Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 355


trước sau

Chương 355

“Anh Dịch, anh nói xem nên điều tra hay là không đây?

Nếu điều tra, chắc chắn sẽ điều tra đến chỗ chị, nếu không điều tra, lại cảm thấy có lỗi với người trong nhà, dù sao trong nhà cũng bị đập phá thê thảm như thế”

“Giao cho tôi đi, tôi điều tra, em không cần lo nữa”

“Vậy thì tốt quá, anh Dịch!”

Trong mắt Mộ Dung Dịch càng phát ra tia lạnh lùng.

Tô Lam, cô thà ở cùng với một tên trai bao, cũng không nguyện ý ngủ với tôi?

Anh ta cười lạnh một cái, nắm lấy cổ tay Tô Nhược Vân, kéo cô ta vào trong lòng mình.

Tô Nhược Vân thẹn thùng, vùi đầu vào khuỷu tay Mộ Dung Dịch.

“Anh Dịch, anh làm gì thế?”

“Em nói xem, hử? Hôm nay về sớm như thế, không phải muốn thân mật sao?”

“Ai bảo thế chứ? Người ta nhớ anh mà”

Mộ Dung Dịch trực tiếp hôn lên đôi môi Tô Nhược vân, bàn tay xé quần áo của cô ta.

Bỗng nhiên trở nên thô bạo.

Năm năm!

Anh ta và Tô Lam yêu nhau năm năm, cũng chưa thể có được cơ thể cô, vậy mà cô lại dâng mình cho một tên trai baol Sao anh ta có thể không hận chứ?

Đêm nay, cực kỳ điên cuồng.

Mộ Dung Dịch dày vò Tô Nhược Vân đến mức năm lần bảy lượt xin tha, nhưng dường như anh ta không nghe thấy.

Chớp mắt, Tô Kiêm Mặc đã sáp khai giảng, Tô Lam cũng đã ở nhà
nghỉ ngơi một tháng.

Vì Học viện Mỹ thuật cách khu Rainbow khá xa, Tô Kiêm Mặc quyết định ở trong trường, đương nhiên Tô Lam không thích.

Thế nhưng, nghĩ tới khoảng cách này, mỗi ngày Tô Kiêm Mặc tan học rồi về nhà, quả thật cũng quá mệt, Tô Lam mới miễn cưỡng đồng ý.

Hôm nay là ngày Tô Kiêm Mặc khai giảng, dù sao Tô Lam ở nhà cũng không có việc gì, liền chuẩn bị đưa cậu đi học.

Quan Triều Viễn cũng hiếm khi không phải làm việc ở nhà, chuẩn bị đi cùng.

Mới sáng sớm, đã bắt đầu chuẩn bị.

Tô Lam bát đầu thu dọn đồ đạc, Doãn Cẩn đã chờ ở bên ngoài.

“Kiêm Mặc, quà khai giảng!” Quan Triều Viễn đứng ở cửa, trong tay cầm hai túi quà, một to một nhỏ.

“Wow!” Tô Kiêm Mặc ngạc nhiên nhìn chằm chằm túi quà.

Máy tính xách tay cao cấp dòng mới nhất, còn có điện thoại dòng mới nhất nữa.

Không thể không thừa nhận, có tiền thật tốt.

Như này cũng quá lung lạc lòng người rồi.

Tô Lam lườm Quan Triều Viễn, không nói gì.

“Cảm ơn anh rể!”

“Khách sáo..” Quan Triều Viễn liếc nhìn Tô Lam: “Thu dọn đồ xong chưa?”

Truyện convert hay : Mất Trí Nhớ Sau Ta Thành Pháp Y Đại Lão

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện