Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Chương 64


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Thẩm Ngọc Lam quýnh lên nuốt nước miếng: "Trong đầu trẻ con toàn nghĩ mấy chuyện bậy bạ gì thế hả? Mẹ...!Mẹ đi xin lỗi ba con, ngoài ra không còn gì nữa”
Ninh Thiên Vũ nhíu mày, cũng tại cánh cửa kia cách âm quả tốt hại cậu không nghe được gì cả.

Nói xong, cầm lấy chiếc túi trên giường lên nói: "Đi xuống lầu mẹ ăn cơm với con, ăn xong mẹ còn phải đi làm nữa”
"A, buổi chiều mẹ còn phải đi à, không thể ở lại với con sao?” “Không đi làm con nuôi mẹ à?”
“Được đấy.” Ninh Thiên Vũ đi vòng đến trước mặt Thẩm Ngọc Lam rồi dang tay ra ngăn cô lại, nghiêm túc nói: "Mẹ nhỏ, hay là mẹ đừng lấy chồng nữa, chờ con lớn rồi sẽ cưới mẹ có được không? Mà thôi, con tìm người khác cho mẹ thì hơn, lỡ lúc đó mẹ già rồi không ai cần nữa thì nguy”.


Đúng lúc Ninh Nhất Phàm đang uống nước ở đầu cầu thang nghe được Ninh Thiên Vũ nói thì suýt bị sặc.

Anh quay đầu lại nhìn trên lầu, giọng hơi trầm xuống: "Xuống ăn cơm”
Trong phòng ăn, Thẩm Ngọc Lam đang giúp thím Lưu bóp vai, không biết hai người đang nói cái gì mà cười đến vui vẻ.

Ninh Nhất Phàm nhìn thấy vậy lộ ra nụ cười nhạt nhẽo.

Lúc ăn cơm Thẩm Ngọc Lam ngồi cạnh Ninh Thiên Vũ quen tay bóc tôm, gỡ xương cá, gắp đồ ăn cho nhóc.

Có vẻ tâm trạng Ninh Nhất Phàm không tệ, khó có được quan tâm nói: "Để bảo mẫu làm đi, đồ ăn nguội hết rồi.”
Thẩm Ngọc Lam ngẩng đầu lên bốn mắt nhìn nhau, sự kích động trong lòng càng lúc càng lớn, người đàn ông này một khi thay đổi thì thật đáng sợ, nhưng cô vẫn chưa thể thích ứng với sự thay đổi đột ngột này.

Thím Lưu vừa lúc bưng thức ăn từ bếp ra nghe Ninh Nhất Phàm nói, lại thấy Thẩm Ngọc Lam đỏ mặt thì hiểu ý cười, kêu bảo mẫu đang đứng đợi ở cửa đến cho

Ninh Thiên Vũ ăn.


“Không cần đâu, để tôi làm đi, cũng không có mấy cơ hội để chăm sóc Thiên Vũ Thẩm Ngọc Lam vừa thấy cô bảo mẫu mới muốn nhận đôi đũa từ tay mình thì phất tay.

Cô nhìn Ninh Thiên Vũ, yêu thương và dịu dàng trong mắt không thể nào hòa tan được, tay cầm đũa của Ninh Nhất Phàm dừng lại, giờ thì anh đã có thể lờ mờ đoán ra vì sao Ninh Thiên Vũ lại thích người phụ nữ này như vậy rồi.

Thẩm Ngọc Lam đối xử tốt với Ninh Thiên Vũ là xuất phát từ nội tâm, không thể nào giả được.

Còn Cao Nhã Uyên...!Mặc dù cũng rất quan tâm Ninh Thiên Vũ nhưng nhìn giống như cố tình, nói thẳng ra là giống như làm cho anh xem hơn.

Bởi vì chỉ lo cho Ninh Thiên Vũ ăn, hơn nữa sợ trễ giờ nên Thẩm Ngọc Lam chỉ tùy tiện ăn vài miếng rồi thôi.

“Mẹ nhỏ, vậy khi nào mẹ rảnh thì đến chơi với con có được không ạ?” Thiên Vũ ôm cánh tay cô, lưu luyến không rời.


Thẩm Ngọc Lam vô thức nhìn qua Ninh Nhất Phàm: "Chuyện đó, chờ mẹ nhỏ rảnh sẽ dẫn con ra ngoài chơi có được không?”
Vẫn là ít tới nhà họ Ninh thì hơn, lỡ như gặp được Cao Nhã Uyên thì thật xấu hổ.

Ở trên xe, bác Trương muốn mở cửa sau cho Thẩm Ngọc Lam thì cô đã nhanh tay cản lại tự mình mở, sau đó nói: "Bác Trường đừng khách sáo với cháu, làm phiền bác đưa đi cháu đã ngại lắm rồi”
Bác Trương là người điềm đạm, phúc hậu, có điều không thích nói nhiều, chỉ gật đầu với Thẩm Ngọc Lam.

Thẩm Ngọc Lam vừa ngồi lên xe cửa lại mở ra, sau đó Ninh Nhất Phàm cũng đi lên ngồi.

Thẩm
.


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện