Tổng Tài Ác Ma Sủng Thê

Không Có Đám Cưới


trước sau

Mấy ngày nay Lưu Họa Y đều giam mình trong phòng, ngày ba bữa xuống nhà ăn cơm, còn lại không hề đi đâu.

Cô cũng sắp quên hoàn toàn việc đi tìm sợi dây chuyền!

Lưu Họa” mấy ngày nay hết sức thoải mái, vì không phải gặp Lâm Thành Nhân, cũng không có ai tới quấy rầy cô, ngược lại có một việc làm cô khó hiểu.

Ngày mai là kết hôn, cũng không nghe ai nói chuyện liên quan tới hôn lễ, Nhà họ Lâm không có bất kỳ động tĩnh gì, nhà cô cũng không ai nói câu nào.

Lưu Họay có chút nghi ngờ, chẳng lẽ cô có thể không lấy chồng?

Nếu là cô có thể không lấy chồng, Ngọc Anh còn không xông lên phòng chế giễu cô sao.

Lưu Họay nằm ở trên giường nhìn trần nhà trầm tư một hồi.Aiiii, bỏ đi, chẳng cần suy nghĩ làm gì.Ai biết Lâm Thành Nhân lại đang mưu đồ quỷ quái gì? Cứ lặng yên ngủ một giấc, chuyện ngày mai cứ để ngày mai rồi hãy nói!

Vào lúc Lưu Họa, ngủ thật say, cô không thể

ngờ, một cơn ác mộng sắp ập xuống tấn công cô.

Cũng sắp bắt đầu vào mùa đông, so với thường ngày trời tối sớm hơn rất nhiều.

Màn đêm buông xuống, trời đêm đen sẫm. mang đến cho người một thứ cảm giác an tỉnh thần bí.

Mà đối với một số người mà nói, sinh hoạt ban đêm chỉ vừa mới bắt đầu.

Phan Hùng Cường bao hết quầy bar "Hoang Da" nổi tiếng nhất thành phố này, để chúc mừng đêm độc thân cuối cùng của Lâm Thành Nhân.

Vốn Lâm Thành Nhân là không muốn đi, cuối cùng vẫn không chống lại nổi ba tấc lưỡi dẻo quẹo của Phan Hùng Cường, đành gật đầu đồng ý, cùng đi chung.

Đối với hắn mà nói, kết hôn haychưa kết hôn cũng không khác nhau chút nào, người đàn bà Lưu Họa, ở trong lòng hắn bất quá là công cụ báo thù của hắn, hắn sẽ không quan tâm đến bất kỳ cảm thụ nào của cô.

Lâm Thành Nhân ngồi trên ghế sofa, mắt lạnh lùng nhìn Phan Hùng Cường, ở đây không có đàn bà hầu rượu.

Thiên Cơ bưng ly rượu đi tới ngồi bên cạnh hắn.

"Thiếu gia, ngày mai là hôn lễ của cậu, chúng ta thật sự không cần cử hành hôn lễ sao?"

Lâm Thành Nhân nhếch nhếch khóe miệng, mỉm cười lộ ra dáng vẻ lãnh đạm tà ác mị hoặc chúng sinh, lạnh lùng nhổ ra ba chữ: "Cô ta không xứng."

"Bên nhà họ Lưu kia giải thích thế nào?"

"Giải thích?" Lâm Thành Nhân cười lạnh một tiếng, "Cô ta có thể bước vào Nhà họ Lâm là phúc của bọn họ. Mọi thứ họ chỉ có thể làm theo sắp xếp của tôi! Tôi không cần giải thích với bất kỳ người nào!"

"Bất quá tôi nghĩ, nếu tôi không lập gia đình, chỉ cần tôi muốn, người nhà họ Lưu cũng sẽ ngoan ngoãn đem Lưu Họay đưa lên tận giường!"

Con người đen sâu thẳm dưới ánh đèn tỏa ra hào quang xán lạn chói mắt, khóe môi trên gương mặt anh tuấn khẽ nhếch lên, dáng vẻ lười biếng tà ác lặng lẽ lộ ra.

Thiên Cơ không hỏi thêm nữa, gật đầu.

Thiên Cơ cũng đã gặp Lưu Họa Y, lần đầu tiên hắn thấy cô liền bị cô hấp dẫn, đôi mắt trong veo không lẫn dù chỉ một chút tạp chất khiến hắn rất lâu không thể quên được, hắn không hiểu được, tại sao thiếu gia phải đem chuyện đời trước trút lên người cô gái này, trên thực tế cô căn bản không làm sai bất cứ chuyện gì.

Trong lòng Thiên Cơ cảm thấy không đáng thay cho Lưu Họay, nhưng là hắn cũng sẽ không vì Lưu Họa Y mà làm trái lời Lâm Thành Nhân.

Điều duy nhất hắn có thể làm chính là lặng lẽ thay cô gái này cầu nguyện trong lòng.

Sáng hôm sau, đồng hồ điểm mười một giờ, Lưu Họa Y bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Xoa đôi mắt buồn ngủ còn chưa tỉnh táo, cô nhăn nhó đầu tóc rối bời đi ra mở cửa phòng.

Định thần nhìn lại, thiếu chút nữa bị hù chết! Nhà sao lại nhiều người mặc quần áo đen như vậy!

Lưu Họay lập tức tỉnh hồn, nhìn Ngọc Anh hỏi: " Ngọc Anh, có chuyện gì xảy ra... ?"

Không đợi Ngọc Anh mở miệng nói, người áo đen dẫn đầu nhìn Lưu Họa Y dáng vẻ ăn mặc không chỉnh tề khẽ nhíu mày, tiến lên một bước nói: "Cô Họa , phiền cô thay quần áo xong xuống nhà cùng đi với chúng tôi!"

"Đi đâu?" Lưu Họa Y trợn to hai tròng mắt, mặt mịt mù không hiểu.

"Nhà họ Lâm. Tôi hy vọng cô không quên hôm nay cô phải kết hôn cùng thiếu gia."

Lưu Họa Y sửng sốt, lập tức phản ứng, "Chỉ như vậy? Xe hoa đâu?"

Người áo đen dẫn đầu mặt không cảm giác, lạnh lùng nói: "Thiếu gia có nói không tổ chức hôn
lễ, không có xe hoa."

Lưu Họa, mặt biến sắc, một cơn giận xông

lên, đây không phải là đang làm nhục cô sao?

"Lâm Thành Nhân thật là hiếp người quá đáng, không có hôn lễ thì cưới hỏi cái gì? Tôi không lấy chồng! Trở về nói cho hắn tôi không kết hôn nữa!"

Nghe cô nói như vậy, người áo đen có vẻ khó xử, "Nhưng cái này."

Mẹ con Lưu Giai Kỳ đứng một bên xem kịch vui cũng sững sờ, thầm nghĩ Lưu Họathật không biết tốt xấu!

Lưu Họa” nổi giận, xoay người chuẩn bị trở về phòng, người áo đen dẫn đầu nhìn cô định đi, nhất thời nóng nảy, phất phất tay về phía sau, lạnh lùng nói: "Vậy thì thật xin lỗi, đại tiểu thư."

Tiếng nói vừa dứt, mấy người quần áo đen liền xông tới, khóa chặt Lưu Họa Y mang ra bên ngoài.

Lưu Họay giằng ra, nổi giận mắng: "Các ông buông ra! Đây là bắt cóc! Bắt cóc các người hiểu không!"

"Các người buông tôi ra, khốn kiếp, Lâm Thành Nhân đáng chết, các ngươi là một đám ác ma!"

"Buông ra, có nghe hay không?"

Nhưng là, mặc Lưu Họa Y kêu gào thế nào, người áo đen cũng không nhúc nhích, đến lúc cô bị nhét vào trong xe, hắn mới gật đầu một cái với mẹ con Lưu Giai Kỳ, xoay người rời đi.

Nhìn Lưu Họay bị mang đi, trong lòng Lưu

Giai Kỳ không có một chút vui mừng nào.

Cho dù không có hôn lễ, không có xe hoa, cô cũng muốn gả vào Nhà họ Lâm!

Lưu Họay không biết có vận may chó má gì!

Trong mắt Lưu Giai Kỳ tràn đầy ghen tị, Lâm Thành Nhân không cưới bất cứ ai muốn gả cho hắn, hết lần này tới lần khác cưới một người không muốn gả cho hắn!

Lưu Họay ngồi trên xe, cười khổ, cô vốn cho là cho dù Lâm Thành Nhân không yêu mình, cũng sẽ nể mặt mũi cử hành một hôn lễ trọng thể, nhưng bây giờ không chỉ không long trọng, ngay cả hôn lễ cũng không có.

A... Thật là buồn cười!

Lưu Họa, cắn chặt răng, an tĩnh ngồi ở bên trong xe, không ồn ào không nhúc nhích, không khóc không cười...

Ngày hôm trước, cô còn giống như kẻ ngu đi thử áo cưới, mặc dù hắn không thích mình, nhưng mà, đáy lòng của cô vẫn mang một chút mong đợi, hy vọng có thể cùng hắn tường kính như tân, đổi lấy bình yên, ai làm việc người nấy.

Nhưng đến giờ phút này, cô mới tỉnh ngộ, Lâm Thành Nhân bất quá là muốn cho cô khó chịu.

Xe được lái đến nhà họ Lâm, Lưu Họa Y dưới sự hướng dẫn của người áo đen tiến vào biệt thự.

Vừa vào cửa, một người làm nữ liền tiến lên kéo tay cô, cúi đầu nói: "Thưa cô, mời đi với tôi."

Lưu Họa Y đi theo sau cô đi vào một căn phòng, trong lúc cô không kịp phản ứng, người phụ nữ kia liền chợt dùng sức đẩy cô vào, ngay sau đó khóa trái cửa.

Lưu Họangẩn ra, hoảng sợ trợn to mắt, Xoay người đập cửa, "Các người làm gì? Tại sao lại nhốt tôi? !"

Người làm nữ ngoài cửa lạnh lùng nói: "Thiếu gia nói là, để cho cô ở trong phòng nghỉ ngơi cho khỏe!"

Cái gì? ! Lâm Thành Nhân muốn nhốt cô?!

"Lâm Thành Nhân đâu? Tôi muốn gặp Lâm Thành Nhân!" Lưu Họar lập tức đập cửa phòng, tức giận nói, "Thả tôi ra ngoài! Cho tôi ra ngoài! Các người đang vi phạm nhân quyền! Là phạm pháp!"

Người ngoài cửa cũng đã rời đi, trừ tiếng cô đập cửa vang vọng khắp nhà, ngoài ra Lưu Họa Y không nghe được bất kỳ ai đáp lại.

chapter content

Truyện convert hay : Mị Y Khuynh Thành: Nghịch Thiên Bảo Bảo Phúc Hắc Cha

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện