Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Gặp Hạ Phong


trước sau



Sắc mặt Ninh Nhất Phàm bình lặng, chỉ là trong con người xẹt qua tia sáng không dễ nhận thấy: "Đừng có chơi trò này trước mặt tôi"
Thẩm Ngọc Lam ngẩn ra một lúc mới hiểu ra lời anh nói: Anh cho rằng cô cố ý quyến rũ anh?
"Dây chun của tôi bị lỏng, thật ngại quá, đã làm bẩn mắt cậu chủ rồi" Thẩm Ngọc Lam khó chịu nói, sau đó nhanh chóng xoay người đi lên tầng.

Ninh Nhất Phàm nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, lát sau mới phản ứng lại được: Người phụ nữ này vừa không quan tâm đến sắc mặt anh?
Ngày hôm sau.

Lúc Thẩm Ngọc Lam đang ở trong bếp làm đồ ăn ngọt cho Ninh Thiên Vũ liền thấy thím Lưu vừa thở hồng hộc vừa chạy tới: "Ngọc Lam à, cuối cùng tôi cũng tìm được cô"
"Thím Lưu, nhìn thím gấp gáp tới vậy, có chuyện gì sao?"
"Có việc cần tới sự giúp đỡ của cô!" Thím Lưu nói rồi đặt túi bóng trong suốt trên tay vào tay Thẩm Ngọc Lam, "Đây là thuốc của cậu chủ, buổi sáng cậu ấy quên mang theo, cô nhanh chóng đi một chuyến, mang tới công ty cho cậu ấy"

"Thuốc?" Thẩm Ngọc Lam giơ cái túi trong tay lên, trên đó ghi rõ “trầm cảm, an thần”?
Nhìn ra nghi ngờ của Thẩm Ngọc Lam, thím Lưu như vô tình mà than thở một tiếng: "Hồi nhỏ cậu chủ gặp một số chuyện, sau đó buổi tối liền ngủ không được, bắt buộc phải uống thuốc"
Thẩm Ngọc Lam ồ lên một tiếng, nhà giàu luôn có những chuyện không thể nói ra ngoài, cô vẫn nên biết ít thì tốt hơn.

"Hay là để tài xế mang qua đó đi, cháu không quên đường lắm" Cô từ chối, thật sự không muốn tiếp cận với người đàn ông đó.

"Tôi sợ tài xế không giữ miệng, cô biết mà, những chuyện này đừng nên để người ngoài biết" Thím Lưu vội vàng kéo Thẩm Ngọc Lam ra khỏi phòng bếp, "Ngọc Lam, cô giúp đỡ đi, chiều nay cậu chủ phải đi ngoại tỉnh công tác, giờ còn không mang đi thì sợ rằng không kịp nữa".

Thím Lưu thấy Thẩm Ngọc Lam vẫn còn do dự, tiếp tục kiên nhẫn giải thích, "Thím lớn tuổi rồi, chỉ sợ trên đường đi xảy ra vấn đề gì, thuốc không những không đưa được mà bản thân còn phiền người khác đưa đi bệnh viện.."
Biết thím Lưu làm việc vất vả, Thẩm Ngọc Lam lập tức mềm lòng: "Được rồi, để cháu mang đi!"
Thẩm Ngọc Lam bắt xe tới tập đoàn Ninh thị.

Đứng dưới tòa nhà cao 100 tầng, Thẩm Ngọc Lam hít một hơi thật sâu, đi vào tòa cao ốc xa hoa.

Đến trước đại sảnh của công ty, cô nói có đồ cần đưa tới, không ngoài dự đoán, cô bị nhân viên bảo vệ ngăn lại: "Đưa thuốc? Tổng giám đốc không bị bệnh, đưa thuốc gì cơ chứ?"
Đầu năm nay, số phụ nữ muốn tiếp cận tổng giám đốc thực sự là quá nhiều, đủ loại chiêu trò đa dạng.

Thẩm Ngọc Lam nhắm mắt, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Cô lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho thím Lưu, muốn bảo thím ấy báo một tiếng với Ninh Nhất Phàm, nhưng không hiểu sao, điện thoại truyền đi tín hiệu kết nối nửa ngày mà vẫn không được tiếp nhận.


Vì vậy cô liền tìm một vị trí ở cạnh cửa ra vào rồi ngồi xuống.

Thím Lưu nói chiều nay anh phải đi công tác, vậy

cô sẽ ngồi chờ ngoài cửa, chắc chắn sẽ gặp được anh.

Dựa vào ghế, tâm trí cổ hỗn loạn, lúc này cơn buồn ngủ bỗng chốc ập tới.

"Ngọc Lam..." Trong mơ hồ, cô nghe có tiếng người gọi mình, là tiếng của đàn ông.

Cô trợn mắt, nhìn rõ người đang tới, cô lập tức đứng lên: "Hạ, bác sĩ Hạ, anh...!tại sao anh lại chỗ này?"
Hạ Phong nhìn Thẩm Ngọc Lam, kích động tiến lên ôm cô vào lòng: "Lúc mẹ em qua đời, anh đi công tác ở bên ngoài, sau khi kết thúc công việc trở về thì mới biết tin.

Sau đó cũng không liên lạc được với em, thật không ngờ lại có thể gặp em ở đây"
Thẩm Ngọc Lam đột nhiên bị người đàn ông này ôm chầm lấy, có chút kinh ngạc.

Hạ Phong là bác sĩ điều trị chính cho mẹ cô, lúc mẹ cô nằm trong viện, anh đã chăm sóc họ rất nhiều, cô đối với anh vẫn luôn cảm thấy vô cùng biết ơn, ngoài ra không còn cảm xúc gì khác nữa...!
Sau khi mẹ cô mấy, cô liền nghĩ đến việc cắt đứt tất cả các mối quan hệ trong quá khứ để bắt đầu một cuộc sống mới.

Thật không ngờ cô lại gặp Hạ Phong ở đây...!
"Em..." Thẩm Ngọc Lam rời khỏi ngực anh ta, không biết giải thích như thế nào về tình trạng của bản thân lúc này.


"Được rồi, em không muốn nói thì không cần nói, nhưng không được cắt đứt liên lạc với anh như thế nữa, được không?" Hạ Phong lấy tay xoa nhẹ đầu cô hai cái, cảm giác vô cùng cưng chiều.

Ánh mắt của anh đảo qua búi tóc trên đầu và cách hóa trang lúc này của cô, nhíu mày một cái nhưng cũng không nói gì.

Thẩm Ngọc Lam gật đầu, không dám đối diện với anh ta, người giống như anh ta, luôn luôn có thể nhìn thấy được suy nghĩ của người khác.

Chỉ là, quan hệ giữa bọn họ, có phải người đàn ông này biểu hiện hơi quá rồi không?
"Em cho anh số điện thoại mới của em đi." Nói rồi, không đợi Thẩm Ngọc Lam phản ứng lại, anh liền cướp lấy chiếc điện thoại trong tay cô, nhập dãy số của mình vào, nghe thấy tiếng chuông reo, anh ta mới hài lòng trả lại điện thoại cho cô.

"Anh có muốn ngồi xuống một lát không?" Thấy Hạ Phong không có ý định rời đi, Thẩm Ngọc Lam bảo anh ta ngồi xuống cạnh mình.

Nhan sắc của anh ta cũng được coi là xuất sắc, dáng người lại cao, đứng ở trước đại sảnh của công ty thế này thực sự là có chút gây chú ý.

Chỉ là lúc vừa ngồi xuống ghế, cô cảm thấy có gì đó lành lạnh, rồi ngay lập tức một cơn "thủy triều" ấm áp phun ra.

"A..." Cô khẽ kêu lên một tiếng, cắn môi, nhíu mày..


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện