Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 48


trước sau

Chương 48

Quan Triều Viễn nhíu mày: “Trả lại anh ta!”

“Nếu tôi có thể trả lại cậu ta, còn cầm đưa ông sao? Cậu ta đã lôi lão già nhà tôi ra dọa rồi, tôi còn có thể làm gì nữa? Coi như ồn nể mặt tôi đi, với cả, ông cũng không thiệt gì, phụ nữ mà Mộ Dung Dịch chuẩn bị cho ông, chắc chản là cực phẩm!”

Thấy Quan Triều Viễn không nói năng gì, Dạ Bân liền nói: “Sếp Quan ạ, tôi gọi ông một tiếng anh Ôn được chưa? Mộ Dung Dịch trước giờ luôn muốn kết bạn với ông, tôi đã gạt đi vài lần rồi, thực sự là gạt không nổi mà, hơn nữa, tính của ông già nhà tôi ông cũng biết rồi đấy, coi như giúp tôi đi, được không?”

Quan Triều Viễn lặng lẽ thở dài một hơi, vì thân phận của mình, anh có rất ít bạn, Dạ Bân có thể coi là bạn thân nhất, anh cũng hiểu cho hoàn cảnh của Dạ Bân.

Nhà họ Dạ ở thành phố Z cũng coi như là gia tộc có máu mặt, sản nghiệp gia tộc trải rộng nhiều lĩnh vực, ở nhà cậu ta là con thứ hai, bên trên còn có một anh trai nữa.

Lão gia nhà họ Dạ trước giờ luôn coi trọng con cả, còn Dạ Bân ăn chơi đàn đúm cái gì cũng giỏi, nhưng chuyện kinh doanh của gia tộc thì không biết cái gì, bố cậu ta u ta không có tiền đồ, Dạ Bân bị mắng không ít lần, hơn nữa còn chịu vài lần gia pháp.

“Được rồi”

“Tôi biết là ông có nghĩa khí nhất mài!”

Dạ Bân lập tức nhét thẻ phòng trên bàn vào túi quần Quan Triều Viễn: “Vậy ông mau đi đi, đừng để con gái nhà người ta ngóng nữa”

Quan Triều Viễn nhíu mày, đứng dậy, cúi đầu nhìn Dạ Bân.

“Đi đi, đi đi, ông vì anh em mà bán sắc, anh em nhất định nhớ ơn ông!” Dạ Bân giơ ngón cái với Quan Triều Viễn.

Quan Triều Viễn lắc đầu, rồi ra ngoài.

Lúc này Dạ Bân mới thở phào một hơi, nằm vật ra trên sofa.

Khách sạn Hoàng
Gia nằm ngay bên cạnh Thất Nguyệt Hoa, ra khỏi cửa là tới ngay, Quan Triều Viễn nhìn qua số phòng, đi thẳng tới thang máy.

Nói thật lòng, từ khi lên giường với Tô Lam, mất đi lần đầu của mình, đối với chuyện nam nữ, anh như tên đã lên dây không thể thu lại.

Vì thế, Tô Lam mới đi có mấy ngày, trong lòng anh đã cực kì ngứa ngáy.

Dạ Bân từng nói với anh vô số lần, phụ nữ, chẳng qua chỉ dùng để giải quyết như cầu sinh lí, đổi thành ai cũng giống nhau.

Thật sự là vậy sao?

Nhưng tại sao mỗi bước chân của anh đều khó khăn vậy chứ?

Vì sao cứ bước một bước, Tô Lam lại xuất đầu anh một lần chứ?

Đã đến phòng 808.

Anh đứng trước cửa phòng, đột nhiên muốn lùi lại.

Thế nhưng, nghĩ t Dạ Bân nói, Mộ Dung Dịch chắc chắn đã sớm dặn dò người phụ nữ bên trong rồi, nếu anh cứ đi như này, đến lúc đó, Mộ Dung Dịch chắc chắn sẽ biết anh chưa tới, chắc chắn sẽ oán trách Dạ Bân.

Đến lúc đó, Dạ Bân vẫn xui xẻo như cũ.

Nếu đã nhận lời Dạ Bân, vậy vẫn nên…

Quan Triều Viễn lôi thẻ phòng từ trong túi ra, “bíp bíp” hai tiếng, cửa mở ra, anh đẩy cửa đi vào.

Trong phòng không bật đèn, xòe tay không nhìn rõ năm ngón, một mùi hương tươi mát xộc vào mũi, Quan Triều Viễn vô thức sờ mũi, sau đó mở đèn lên.

Chỉ thấy dưới chân anh là một con đường trải bằng cánh hoa hồng.

Anh cười lạnh một tiếng, không ngờ Mộ Dung Dịch sắp xếp cũng khá là chu đáo.

Truyện convert hay : Ta Là Người Ở Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện