Tổng Tài Ác Ma Sủng Thê

"Tôi Chỉ Là Muốn Trở Về Nhà Lấy Ít Đồ Mà Thôi!"


trước sau

Em không muốn ở lại bên cạnh Lâm Thành Nhân nữa...Anh...

Lưu Họa Y đích không cầm được nước mắt rơi xuống, từ nhỏ đã được anh Lưu Tử Đằng nâng niu trong bàn tay như báu vật, dưới sự che chở của anh, cô chưa hề bị một chút tổn thương cùng uất ức nào!

Nhưng từ sau khi anh trở thành người thực

vật...

Nếu như anh sống tốt, cô cũng không bị Lâm Thành Nhân làm nhục như vậy...

Càng suy nghĩ, tim cô sẽ theo từng đợt hô hấp mà đau thắt, trước mắt thoáng hiện ra những hình ảnh mờ nhạt, tất cả đều là hình bóng của Lưu Tử Đằng!

Nước mắt làm ướt nửa bên gối, Lưu Họa Y mang khóc đến sưng đỏ hai mắt, mệt mỏi ngủ thiếp đi...

Sáng hôm sau.

Lâm Thành Nhân ngồi trên sofa trong phòng khách, vuốt ve sợi dây chuyền trong tay, động tác dịu dàng giống như đối xử với tình nhân.

Lần trước sai Thiên Cơ theo đầu mối Phan Hùng Cường cung cấp đi thăm dò, cho đến bây giờ vẫn không có tra ra tin tức gì.

Lâm Thành Nhân có chút phiền não.

Một người sống SỜ SỜ không thể biến mất vô tăm vô tích?

Nhưng lâu như vậy, vẫn không có tin tức của cô, rốt cuộc cô trốn ở nơi nào?

Xoa xoa huyệt thái dương, Lâm Thành Nhân cảm thấy có chút nhức đầu.

Lúc nào cũng có đàn bà muốn leo lên giường hắn, hắn cũng không phải người dị ứng phụ nữ, nhưng hết lần này tới lần khác hẳn chỉ nhớ như in người đàn bà đã trải qua đêm tuyệt vời đó cùng hăn.

Muốn Lâm Thành Nhân nói ra cô rốt cuộc có điểm nào tốt, hắn cũng không nói ra được, nhưng hắn muốn tìm được cô, trói buộc cô vào bên cạnh mình, để hiểu chuyện xảy ra đêm đó một cách rõ ràng!

Nghĩ đến buổi tối tuyệt vời đó, khóe môi Lâm Thành Nhân nhếch lên một nụ cười, nhưng mà đúng lúc giương mắt lên, liền thấy Lưu Họa Y từ trên lầu đi xuống.

Lâm Thành Nhân nhất thời nhíu mày, cô gái này mặc một bộ áo đầm màu xanh thẫm, cột tóc đuôi ngựa, ánh mắt sưng húp, xem ra tối hôm qua cô khóc rất lâu!

Chỉ bất quá, cặp mắt sưng húp không chỉ không ảnh hưởng sắc đẹp của cô, ngược lại tăng muốn phải ôm cô vào trong
lồng ngực yêu thương cô.

Đang lúc Lâm Thành Nhân xuất thần, Lưu Họa Y đã đi tới trước mặt, mắt cô quét qua sợi dây chuyền trong tay Lâm Thành Nhân, còn chưa kịp thấy rõ ràng, hắn liền ho nhẹ một tiếng, lập tức bỏ

sợi dây chuyền vào trong túi quần, tựa hồ rất không muốn bị cô nhìn thấy.

Lưu Họa Y ngẩn ra, không khỏi cười lạnh một tiếng, không phải chỉ là một sợi dây chuyền sao? Có gì đặc biệt chứ! Chẳng qua không biết vì sao, sợi dây chuyền kia lại nhìn có vẻ quen quen... Chuyện gì xảy ra?!

Lưu Họai nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa, cô đi tới bên cạnh Lâm Thành Nhân, lãnh đạm nói, "Tôi muốn trở về nhà một chuyến."

Lưu Họa Y đã quyết định, bất kể như thế nào, nhất định phải tìm được tung tích của anh trai, không thể cứ để cho anh rơi vào tay Ngọc Anh như vậy, nếu không anh nhất định sẽ gặp nguy hiểm!

Lâm Thành Nhân quét mắt nhìn cô một cái, có chút không vui, cười lạnh nói: "Hôm nay mới là ngày thứ hai sau tân hôn, cô lại muốn về nhà mẹ, thế nào? Nhà họ Lâm tôi bạc đãi đại tiểu thư à? Hay là... Tôi làm chồng chưa chu đáo, không thỏa mãn được cô?"

Lâm Thành Nhân lạnh lùng, mấy chữ cuối cùng kia gằn từng tiếng.

Lưu Họamặc kệ trong lời nói hắn mang theo dao đâm, nhẹ giọng nói, "Tôi chỉ là muốn trở về nhà lấy ít đồ mà thôi!"

"Ái chà? Thứ gì quý giá mà tôi Lâm Thành Nhân không mua nổi vậy?"

Lưu Họa Y bất lực liếc mắt, đối mặt với một Lâm Thành Nhân vô lại như vậy, cô đơn giản không có cách nào giao tiếp được!

chapter content

Truyện convert hay : Vô Địch Cuồng Tế Mùa Hè Chu Uyển Thu

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện