắt dời đi. Sau đó lại nhìn sang một người bên cạnh, một chàng trai vẻ mặt không biểu tình [Vương Khiết á]. Chủ quán buồn bực, A Phong không phải nói dẫn theo bốn mỹ nữ sao, như thế nào mình chỉ nhìn thấy có ba người.

Tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng vẫn là tay chân lanh lẹ đem bàn lớn dọn ra, lau thật sạch sẽ, mới mời A Phong cùng lãnh đạo ngồi xuống.

Chủ quán kinh ngạc nhìn chàng trai mặt không biểu cảm cũng ngồi xuống, cằm thiếu chút nữa rơi xuống đất.

"Chủ quán, chủ quán" Triển Phong lớn tiếng kêu.

"A, đến đây đến đây." Chủ quán vội vàng chạy đến.

"Hôm nay ông đem những món ngon nhất đều dọn lên đây, không cần quá nhiều, đủ năm người ăn là được, đa dạng là tốt, các cô cảm thấy được không?" Triển Phong nhìn mọi người hỏi.

"Được, cứ như vậy đi" Lâm văn nói.

Chủ quán chạy nhanh vào trong. Chỉ chốc lát sau mang đồ ăn lên, còn không ngừng chúc mọi người ăn ngon miệng.

Lâm Văn chỉ cho Triển Phong ăn vài món cơ bản, một thời gian dài Triển Phong ăn uống không qui luật, không nên đột nhiên ăn nhiều dầu mỡ, nói cách khác là sợ ảnh hưởng dạ dày.

Triển Phong có chút buồn bực nhìn bốn người ăn ngon miệng, chính mình chỉ có thể ăn đồ không có dầu mỡ, vài lần lén chạm đũa vào mấy món kia, liền bị Lâm Văn đoạt lại.

Trương Dao và Dương Vân một bên cảm thấy hai người trước mặt tình cảm thật ấm áp, cảm thấy Lâm Văn rốt cục tìm được một nửa của mình. Nửa kia của mình đâu, đi đâu rồi!

Dương Vân nhìn Vương Khiết ngồi nhìn bàn đồ ăn trước mặt, một miếng cũng không đụng vào, nhẹ giọng hỏi "Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"

"Không"

"Vậy sao không ăn?"

"Xa quá"

"Phốc" Trương Dao không nết na gì phun miếng cá trong miệng ra, sau đó cười to nói "Vương tổng, cánh tay cô không ngắn như vậy, khoảng cách như vậy mà cảm thấy xa hả" Nói xong tự mình cười.

Vương Khiết cũng không tức giận, nhìn Trương Dao vẫn không nhúc nhích. Trương Dao cũng không chịu yếu thế nhìn Vương Khiết, mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, Trương Dao đầu hàng "Vương tổng, cô lợi hại cô thật sự là lợi hại, cô trừng mắt hơn tôi rồi đó."

Truyện convert hay : Côn Luân Chiến Thần Diệp Quân Lâm Quả Mận Nhiễm
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện