Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Mẹ Mau Chuẩn Bị Một Chút


trước sau



Cô ngẩng đầu, tầm mắt đổi diện người kia, rồi mỉm cười: “Chủ tịch Cao, cô cứ gọi tôi Ngọc Làm được rồi, ờ, cũng không phải là vấn đề về đãi ngộ tiền lương, chỉ là, tôi sợ nếu như tôi thực hiện không tốt, một công ty lớn như S, tôi sợ bản thân mình sẽ làm vấy bẩn cả công ty
Cô cố gắng đem tất cả trách nhiệm đều đẩy hết lên người mình.

Ánh mắt Cao Nhã Uyên chợt căng thẳng, ý cười trên khóe miệng lại càng đậm thêm vài phần, đột nhiên, cô ta nghĩ tới điều gì đó: “Giám đốc Lâm, tối hôm qua lúc chào bế mạc, hình như tôi không có nhìn thấy chị Thẩm, có phải anh đối xử bất công với chị ấy đúng không, bị lạnh nhạt cho nên chị ấy mới từ chức?”
Cô ta vẫn xưng hô với cô là chị Thẩm như cũ.

Thẩm Ngọc Lam vừa nghe lời này xong, trong lòng cảm giác như sắp nghẹn chết đến nơi rồi.


“Không phải, không phải, ngày hôm qua do bụng tôi thấy không thoải mái, nên mới không đi được, tổng giám đốc Cao đừng trách tội giám đốc Lâm” Thẩm Ngọc Lam vội vàng giải thích,
Nhưng mà, Cao Nhã Uyên cho rằng cô đang lo lắng, lại còn rất căng thẳng, căng thẳng cái gì chứ? Là bởi vì tối hôm qua đã nhìn thấy Ninh Nhất Phàm? Hay sợ cô ta phát hiện rõ ràng cô biết trang điểm, thế mà lại còn trà trộn vào nhà họ Ninh làm bảo mẫu?
Nghĩ đến đây, trong lòng cười lạnh một tiếng, sắc mặt lại như cũ không hề thay đổi: “Ồ, thì ra là như thế, vậy thì chị Thẩm, nếu như chị đối với tiền lương không có ý kiến gì, đối với giám đốc Lâm của chúng tôi cũng không có ý kiến gì, vậy thì tôi lại càng không thể để chị đi rồi, hãy ở lại đi, Thiên Vũ rất thích chị, tương lai sau này, khi tôi đã làm mẹ của nó, còn phải học hỏi kinh nghiệm từ chị nhiều”
Tay vị giám đốc Lâm kia rõ ràng đang run lẩy bẩy, Ninh Thiên Vũ thích cô? Ninh Thiên Vũ là con trai của Ninh Nhất Phàm, người phụ nữ này quen biết Ninh Nhất Phàm? Không nhịn được mà nuốt xuống một ngụm nước miếng, trong lòng cảm thấy may mắn, cũng may là biết sớm, bằng không thì đúng là tai họa.

Làm mẹ của Thiên Vũ? Trong lòng Thẩm Ngọc Lam có tiếng lộp bộp, giống như bị thứ gì đó dùng sức đập mạnh vào, rất khó chịu.

Chỉ là, chuyện từ chức ngày hôm nay, sợ là phải mất khá nhiều thời gian.

Cô nhếch môi dường như là ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng không hề muốn cười: “Vậy, vậy được rồi, cảm ơn chủ tịch Cao và giám đốc Lâm, tôi đi làm việc trước đây.” Nói xong, cô xoay người rời khỏi văn phòng.

Sau khi cánh cửa khép lại, Cao Nhã Uyên nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng kia, nhìn một hồi lâu, rồi mới

chậm rãi thu tầm mắt.


Một lần nữa cầm văn kiện trên bàn lên, cúi đầu lơ đễnh, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, mở miệng từ từ nói: “Anh họ, phiền anh tăng lương của chị Thẩm vừa mới đi kia lên gấp đôi giúp em”
Giám đốc Lâm sửng sốt, hai mắt híp lại, hít sâu vào một hơi: “Em họ, tăng, gấp đôi? Cô ấy là người vừa mới đến, nếu tăng lên như vậy, sợ là các nhân viên khác sẽ có ý kiến?”
Ánh mắt Cao Nhã Uyên trầm xuống, có ý kiến? Đương nhiên sẽ có ý kiến, không ý kiến, cô ta còn không thèm tăng đâu!
Có điều, bên này, lại nhướng mày và che miệng nói: “Anh nhìn tôi xem, cũng chưa suy xét đến khía cạnh này, vậy thì trước tiên cứ tăng một phần ba thôi đã, cô ta ở trong nhà của Nhất Phàm, ở cùng Ninh Thiên Vũ, mà thằng bé đó lại rất thích cô ta, cho nên tôi muốn nể tình cũ mà tăng cho cô ta nhiều tiền lương thêm một chút.”
Giám đốc Lâm vội vàng gật đầu, đối với cô em họ này, anh ta càng phải xem trọng vài phần, dịu dàng và rộng lượng, lương thiện từ tận đáy lòng, chẳng trách lại có thể nắm giữ được người đàn ông như Ninh Nhất Phàm.

Từ chức không xong, tuy trong lòng Thẩm Ngọc Lam có chút không thoải mái, nhưng ngẫm lại thái độ vừa rồi của Cao Nhã Uyên, nghĩ đến vị giám đốc Lâm kia, liền hạ quyết tâm, về sau vẫn nên tiếp xúc với bọn họ ít hơn.

Thứ bảy, Thẩm Ngọc Lam đến từ rất sớm, bởi vì hôm nay cô đã đồng ý rằng sẽ đi cùng Ninh Thiên Vũ.

“Mẹ nhỏ, hai phút nữa bọn con sẽ đến đón mẹ, mẹ màu chuẩn bị một chút đi”
Âm thanh từ Zalo, mở ra xem, là Ninh Thiên Vũ, cô mỉm cười rồi trả lời: “Được, mẹ sắp xong
rồi.”
Nhìn chiếc siêu xe dừng ở đầu ngõ cách đó không, tâm tình của Thẩm Ngọc Lam không hiểu sao lại trở nên tốt hơn rất nhiều.


“Thiên Vũ”, cô kéo cửa xe đằng sau ra, ngồi vào một bên, rồi gọi tên Ninh Thiên Vũ đang ngồi ở bên còn lại.

Giọng điệu nhẹ nhàng, có thể nghe ra được tâm tình cô rất tốt.

Chỉ là...!
Tại sao Ninh Nhất Phàm cũng ở trong xe? Còn ngồi ở dãy ghế sau giống cô, không gian giữa bọn họ chỉ cách mỗi một Ninh Thiên Vũ.

“Cậu...!Ninh” cô xấu hổ gật gật đầu.

Ninh Nhất Phàm nhướng mày ừ một tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng rất lạnh lùng..


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện