Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 10


trước sau

Advertisement
"Cái gì...... Cái gì? Không có nói trước? Cậu liền điều người ta tới đây?" Trương Dao bất khả tư nghị nhìn Lâm Văn.

Trong công ty, cho dù là nhân viên bình thường đổi đi nơi khác, ít ra phòng nhân sự cũng sẽ cho người tới nói chuyện, bởi vì Lâm Văn và Dương Vân nói họ là người tuyển Triển Phong vào làm, cho nên Dương Vân sẽ không gọi cấp dưới đi tìm Triển Phong nói chuyện, mà chỉ đưa một thông báo. Không nghĩ Lâm Văn cũng vậy, không nói gì với Triển Phong, cứ như vậy vô duyên vô cớ đem người này chuyển đi, người khác cũng vậy thôi, ai mà không mất hứng, huống chi, Triển Phong cùng Lâm Văn cảm giác không giống như quan hệ bình thường.

Trương Dao đem chuyện trước chuyện sau đều nói một lần, kể những chuyện của Triển Phong gần đây, vấn đề hẳn là từ Lâm Văn, cho dù Lâm Văn không cùng Triển Phong nói chuyện đổi sang bộ phận tiêu thụ, thì theo như tính cách của Triển Phong cũng sẽ chạy tới hỏi, vì sao Triển Phong không đến hỏi, giữa họ khẳng định là có hiểu lầm gì đó. Tuy rằng Trương Dao còn tức giận Lâm Văn nóng nảy với mình, nhưng dù sao cũng là bạn tốt nhiều năm, cũng không có so đo, nói "Mình không biết các cậu trong lúc đó rốt cuộc phát sinh sự tình gì, nhưng mình có thể khẳng định, Triển Phong sở dĩ biến thành cái dạng này, mình cảm thấy cậu là nguyên nhân lớn nhất" Trương Dao không lưu tình chút nào đâm vào chỗ đau của Lâm Văn.

Lâm Văn nghe Trương Dao nói, nghĩ đến một tháng trước, mình cùng Triển Phong nói chuyện lần cuối, lúc đó vẫn là trong nhà mình, sau đó gặp lại Triển Phong ở công ty, Triển Phong hỏi mình ăn điểm tâm không, sau đó mình đi vào văn phòng, mãi cho đến giờ, mình và Triển Phong cũng chưa gặp nhau, vậy thì hiểu lầm chuyện gì... điều này làm cho Lâm Văn không thể hiểu.

Trương Dao nhìn Lâm Văn cau mày, vẻ mặt không nhìn ra suy nghĩ, nói "Cậu đứng đây nghĩ nát óc cũng không ra, mình thấy hai người cần phải ngồi xuống nói chuyện với nhau, rốt cuộc phát sinh sự tình gì"

"Dựa vào cái gì muốn mình đi tìm cô ấy? Mình là chủ hay cô ta là chủ" Lâm Văn mở miệng nói.

"Dựa vào một điều, đó chính là cậu điều người ta sang chỗ khác làm mà không nói với đương sự một câu" Trương Dao không chút nào yếu thế trả lời. Kỳ thật chủ điều nhân viên sang phòng khác không phải là chuyện lớn lao gì, nhưng mà nghe Lâm Văn nói như vậy cô mới không nhịn được, nói với Lâm Văn.

Kỳ thật Lâm Văn rất muốn gặp Triển Phong, nhưng nàng không muốn mình là người phải gỡ nút thắt như vậy, muốn một tổng tài như nàng tự đi tìm một cấp dưới, có bao nhiêu hoang đường chứ? Chuyện hoang đường như vậy Lâm Văn nàng sẽ không bao giờ làm. Cho nên suy nghĩ này làm cho suốt một tháng nay Lâm Văn bị dày vò không ít. Mỗi ngày nằm trên giường mà Triển Phong từng ngủ qua, nghĩ lại những chuyện của hai người từ lúc vừa mới biết nhau, bất tri bất giác nước mắt đã ước đẫm khuôn mặt, lúc này Lâm Văn nghĩ, Triển Phong, cô xem Lâm Văn tôi là cái gì chứ, dựa vào đâu làm cho tôi khóc, dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì! Lâm Văn khóc không ngừng, nước mắt vẫn rơi trên gối, nàng tức giận đập đập lên giường. Giận dữ qua đi, Lâm Văn ôm gói tự nói, Triển Phong tôi rất nhớ cô, tại sao cô không tới tìm tôi, tại sao vậy!?

Nghe những lời Trương Dao nói, Lâm Văn cảm thấy mình như người bị chết đuối, hy vọng nắm được cái phao cuối cùng cũng không còn, số chết nằm trong tay, nhưng trong lòng nàng có một tin tưởng tuyệt không thể buông tay, một khi buông tay thì cái gì cũng không còn. Nàng nhìn thoáng qua Trương Dao sau đó xoay người đi, trở về phòng của nàng, rất nhanh bắt đem mọi chuyện giao cho thư ký Quách, cầm chìa khóa liền đi ra ngoài tìm Triển Phong .

Kỳ thật Lâm Văn cũng không biết Triển Phong ở đâu, ngoại trừ lần Triển Phong dẫn nàng đi ăn cơm lần đó ra, thì Lâm Văn hoàn toàn không biết Triển Phong sống ở chỗ nào. Lâm Văn lái xe không có mục đích trên đường, lúc dừng xe chờ đèn đỏ, Lâm Văn gục đầu trên vô lăng nhắm mắt lại, nước mắt không tự chủ được chậm rãi rơi xuống, bờ vai cô đơn run rẩy không ngừng. Lâm Văn không biết Triển Phong đang ở đâu, cũng không dám nghĩ cô ở chỗ nào, nàng gọi điện thoại thì điện thoại đã tắt máy. Đến khi tín hiệu chuyển sang đèn xanh, xe phía sau không ngừng bấm còi thúc giục Lâm Văn mới lái xe rời đi.

Từ khi ra khỏi văn phòng, Lâm Văn chạy xe suốt bốn giờ trên đường, cho đến khi tín hiệu xe báo sắp hết xăng, Lâm Văn mới chạy xe về nhà, bước đi lảo đảo, chậm rãi đi vào nhà.

Lâm văn đi tới cửa chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa, đột nhiên phát hiện có một bóng đen ở cầu thang, Lâm Văn lập tức thanh tỉnh không ít, gần đây TV luôn đưa tin, có một số tên tội phạm chuyên theo dõi những cô gái về nhà một mình, chờ họ mở cửa liền chạy tới cướp đồ, còn có không ít tên biến thái bắt cóc trẻ con, cho nên gần đây những đứa trẻ cũng không dám về nhà muộn, trong lòng Lâm Văn có cảm giác hoảng sợ.

Nghĩ đến đây, theo lý Lâm Văn hẳn là cảm thấy có chút sợ hãi. Nhưng mà lúc này Lâm Văn chẳng những không sợ, cư nhiên còn có loại suy nghĩ đi tới trước xem.

Lâm Văn nhẹ nhàng đi về phía trước, đột nhiên phát hiện một bóng đen, bóng đen ấy vẫn bất động, vẫn duy trỳ tư thế ấy trước mặt Lâm Văn.

Lâm Văn đi tới phía trước người đó, không thể tin được, Lâm Văn che miệng, ngăn mình phát ra âm thanh. Mở to hai mắt nhìn Triển Phong đang ngủ trên bậc thang, nước mắt của Lâm Văn không kiềm chế được liền trào ra.

Lâm Văn che miệng ngồi xổm xuống trước mặt Triển Phong, nhìn sắc mặt tái nhợt, cơ thể gầy yếu, Lâm Văn cảm thấy từng trận đau lòng, nhịn không được vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve hai má tái nhợt của Triển Phong.

Triển Phong cảm giác có người đang vuốt ve trên mặt, mạnh mẽ mở hai mắt liền nhìn thấy Lâm Văn rơi lệ đầy mặt ngồi xổm trước mặt mình.

Triển Phong chớp mắt, vẫn thấy Lâm Văn xinh đẹp ngồi đó, nhưng lúc này đôi mắt lại che kín
Advertisement
tơ máu. Hai cặp mắt cứ như vậy nhìn đối phương, giống như muốn đem nhung nhớ trong một tháng hiện về. Không biết là ai tiến lên trước, hai người ở cầu thang ôm chặt lấy nhau, ngay cả một chút không khí sinh tồn cũng không nguyện ý lưu lại, không có lời nói, chỉ có ôm ấp lẫn nhau.

Rốt cục Triển Phong phát hiện Lâm Văn trong lòng run rẫy, ngực cô ướt sũng, mới chậm rãi buông ra.

"Đừng buông" Đầu Lâm Văn vẫn chôn ở trong ngực Triển Phong rầu rĩ nói.

Triển Phong nhận được mệnh lệnh thực nghe lời lại ôm chặt lấy Lâm Văn, thẳng đến hai người đều có chút khó hô hấp, mới thoáng tách ra một chút.

"Triển Phong, cô trách tôi không có hỏi qua ý kiến cô liền chuyển cô sang bộ phận tiêu thụ phải không." Lâm Văn mở miệng trước.

"Không...... Không có, tôi không trách em, tôi biết em muốn tốt cho tôi, làm nhân viên tiêu thụ rất có tương lai" Triển Phong thành thật đáp lại.

"Vậy tại sao lâu như vậy không đến tìm tôi?" Lâm Văn tựa trong lòng Triển phong nghe Triển Phong hỏi liền ngẩng đầu nhìn Triển Phong.

"Tôi......"

Triển Phong không nghĩ nói cho Lâm Văn những gì mình nghe được, suốt một tháng nay, tuy rằng Triển Phong cố ý lảng tránh nghĩ tới Lâm Văn, nhưng kỳ thật mỗi ngày đều bất tri bất giác nhớ nàng. Triển Phong tự nhủ đây là chuyện cá nhân thôi, cũng không có gì quan trọng, nhưng khi nghĩ đến đó, Triển Phong liền cảm thấy tim mình đau như vỡ ra, có khi còn la to như một người tâm thần, phát tiết nỗi đau trong lòng mính. Nhưng càng ngày Triển Phong càng nhớ nhung Lâm Văn, cả đêm đều ngủ không được, nhớ Lâm Văn phát điên. Một buổi tối, Triển Phong nằm mơ thấy cảnh MV mà cô cùng quay với Lâm Văn, mơ đến chảy cả nước mắt, cho tới khi giật mình tỉnh lại, cả tuần không ngủ được hơn mười tiếng.

"Gần đây bận quá, nên không có thời gian." Triển Phong nói dối.

Lâm Văn từ trong lòng Triển Phong giãy ra. Ngay lập tức Triển Phong cảm thấy trong lòng trống rỗng, có loại cảm giác mất mát.

Lâm Văn đứng đối diện Triển Phong nói "Triển Phong, chúng ta có gì hiểu lầm phải không? Tôi không tin bởi vì tôi chuyển cô tới bộ phận tiêu thụ, mà mọi việc lại biến thành như vậy"

Triển Phong nghe Lâm Văn nói mình như vậy, không khỏi có chút tức giận, nghĩ rằng: Rõ ràng em đùa giỡn tôi, hiện tại còn hỏi gì nữa.... Triển Phong không trả lời Lâm Văn chỉ đứng nhìn nàng.

Điều này làm cho Lâm Văn cảm thấy Triển Phong có chuyện giấu nàng, nàng liền nghĩ đến Tống tiểu thư mà A Dũng nói, người mua quần áo cho Triển Phong, còn cùng Triển Phong đứng trước cửa khách sạn. Trong lòng Lâm Văn bỗng nhiên có đốm lửa nổi lên, khẩu khí nóng giận nói "Chứ không phải là suốt ngày cô đều bên cạnh Tống tiểu thư nên mới không có thời gian?"

Đột nhiên nghe Lâm Văn nhắc tới Tống tiểu thư, làm cho Triển Phong cảm thấy giống như ăn phải ruồi bọ, một trận buồn nôn, nhịn không được nôn khan lên.

Lâm Văn nhìn thấy Triển Phong nôn ra một trận, lập tức muốn đi qua đỡ lấy cô.

"Đừng chạm vào tôi" Triển Phong lớn tiếng nói.

Lâm Văn bị Triển Phong quát làm nàng hoảng sợ, nghĩ đến Triển Phong là vì che dấu, cho nên cũng không chịu yếu thế đẩy Triển Phong ra. Triển Phong không hề phòng bị liền ngã ngồi ở bậc thang.

Lần này làm cho Triển Phong hoàn toàn bạo phát, nhảy dựng lên chỉ vào Lâm Văn quát "Tôi chỉ là một món đồ chơi, em chơi chán rồi vứt có phải hay không, em phát hiện món đồ chơi của mình bị người khác đoạt mất, trong lòng khó chịu muốn nghĩ phải lấy về có phải hay không"

Lâm Văn nhìn Triển Phong bệnh tâm thần gào thét với mình, nói cái gì nàng hoàn toàn không hiểu, cái gì là món đồ chơi? Cái gì vứt bỏ? Lâm Văn nhìn Triển Phong thống khổ, trong lúc nhất thời không biết nói gì.

Triển Phong nghĩ Lâm Văn cam chịu những lời vừa rồi của mình, nước mắt tiếp tục rơi, nói "Tôi biết, tôi biết, tôi chỉ là một món đồ chơi mà thôi, nếu hiện tại em đã chơi chán, không hy vọng tôi xuất hiện trước mặt em nữa, tôi lập tức đi ngay, về sau cũng sẽ không đến quấy rầy em"

Triển Phong rơi nước mắt nhìn Lâm Văn, Lâm Văn một câu cũng không nói. Triển Phong đột nhiên cảm thấy mình thực ngu ngốc, ngốc đến nỗi tự động đi tới cửa cho người ta làm nhục một phen, sau đó còn muốn mang bi thương mà lẳng lặng rời đi.

Nghĩ đến đây, Triển Phong nở nụ cười, một tháng nay đây là lần đầu tiên Triển Phong kìm lòng không đậu nở nụ cười, mang theo vẻ mặt bi thương tươi cười, làm cho người ta nhìn có chút sợ hãi lại có chút không đành lòng.

Triển Phong yên lặng xoay người chuẩn bị rời đi.

"Triển Phong"

Triển Phong nghe được Lâm Văn kêu mình, quay đầu lại.

"Ba" một bàn tay nóng rát đánh vào trên má nhợt nhạt của Triển Phong, đồng thời cũng đánh nát tâm Triển Phong.

Truyện convert hay : Hồng Mông Thiên Đế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện