Tổng Tài Cuồng Vợ

Chương 264: Còn đắn đo điều gì? 


trước sau

Quản gia Duy Đức biết điều gì là quan trọng, lúc này đây hai người chủ nhân của lâu đài đều đang nằm trên giường bệnh, đặc biệt là nếu Ngôn Tiểu Nặc có xảy ra chuyện gì thì cậu chủ chắc chắn cũng sẽ phát điên mất.

Ông ấy lập tức nói: “Cậu Đường yên tâm, tôi hiểu rồi”.

Đường Mạt Ưu cười nói: “quản gia Duy Đức làm việc rất ổn thỏa, tôi không có gì không an tâm cả”. Anh ta nhìn về phía cánh cửa phong đóng chặt,,nghĩ một chút rồi vẫn nhẹ nhàng gõ cửa.

Bên trong truyền đến giọng nói bình thản của Trình Tử Diễm: “Ưu à, con thay quần áo rồi hãy vào”.

Đường Mạt Ưu lập tức về phòng thay quần áo phẫu thuật rồi mới vào, quả nhiên trong phòng ngủ chính đang tiến hành cuộc phẫu thuật căng thẳng. Trình Tử Diễm thấy Đường Mạt Ưu vào phòng rồi hơi gật đầu với mình, thì tảng đá trong lòng cũng rơi xuống một nửa, không hỏi nhiều nữa, mà nói: “Đến đây giúp một tay đi”.

Vết thương của Mặc Tây Quyết đã xử lý xong rồi, không còn chảy máu nữa, song trên tay vẫn đang truyền nước.

Trình Tử Diễm và Vi Vi đang tiến hành trị liệu xử lý dị ứng, đội ngũ trị liệu trước đây Mặc Tây Quyết dùng cũng đang cố gắng hết sức cứu Mặc Tây Quyết.

Đôi mắt Mặc Tây Quyết nhắn chặt, gương mặt tuyệt thế anh tuấn đã gầy đi rất nhiều, mang theo một loại tái nhợt gần như trắng bệch, dường như cả gương mặt chỉ còn lại đôi lông mày đen đậm.

Đường Mạt Ưu liên tưởng đến gương mặt ốm yếu của Ngôn Tiểu Nặc, trong lòng thở dài một hơi, song bàn tay thì không hề dừng lại gián đoạn việc hỗ trợ trị liệu cho Mặc Tây Quyết.

Đọc FULL bộ truyện Tổng Tài Cuồng Vợ.

Trong căn phòng ngủ chính đều là những tinh anh đẳng cấp của ngành y học, cho dù đã bận rộn mấy tiếng đồng hồ, đến khi Trình Tử Diễm tuyên bố quá trình trị liệu kết thúc, tất cả mọi người đều thở phào một hơi.

Từ phòng ngủ chính đi ra, gương mặt Trình Tử Diễm không giấu được vẻ mệt mỏi. Đường Mạt Ưu vội vàng nói: “Bố đi nghỉ ngơi một chút đi”.

Trình Tử Diễm gật đầu: “Được, con ở đây trông chừng Mặc Tây Quyết, ta đi một lát rồi sẽ quay lại”.

Đường Mạt Ưu nhún nhún vai nói: “Bên trong có một người đẹp trông chừng cậu ta rồi, con vào đó không phải là cản trở sao?”

Trình Tử Diễm nhíu mày, nghĩ tới bộ dạng vừa rồi của Vi Vi căng thẳng và thận trọng như thế, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì con tự xem làm gì tùy con”.

“Con đi xem Tiểu Nặc”. Đường Mạt Ưu nói, “Chắc cô ấy cần thay thuốc rồi”.

Trình Tử Diễm không nói gì nữa, chỉ cảm thấy toàn cơ thể vô cùng mệt mỏi, “Đợi lúc nữa vẫn còn cần tiếp tục tiến hành quan sát Mặc Tây Quyết, con đừng ở đó quá lâu”.

Đường Mạt Ưu cười: “Con biết rồi, bố yên tâm. “

“Quãng thời gian này con không ở Iceland, gọi về cho bố mẹ con báo tin bình an đi”. Trình Tử Diễm lại dặn dò, “Bên phía A Dục ta tự đi nói”.

“Vâng”. Đường Mạt Ưu thu lại nụ cười, trả lời.

Ngôn Tiểu Nặc thấy Đường Mạt Ưu vào phòng thì vội vàng hỏi: “Mặc Tây Quyết thế nào rồi?”

Câu hỏi mặc dù rất ngắn, nhưng bên trong Đường Mạt Ưu vừa nghe thấy tên Kiều Nam Hâm thì ánh mắt đã ngập tràn ý cười, “Cô yên tâm, không thể thiếu cô được, cũng không thể thiếu A Quyết nữa”. Ngay lập tức anh ta lại nói, “Đúng là mệt thật đấy, cô cũng nghỉ ngơi đi, truyền hết bình nước này tôi sẽ đến nhổ kim ra cho cô”.

Ngôn Tiểu Nặc gật đầu nói: “Được, vậy anh mau đi nghỉ ngơi đi, tôi cũng nghỉ một chút”. Đường Mạt Ưu đỡ cô nằm xuống rồi mới rời đi.

Ngôn Tiểu Nặc cảm thất rất mệt, trước đó không ngủ được là vì lo lắng cho Mặc Tây Quyết, lúc này cô giống như người từ trong ngõ cụt trở về, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt.

Trong lòng không còn áp lực lớn như trước nữa, cô thiếp đi tương đối nhanh.

Trước nay chưa từng ngủ sâu đến thế, lúc cô tỉnh lại, thì bình nước trên đầu đã không còn nữa, trên tay cô là một miếng băng trắng.

Xem ra trong lúc cô ngủ thì Đường Mạt Ưu đã rút kim ra cho cô rồi.

Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy trên gối đầu có một mảnh giấy nhớ, bên trên viết: “Nằm nhiều, đi ít”.

Cô thở dài một tiếng trong lòng, bản thân cô và Mặc Tây Quyết chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng lại không có cách nào đến nhìn anh một cái.

Lại nghỉ thêm một lúc, rồi cô sẽ sang thăm Mặc Tây Quyết.

Quản gia Duy Đức đích thân đẩy xe đồ ăn vào, thấy Ngôn Tiểu Nặc đã tỉnh lại, gương mặt ông ấy nhẹ nhõm mỉm cười: “Tôi đoán là cô Ngôn chắc là tỉnh rồi, quả nhiên như vậy, đây là đồ ăn tôi đích thân chuẩn bị, cô Ngôn mau ăn đi”.

Ngôn Tiểu Nặc muốn ngồi dậy,
cô người làm nhanh chóng tiến đến đỡ cô ngồi lên, sau đó đặt đồ ăn lên chiếc bàn trước giường.

Từng món ăn đều rất ngon mắt, mặc dù lượng không nhiều nhưng rất phong phú.

“Mấy món này đều là ông Trình đích thân viết công thức, tôi đã giám sát nhà bếp chuẩn bị, nên cô Ngôn cứ yên tâm dùng cơm. Duy Đức nhẹ nhàng nói.

Ngôn Tiểu Nặc cảm kích gật gật đầu, “Vất vả cho ông rồi”.

Duy Đức cười khổ: “Tôi cũng là lấy công chuộc tội, là do tôi sơ suất nên mới gây ra việc lớn như thế này”.

Ngôn Tiểu Nặc có chút không kìm chế được, liên hỏi: “Cận Phượng Anh cô ấy bây giờ ra sao rồi?”

“Cô ta nhận hết tội danh về mình”. Duy Đức từ từ thở dài, “Nói thế nào cũng không chịu tiết lộ bàn tay ở phía sau”.

Thần sắc trên gương mặt Ngôn Tiểu Nặc vẫn bình thản trầm tĩnh như cũ: “Hiện tại cô ta có dự định gì không?”

Một hồi lâu sau, Duy Đức mới nói: “Cô ta nói chỉ mong được chết". Trong lòng Ngôn Tiểu Nặc run lên, trâm mặc cả nửa ngày mới nói: “Mấy ngày này đừng giày vò cô ta nữa, đợi Mặc Tây Quyết tỉnh lại rồi tính tiếp”. Duy Đức nói: “Vâng, chỉ là không được nới lỏng”.

Ngôn Tiểu Nặc gật đầu, theo bản năng ôm lấy bụng, “Tôi biết, chỉ là không muốn trước khi cô ta chết để cô ra phải chịu quá nhiều đau khổ mà thôi”.

“Chỉ sợ khi cậu chủ tỉnh lại, lại là một trận sóng gió”. Ngữ khí Duy Đức chứa đầy than vãn, lập tức đổi chủ đề, “Cô Ngôn mau dùng cơm đi, để nguội rồi không tốt”.

Ngôn Tiểu Nặc đè nén cảm giác thê lương trong lòng, ép bản thân ăn một chút cơm.

Chỉ sợ rằng đời này không thể trả hết nợ cho nhà Cận Phượng Anh rồi.

Ngôn Tiểu Nặc ăn xong cơm, nghỉ ngơi một lúc thì Trình Tử Diễm đến.

“Chú Trình”. Ngôn Tiểu Nặc chào hỏi Trình Tử Diễm một cách dịu dàng.

Trình Tử Diễm mỉm cười: “Nghi thức xã giao không cần quá câu nệ, nhìn sắc mặt cô thì đúng là tốt hơn nhiều rồi đớ”.

Ngôn Tiểu Nặc cảm kích nói: “Không có chú Trình thì mạng của cháu sớm đã mất rồi, cháu có ngày hôm nay là cũng nhờ cả vào chú”.

“Lời cảm kích trước nay tôi nghe qua không ít, có điều chân thành như cô thì đúng là không nhiều”. Trình Tử Diễm cười cười rồi ngồi xuống bên cạnh cô, “Đừng để quá nhiều suy nghĩ ở trong lòng, biết chưa hả?”

Ngôn Tiểu Nặc trịnh trọng gật đầu đáp: “Cháu hiểu rồi, sau này sẽ không vậy nữa”.

Trình Tử Diễm biết mặc dù cô yếu đuối, nhưng cũng giống như cây tre vậy, cong như không gãy, mềm dẻo vô cùng, việc gì đã quyết định thì nhất định sẽ làm.

“Đi lại một chút cũng được”. Trình Tử Diễm như có thể nhìn ra tâm tư của cô, ông ấy nói: “Nói đến đây, nếu là người bình thường chỉ sợ là đứa bé sớm đã không còn nữa, cô và con cô đều có sức sống ngoan cường”.

Ngôn Tiểu Nặc có chút ngại ngùng, sờ sờ bụng mình, giọng nói trở nên vô cùng dịu dàng: “Vâng, đến bản thân cháu cũng không nghĩ tới, đứa bé này còn kiên cường hơn cháu rất nhiều”.

Trình Tử Diễm đỡ Ngôn Tiểu Nặc xuống giường, đi tới chỗ Mặc Tây Quyết.

Chỉ cách khoảng mười mấy bước chân thôi, nhưng Ngôn Tiểu Nặc lại cảm thấy đi rất lâu, dù cho Mặc Tây Quyết vẫn chưa tỉnh lại, nhưng cô đã có chút cảm xúc dạt dào như chuẩn bị gặp lại người thân.

Vi Vi vẫn luôn ở đó chăm sóc Mặc Tây Quyết, thấy Ngôn Tiểu Nặc đến, cô ta không hề khách khí nói: “Cô đến làm gì? Lại muốn hại A Quyết sao?”

Ngôn Tiểu Nặc nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Tôi muốn đến thăm anh ấy”.

Vi Vi lập tức ngăn lại: “Không được”.

Ngôn Tiểu Nặc cũng vươn cằm lên, điềm đạm nói: “Cô Vi Vi hình như không có tư cách để nói như vậy”.

Vi Vi sững lại, chỉ cảm thấy Ngôn Tiểu Nặc có chút gì đó khác biệt, trước đây cô chẳng quan tâm đến việc gì, còn hiện tại cô lại có cảm giác như muốn tuyên bố chủ quyền.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện