Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Chương 42


trước sau



Liễu Tự lịch sự hỏi han.

Ninh Nhất Phàm nghe vậy thì quay sang nhìn Thẩm Ngọc Lam, hơi nhướng mày rồi nhắm mắt, không thể nhìn ra tâm trạng của anh.

Thẩm Ngọc Lam lắc đầu.

Cô không dám lên tiếng, thậm chí còn không dám hít thở mạnh, sợ không kiềm được mà buồn nôn.

Cao Nhã Uyên đi ngang qua Ninh Nhất Phàm đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đứng nhìn Thẩm Ngọc Lam với ánh mắt khinh miệt.


Đúng thật là thân hình tiểu thư nhưng mà số người hầu ấy chứ?
“Chị Thẩm, chị không sao chứ? Ôi trời, xin lỗi chị nha.

Nếu tôi biết chị say sóng dữ dội như vậy thì tôi không kêu chị đến phụ trang điểm rồi”
Thẩm Ngọc Lam cảm thấy bao tử mình cuồn cuộn lên.

Đúng rồi, xém chút thì cố quên mất cô đến đây là để trang điểm cho người ta.

Sau khi hít thở sâu một hơi, cô vịn ghế đứng dậy, bước về phía của Cao Nhã Uyên.

Đã nhận lương rồi thì phải làm việc, cô muốn làm tốt bổn phận của mình.

Đứng trước mặt Cao Nhã Uyên, khó khăn lắm cô mới có thể khiến bản thân bình tĩnh lại, sau đó dùng tay áo lau nhẹ mồ hôi trên trán, rồi mở cốp trang điểm.

Ỗ Thấy cô đột nhiên bước đến, những người trên thuyền hơi kinh ngạc, Cao Nhã Uyên cũng vô cùng ngạc nhiên: “Chị Thẩm, chị ngồi xuống trước đi, tôi không sao hết, ít dặm phấn lại một lần cũng không sao đâu” Cô ta vừa nói vừa đứng dậy, muốn đi đến dìu Thẩm Ngọc Lam.

Mùi nước hoa xộc đến khiến Thẩm Ngọc Lam hơi cau mày.


“Tổng giám đốc Cao, tôi không sao đâu, cô cứ ngồi đi, tôi dặm lại phần cho cô” Thẩm Ngọc Lam ép bản thân tập trung, sau đó, lập tức giúp Cao Nhã Uyên chỉnh lại lớp trang điểm.

Ninh Nhất Phàm quét mắt qua cô, thấy cô đang cắn chặt môi, mồ hôi trên trán rơi xuống vai, khiến cho phần vai của chiếc áo khoác màu tối đó biến thành màu xanh đen, vẻ
mặt cô thì xanh xao, có thể thấy lúc này cô đang vô cùng khó chịu trong người, nhưng động tác của cô không hề bị ảnh hưởng.

Nghị lực của cô khiến Ninh Nhất Phàm lần nữa nhìn nhận cô với cách nhìn mới.

Nhưng mà, nhìn sắc mặt của cô như vậy khiến cho anh có chút không vui, tại sao lại không

vui nhỉ? Anh hỏi bản thân không vui là vì thấy người phụ này kiên cường sao? Hay là khó chịu sự nhẫn nhịn của cô?
Anh nhắm mắt lại, ép buộc bản thân ngưng suy nghĩ về cô.

Nhan sắc của Cao Nhã Uyên không bằng cô.

Theo lời của mẹ nói, cô là vẻ đẹp thuần khiết mộc mạc, còn Cao Nhã Uyên là vẻ đẹp diễm lệ.

Cho nên, chỉ cần trang điểm sơ qua, thêm chút chải chuốt là đẹp hơn hẳn.

Cuối cùng, cô đứng thẳng người: “Tổng giám đốc Cao, dậm xong rồi” Nói xong, cô thu dọn cốp trang điểm, thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng thân thể vừa được thả lỏng xong là cơn say sóng lại dâng lên, cô vô thức đưa tay muốn vịn vào thứ gì đó bên cạnh, nhưng tiếc là bên cạnh chẳng có món đồ vật gì cả.


Sau đó, cả người cô ngã xuống vị trí của Ninh Nhất Phàm.

Ninh Nhất Phàm vừa cảm thấy mùi hương nhàn nhạt, tiếp đó, là một cơ thể mềm mại ngã vào lòng anh.

Anh cau mày, mở mắt nhìn kĩ con người này rồi cặp mắt tối sầm lại: “Cô đang làm gì vậy?”
Thẩm Ngọc Lam đang cảm thấy rất nặng đầu, khi nghe giọng điệu của anh, cô càng thêm buồn bực, cô đang làm gì?
Cô còn có thể làm gì nữa? Chẳng lẽ cô lại câu dẫn anh trước mặt vị hôn thê của anh?
Lý trí khiến cô muốn đứng dậy, cho dù toàn thân cô có mềm nhũn như nước thì cô vẫn cắn chặt môi, tay di chuyển muốn tìm nơi để cô chống dậy.

Sau đó, cô lập tức nghe thấy ai đó khẽ hít mạnh một hơi, cau mày nghi hoặc.

Trong sự mơ hồ, cô cảm nhận được thứ bên dưới tay mình đang dần dần có chút biến đổi, hình như, nó đang to ra...!
Cô bị dọa đến mức đứng thẳng người lên..


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện