Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Chương 51


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Nghe thấy có người kêu tên mình, Thẩm Ngọc Lam chậm rãi ngẩng đầu lên, biểu cảm trên gương mặt đại ra, trong mắt chỉ còn sót lại hoảng sợ và bất lực.

Lúc nhìn thấy Ninh Nhất Phàm cô cảm nhận rõ cơ thể mình run lên, gặp ảo giác ư? Không phải anh ta đã về rồi à, sao có thể xuất hiện ở đây được?
Nhưng mặc kệ thế nào thì trong lòng cô cũng vì sự xuất hiện của anh mà dâng lên một hơi ẩm, cảm giác yên tâm kéo đến, khóe miệng cong lên muốn nói với anh một câu cảm ơn nhưng há miệng ra chỉ có tiếng thở dốc, cuối cùng lại chỉ có nước mắt chảy dài.

Ninh Nhất Phàm nhìn thấy cô như vậy trái tim vô cớ run rẩy, cảm giác đau đớn xa lạ nháy mắt lan tràn khắp tim, loại cảm giác này anh chưa từng trải qua bao giờ, cảm giác đau lòng vì cô gái này!
“Thẩm Ngọc Lam” Giọng anh không tự chủ mà dịu dàng hơn hẳn.


Khóe môi Thẩm Ngọc Lam cong nhẹ, sau đó ngất đi.

Trong phòng khách sạn cao cấp.

“Anh Ninh yên tâm, nọc độc còn sót lại đều đã được loại bỏ, may mắn là độc của loài rắn này không mạnh, có điều chân của cô Thẩm bị cô ấy dày vò có hơi quá tay nên lúc đi lại.

sẽ hơi đau một chút” Bác sĩ nói xong thì thở phào nhẹ nhõm.

Còn Ninh Nhất Phàm vẫn đang chăm chú nhìn người đang nằm trên giường cũng thở ra một hơi.

Sau khi bác sĩ đi không lâu thì Thẩm Ngọc Lam tỉnh lại.

Lúc nhìn thấy Ninh Nhất Phàm đang ngồi ở đầu giường thì giật hết cả mình, cô ngẩng đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh, sau đó cúi đầu nhìn thì thấy mình chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, hai nút trên cùng còn không cài lại, phản ứng đầu tiên là túm chặt cổ áo.


Liễu Tự đứng trước cửa thấy vậy mỉm cười nhìn Ninh Nhất Phàm, thấy sắc mặt anh không tốt cho lắm bèn lặng lẽ đi ra ngoài.

Ninh Nhất Phàm cảm thấy mình điên rồi, một giây trước còn đang đau lòng cho cô, còn cô thì hay rồi, vừa tỉnh lại đã

đề phòng anh như phòng sói.

Con gái bình thường vào lúc này chẳng phải nên nhào vào lòng anh khóc lớn rồi làm nũng sao?
Nghĩ vậy, sắc mặt anh càng lạnh hơn.

“Cô có bị điện không hả? Không nhìn thấy trên đó viết có nguy hiểm du khách đừng bước sao? Cô không biết chữ hay là bị mù rồi?” Anh không hề dịu dàng như trước nữa mà mắng Thẩm Ngọc Lam không thương tiếc.

Thẩm Ngọc Lam nhìn người trước mặt không ngừng lớn tiếng quở trách mình nhưng cô  không những không giận mà trong lòng còn có một loại cảm giác xa lạ không ngừng lan tràn.

Cô mím môi, ngẩng đầu nhìn Ninh Nhất Phàm, khóe môi hơi cong lên, nói: "Anh Ninh, không phải anh đi rồi sao? Vì sao lại xuất hiện ở đó?” Hỏi xong cô ngước lên nhìn vào mắt anh.


Ninh Nhất Phàm không ngờ cô lại đột nhiên hỏi như vậy lập tức nghẹn lời, mất tự nhiên quay mặt đi, lạnh lùng nói: "Đi ngang qua
Đi ngang qua? Thẩm Ngọc Lam nhướng mày, đó là chỗ nào chứ, đi ngang qua được à? Có quỷ mới tin, nhưng không phải vậy thì tại sao chứ?
“Cô Thẩm, anh Ninh của chúng tôi biết một mình cô đã trễ vậy rồi còn ở trên đảo, nên cố ý lái xe từ trong nội thành đến đây tìm cô đấy” Liễu Tự ở bên ngoài thò đầu vào chen một câu, chủ tịch Ninh của bọn họ muốn làm chuyện tốt không để lại tên, nhưng một cơ hội tốt như vậy để lãng phí thì tiếc lắm.

Ninh Nhất Phàm liếc anh ta một cái.

Đầu óc Thẩm Ngọc Lam hơi trì trệ, cố ý lái xe đến đây tìm cô ư, trong phút chốc cổ cũng không biết nên đáp lại như thế nào.

Nghẹn nửa ngày mới phun ra một câu: "Vì sao?”
.


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện