Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Tai Nạn Xe Cộ


trước sau



Cả người Thẩm Ngọc Lam run lên vài cái, từ từ quay lại, vẻ mặt bị thương cũng được thay bằng một nụ cười rạng rỡ: “Thiên Vũ...!dì sau này có thể sẽ không chăm sóc con được nữa rồi.

Con phải biết ngoan ngoãn một chút, cố gắng nghe lời ba..”.

Thẩm Ngọc Lam giọng nghẹn ngào, nói không nên lời.

Cô ôm Ninh Thiên Vũ, ngửa đầu lên cố nén nước mắt đang chực chờ chảy xuống.

“Dì cho là con bị ngốc sao? Rốt cuộc là bởi vì cái gì chứ? Rõ ràng lúc trưa vẫn còn bình thường.” Cảm giác nơi ống quần khá ấm, Thẩm Ngọc Lam cúi đầu nhìn xuống liền thấy hai vai Ninh Thiên Vũ đang run rẩy, vùi đầu vào ống quần cô mà khóc.

Thấy cảnh tượng trước mắt, Thẩm Ngọc Lam tràn ngập vẻ kinh ngạc và đau lòng.

Cô cứ cho rằng chỉ có mình cô là không nỡ rời xa Ninh Thiên Vũ, nay lại thấy cậu cũng không nỡ rời xa cô, trong lòng lại có chút vui mừng.


Thẩm Ngọc Lam ngồi xổm xuống, cô quỳ trên mặt đất sau đó kéo Ninh Thiên Vũ đến ôm vào lòng.

"Sau này dì có thời gian sẽ quay lại thăm con.

Thiên Vũ không được khóc nữa, nghe lời dì.”
Cô không muốn nói những lời không hay về Ninh Nhất Phàm trước mặt cậu bé, dù sao thì đây cũng là chuyện của người lớn, không liên quan đến bọn trẻ.

Thật ra khi bình tĩnh lại, cô cũng hiểu vì sao Ninh Nhất Phàm lại làm như vậy.

Ninh Thiên Vũ là con trai của anh, anh nhất định sẽ không để nó gặp chút nguy hiểm nào.

Nếu đổi lại là cô, cô cũng làm như vậy.

Nhưng với thân phận của cô lại không tiện mở miệng, vả lại cô vốn không rõ năm xưa đã xảy ra chuyện gì.

“DÌ, dì không có lập trường sao? Cho dì tiền, dì liền đi à?” Ninh Thiên Vũ lau nước mắt, bộ dáng hận rèn sắt không thành thép.

Thẩm Ngọc Lam không nói nữa, tuy nói Ninh Thiên Vũ có chỉ số thông minh cao hơn người khác nhưng kinh nghiệm và chạm xã hội còn quá ít, trong tư tưởng cậu vẫn nghĩ tất cả mọi người đều bình đẳng.

“Con thuê dì, có được không? Con có tiền, con có thể trả lương cho dì, dì đừng đi mà..."
Ninh Thiên Vũ ôm cô thật chặt, không muốn để cô rời đi.

Thẩm Ngọc Lam chỉ hít một hơi thật sâu, Ninh Thiên Vũ khiến cô rất cảm động.

Cô dứt khoát.

ngồi bệt xuống đất, ôm Ninh Thiên Vũ vào trong ngực.


Nếu như có thể, cô mong thời gian có thể ngừng mãi ở khoảnh khắc này...!
Sau mấy tiếng, Ninh Thiên Vũ đã khóc ở trong lòng cô đến mức ngủ thiếp đi.

Cô ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn tinh tế trong ngực mình, ánh mắt cô quyến luyến không nỡ, cô cứ nhìn chằm chằm cậu, dường khi muốn khắc ghi hình dáng cậu vào trong đầu.

Cuối cùng cô cúi đầu hôn lên trán cậu một cái, sau đó nhẹ nhàng ôm Ninh Thiên Vũ trở về phòng.

Thẩm Ngọc Lam quay về phòng mình, cầm hành lý đã thu dọn sẵn, nhanh chóng xuống lầu, bước ra cổng.

Cô chỉ sợ nếu bản thân còn chần chừ thì sẽ không thể nào rời đi được...!
Thẩm Ngọc Lam đi ra khỏi biệt thự, dọc theo con đường cái đi về phía dưới chân núi.

Đây là khu nhà của những người giàu nên dọc đường không có một chiếc xe taxi nào.

Trên lầu hai của biệt thự, Ninh Nhất Phàm nhìn bóng cô càng ngày càng xa, càng ngày càng mờ nhạt mới

thu lại ánh mắt, quay bước vào phòng Ninh Thiên Vũ.

Căn phòng trống rỗng, không có bóng dáng của Ninh Thiên Vũ.

Ninh Nhất Phàm nhíu mày, đôi chân dài bước nhanh xuống lầu, nhìn thấy thím Lưu ở trong bếp liền hỏi: “Thím Lưu, Thiên Vũ đầu?”
Thím Lưu sau khi nghe hỏi cũng chạy vội ra ngoài: “Không có ở trong phòng sao?”
Ninh Nhất Phàm lắc đầu: “Trong phòng không có ai hết, lập tức bảo người đi xem camera giám sát, những người còn lại đi ra ngoài tìm, nhân tiện xem xem thằng bé có ở trong vườn hay không?”
"Vâng, cậu chủ."
Mấy người làm trong nháy mắt bắt đầu hành động.

Chỉ lát sau, bảo vệ đã tới báo cáo: "Cậu chủ, camera giám sát của biệt thự bị người ta phá rồi, không nhìn thấy cậu chủ chỏ, chúng tôi đã phải người ra bên ngoài tìm!"
Nghe những lời này, cặp lông mày đẹp đẽ của Ninh Nhất Phàm nhíu lại.

Không cần nghĩ cũng biết, camera giám sát nhất định là bị tên nhóc kia phá hỏng, thằng bé có ý định bỏ trốn!
Nghĩ đến hình ảnh cậu khóc lóc đòi giữ lại Thẩm Ngọc Lam, lông mày của Ninh Nhất Phàm càng nhíu chặt hơn nữa...!

Anh nhất định phải đi tìm người phụ nữ kia!
"Bác Trương, chuẩn bị xe!" Ninh Nhất Phàm lập tức đứng lên đi về phía ga ra.

Trên quốc lộ, dưới ánh đèn lờ mờ, Thẩm Ngọc Lam như một cái xác không hồn, từng bước từng bước đi xuống chân núi.

Trong đầu Thẩm Ngọc Lam lúc này chỉ toàn là lời nói và hành động của Ninh Thiên Vũ trong những ngày tháng vừa qua, cho nên, cô không chú ý đến phía xa xa có một bóng dáng nhỏ đang đi theo cô.

“Bíp...!Tiếng còi chói tai cùng ánh đèn mạnh rọi đến, cô theo phản xạ nghiêng người, lấy tay che bớt ánh sáng từ chiếc xe kia.

Nhưng cũng nhờ quay người tránh ánh sáng, cô mới nhìn thấy Ninh Thiên Vũ đứng cách đó không xa.

"Thiên Vũ?" Thẩm Ngọc Lam vừa mừng vừa sợ.

Sau khi bị cô phát hiện, Ninh Thiên Vũ theo bản năng lùi về phía sau.

Không biết chân cậu đã giẫm phải cái gì, đột nhiên cơ thể ngã xuống, cả thân hình nhỏ nhắn của cậu như hòa làm một thể với bóng đêm.

Mắt thấy có một chiếc xe đang vào khúc cua, đầu xe lại đang hướng về phía Thiên Vũ mà phóng tới, Thẩm Ngọc Lam hoảng sợ chạy về phía cậu bé: "Thiên Vũ!"
Thẩm Ngọc Lam chạy tới đẩy Ninh Thiên Vũ ra, bản thân chắn hết nguy hiểm cho cậu.

“Kít!” Âm thanh bánh xe cọ xát với mặt đường vang lên rất chói tai giữa màn đêm, đồng thời cũng là lúc Thẩm Ngọc Lâm ngã xuống mặt đất...!
"Dì..


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện