Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 348


trước sau

Advertisement
Chương 348

“Anh… Anh Ngọc, anh, sao anh lại ở đây?”

Tô Lam vô thức nhìn về phía Quan Triều Viễn vừa đi ra nghe điện thoại.

“Không cần nhìn nữa, anh ta không ở đây” Giản Ngọc hơi hất cằm lên.

“Anh Ngọc, anh..”

“Bạn gái thân yêu của anh, gần đây làm người nổi tiếng rồi?” Giản Ngọc không hề để ý đến lời của Tô Lam.

“Vâng, em ra mắt rồi, vốn em học chuyên ngành biểu diễn mà” Tô Lam trả lời, coi như đã hơi bình tĩnh lại.

“Chiếc lược anh tặng em đâu?”

“Hả? Cái đó..” Nhất thời Tô Lam cũng không nhớ ra để chiếc lược ở đâu.

Giản Ngọc nghiêng đầu.

“Ở nhà em, đặt lên bàn rồi”

Giản Ngọc lắc đầu.

Dường như người đàn ông này có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác, anh luôn có thể đoán được trong lòng cô đang nghĩ cái gì.

“Được rồi, em cũng không nhớ để ở đâu nữa, chắc là để ở nhà rồi: Câu trả lời này cũng coi như khiến Giản Ngọc thỏa mãn.

“Em yêu, em có biết không? Chiếc lược đó em nên mang theo người, lúc nào cũng mang theo, đó là một chiếc lược được làm ra từ răng sói đó.”

“Răng sói?” Khó trách hình dáng chiếc lược kia kỳ lạ như thế, hơn nữa có thể nhìn rõ vết hàn dính bên trên.

“Đúng vậy, khi anh đi vào hầm mộ của thủ lĩnh một bộ lạc từ xa xưa ở Nội Mông Cổ, lấy ra từ trong quan tài của phu nhân thủ lĩnh kia đấy”

Tô Lam trợn to
Advertisement
mắt nhìn Giản Ngọc, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.

“Phu nhân kia cứ cầm mãi trong tay, có thể thấy được tầm quan trọng của chiếc lược này đối với phu nhân kia”

Tô Lam khẽ nuốt ngụm nước bọt.

Biết ngay tên này sẽ không tặng cô thứ gì tốt đẹp mà!

Quả nhiên là đồ của người chết, quay về cô phải vứt ngay đi mới được!

“Em yêu, em phải giữ cẩn thận đấy, tốt nhất là luôn cầm theo người, chiếc lược kia sẽ giúp em tránh tà”

Tô Lam nhìn Giản Ngọc, cười ngại ngần.

“Anh, anh Ngọc, tin wechat em gửi cho anh lúc trước, anh đọc được chưa? Em… Em kết hôn rồi”

Đương nhiên Tô Lam biết rõ còn cố hỏi, đã lâu như vậy rồi, sao có thể không thấy tin nhắn kia chứ, chẳng qua cô muốn nhắc nhở anh một chút mà thôi.

Giản Ngọc không hề để ý đến lời của Tô Lam chút nào.

“Em yêu, em biết đàn ông tặng phụ nữ lược là có ý gì không?”

“Hả?”

“Khi lần đầu anh biết đàn ông tặng phụ nữ lược là có ý này, anh liền nghĩ anh nên tặng em một chiếc lược như nào đây? Sừng bò? Sừng dê? Gỗ đàn hương?”

Giản Ngọc lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Lam.

“Anh mà tặng, đương nhiên phải tặng thứ đặc biệt nhất”

Truyện convert hay : Vô Thượng Đan Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện