Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 1219


trước sau

Advertisement
Chương 1219

Tô Lam ngồi trên giường Quan Triều Viễn, trông như em cứ im lặng nhìn anh vậy đó.

“Tô Lam, chẳng lẽ em tin lời Giản Ngọc thật à?”

“Lúc em xuống thì nghe hai người đang thảo luận vấn đề này, em không có lý do gì để không tin anh ấy cả.” Giọng Tô Lam cực kỳ lạnh nhạt.

“Sao em lại tin anh ta mà không tin anh? Anh mới là chồng em!”

Quan Triều Viễn lập tức sốt ruột, mới đây mà hai người này đã tin nhau đến vậy rồi hả?

“Nhưng chính tai em nghe thấy mà, em không tin anh ấy cũng chẳng tin anh, em chỉ tin tai của em thôi.” Tô Lam nhún vai.

“Anh ta cứ dụ anh theo hướng đó, anh ta cố ý mà, anh ta muốn chia rẽ, ban nãy anh đã nói rồi! Anh phải giải thích thế nào thì em mới chịu tin anh?”

Quan Triều Viễn chỉ thiếu nước quỳ xuống với Tô Lam, khó khăn lắm mới được ở bên nhau mà lại cãi nhau vì vấn đề này.

“Anh ấy dụ anh là anh rơi vào bẫy của anh ấy à? Anh thông minh thế mà lại bị anh ấy lừa hả? Trừ phi lòng anh có chuyện mờ ám!”

“Anh không có thật mà, anh oan muốn chết! Rốt cuộc mục đích của Giản Ngọc là gì? Có phải anh ta đưa em đến đây là để em mất niềm tin vào anh, sau đó hoàn toàn chiếm được em không?”

Tô Lam nhịn không được trợn mắt lên trời: “Sao anh không viết tiểu thuyết đi?”

“Sao anh…”

“Trí tưởng tượng của anh phong phú thật đấy!”

“Tô Lam! Em phải tin anh!”

“Được rồi được rồi, bản
Advertisement
thân em tự biết chuyện gì mà.”

“Em biết chuyện gì?” Sao Quan Triều Viễn lại thấy hơi không tin nhỉ?

“Lòng nghi ngờ của anh quá nặng! Đụng đến chuyện tình cảm là IQ của anh tuột dốc không phanh! Anh Ngọc cố tình chọc giận anh, bởi vì suốt quãng đường em quá vất vả nên anh ấy không muốn anh được hời thôi! Anh bị anh ấy lừa thật rồi!”

Quan Triều Viễn lập tức bước đến trước mặt Tô Lam: “Vậy nếu em đã biết thì đừng giận nữa.”

“Em sẽ không giận anh vì chuyện này, nhưng em sẽ giận anh vì chuyện khác, còn việc tại sao em lại giận thì đợi mình về nhà sẽ tính sổ sau.”

Tô Lam vẫn rất lý trí, bây giờ tình hình bên này rất phức tạp, nhóm ma cà rồng đó không dễ dây vào, nếu cô muốn đưa Quan Triều Viễn đi, sợ rằng sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn.

Rõ ràng Quan Triều Viễn cảm nhận được Tô Lam đang đợi thời cơ để tính sổ, cho nên anh nhân cơ hội này tranh thủ dập lửa.

“Tô Lam, anh biết em tốt nhất mà, chắc chắn em sẽ không giận anh đâu.”

“Anh đừng có giở trò này với em!”

“Được rồi, em đã đi một chặng đường dài rồi, ngủ đi, anh ngồi kế bên trông em.”

Tô Lam cũng mệt thật, khu rừng này quá rộng, sơ ý chút là lạc đường ngay, cô và Giản Ngọc đã đi nhầm đường rất nhiều.

“Nếu em ngủ, anh không được đi nhé.”

Quan Triều Viễn cảm nhận rõ bàn tay đang nắm lấy tay mình của Tô Lam hơi run.

Truyện convert hay : Đô Thị Cuồng Kiêu
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện