Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Cô Thẩm Có Ý Kiến Gì Với Tôi Là


trước sau



Đối với một người coi lời nói là vàng như anh, Thẩm Ngọc Lam thật sự không còn gì để nữa rồi, ngẫm nghĩ lại, may ra phương diện này của Ninh Thiên Vũ lại không giống anh chút nào.

“Mẹ nhỏ, vốn dĩ là con muốn đi một mình với mẹ, nhưng mà ba con nói ba thấy rất nhàm chán, mà còn thấy ba cũng đáng thương nên đành quyết định đưa ba theo cùng” Sau khi Thẩm Ngọc Lam ngồi đã vững, Ninh Thiên Vũ mới lên tiếng giải thích.

Người lái xe là Liễu Tự ngồi phía trước tay cầm volant run lên bần bật, Ninh Nhất Phàm cảm thấy nhàm chán?
Đúng vậy, hẳn là anh nhạt nhẽo cũng đủ rồi, đã nói rõ ràng rằng, hôm nay công ty có một dự án quan trọng cần phải thu mua, thế nhưng mới sáng sớm tinh mơ đã gọi điện thoại cho anh ta, nói cái gì mà hôm nay muốn cùng Ninh Thiên Vũ đi dạo phố.

Anh ta còn cảm thán, tình thương của người ba này thật sự quá lớn.


Bây giờ, anh ta mới bĩu môi, hoá ra tình ý của người say không phải là ở rượu!
Thẩm Ngọc Lam đương nhiên không tin lời nói nhảm nhí của Ninh Thiên Vũ, đường đường là một tổng giám đốc, còn biết thấy nhàm chán sao?
Cô gõ nhẹ lên trán thằng bé: “Con đó...!ba của con là người rất bận rộn, con muốn đi chơi ở đầu, thì cứ nói cho mẹ nhỏ biết, về sau không được quấn lấy ba con nữa, biết chưa?”
“Ồ, ý của mẹ nhỏ là, mẹ không muốn nhìn thấy ba của con?”
Ninh Nhất Phàm gập quyển sách trên tay lại, tầm mắt hướng một đường thẳng về phía Thẩm Ngọc Lam.

Thằng nhóc thổi này! Cô có ý đó sao? Được rồi, cô ấy cũng chỉ có một chút thôi mà...!
Rốt cuộc, cùng nhân vật lớn như vậy đi dạo phố mà nói không áp lực thì thật đúng là gặp quỷ.

"Sao vậy? Cô Thẩm có ý kiến gì với tôi à?” Từ sau khi xảy ra chuyện kia, người đàn ông này bắt đầu luôn miệng gọi cô là cô Thẩm.

“Không, có thể cùng cậu Ninh ra ngoài, đó.

Đó chính là phúc khí mà tôi đã phải tu luyện từ tám đời trước.” Thẩm Ngọc Lam phát hiện, gần đây cô đã bắt đầu nói dối một cách không có điểm dừng.

.

truyện xuyên nhanh
Nhưng mà, ánh mắt kia của người ta, cô có thể có điểm dừng sao?

“Vậy thì tốt.” Đối với câu trả lời của cô, Ninh Nhất Phàm cong môi, dường như rất vừa lòng với câu trả lời này, tầm mắt anh lại một lần nữa rơi vào cuốn sách trong tay.

Đối với một mặt không biết xấu hổ này của anh, Thẩm Ngọc Lam cảm thấy bản thân cũng tính là lại lần nữa được diện kiến rồi.

“Thiên Vũ, con có muốn đi đến nơi nào không?” Vì để giảm bớt không khí xấu hổ trong xe, 
Thẩm Ngọc Lam tìm đề tài nói chuyện cùng Ninh Thiên Vũ.

“Đi mua quần áo cho con, cho ba, còn cả cho mẹ nữa, có được không?” Ninh Thiên Vũ dường như không cần nghĩ ngợi, trả lời ngay.

“Mua quần áo?” Thẩm

Ngọc Lam không tự chủ siết chặt chiếc túi của mình: “Mẹ không cần mua đầu, mẹ đi cùng con là được.” Nói đùa chắc, cùng hai ba con bọn họ đi mua quần áo? Một chút tiền lương mọn này của cô.

Cuối cùng, xe của Liễu Tự dừng lại ở trước một cái trung tâm mua sắm.

“Liễu Tự, nơi này hình như không được dừng xe phải không?” Thẩm Ngọc Lam có lòng tốt nhắc nhở.

Liễu Tự quay đầu, nhìn cô một cái, mỉm cười: “Cô Thẩm, trước cửa nhà mình mà, không sao đầu”
Lời anh ta nói nhẹ như gió thoảng mây trôi, Thẩm Ngọc Lam nuốt một ngụm nước miếng.

Xuống xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô há miệng thở dốc, rồi cuối cùng cái gì cũng không nói nên lời.


Trong mắt toàn là sự khiếp sợ.

Trung tâm mua sắm này nằm ở bên bờ biển của thành phố C, cao khoảng ban tầng, nhưng lại không thấy được đến tận cùng, tạo hình ba chiều, thiết kế khá táo bạo, đều lộ ra tính nghệ thuật, từ một vài quảng cáo có tên tuổi bên ngoài, Thẩm Ngọc Lam liền biết, nơi này không phải loại người như cô có thể tiêu xài.

Nhịn không được cúi đầu, nhìn thử trang phục trên người chính mình, đột nhiên cảm giác hơi hà tiện, có điều, cũng may là cô không muốn đòi hỏi thứ gì nên thấy khá bình tĩnh.

“Mẹ nhỏ, mẹ đang nhìn gì vậy? Đi thôi.” Ninh Thiên Vũ phát hiện Thẩm Ngọc Lam đang đứng đó ngẩn người, bước đến kéo cô đi.

“Thiên Vũ, ba của con đúng là có thật nhiều tiền!” Nghe giọng điệu của tên Liễu Tự kia, chút gia sản này, sợ mới chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm.

Ninh Thiên Vũ nghiêng đầu, nhìn Thẩm Ngọc Lam: “Mẹ nhỏ, thế nào, mẹ có yêu ba của con không?”
Thẩm Ngọc Lam bái phục tính cách bám riết không buông của đứa trẻ này, lắc đầu: “Đừng nói linh tinh nữa, mẹ là mẹ nhỏ của con, từ trước đến nay, không nghĩ đến chuyện phải gả cho tiền, nếu tương lai mẹ nhỏ thật sự muốn lấy chồng, vậy thì phải gả cho một người sống chết không rời, bất kể giàu sang hay nghèo khổ, sinh lão bệnh tử” Mà không phải giống như ba của cô, mẹ vừa mới được chẩn đoán mắc bệnh ung thư chưa được bao lâu, liền đột nhiên biến mất không tìm thấy người, đến cả một cái lý do cũng không để lại, cô bổ sung thêm ở trong lòng mình.

Ninh Nhất Phàm đứng không xa ở phía trước kia toàn thân khẽ run lên..


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện