Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 1861


trước sau

Advertisement

Chương 1861:

 

“Tôi muốn làm gì không cần anh xen vào, dù sao tôi chính là không tắm cũng không ngủ!” Tiểu Nhan tức giận, ngồi yên ở chỗ đó, không thèm nghe anh nói.

 

Hàn Thanh nặng nề nhìn cô chằm chằm, đột nhiên nói: “Không muốn tắm cũng không ngủ được, vậy thì làm cái gì khác đi?”

 

Cái khác?

 

Tiểu Nhan nghiêng đầu sang chỗ khác: “Anh muốn làm cái gì? A…”

 

Cô còn chưa nói xong, Hàn Thanh đã đẩy cô lên giường, toàn bộ cơ thể ép lên người cô. Hành động này của anh khiến cô hoảng hồn, bàn tay vô thức đẩy anh ra.

 

“Anh muốn làm cái gì?”

 

“Không phải là không ngủ được sao? Vậy làm cái khác đi.”

 

Hàn Thanh nói, tay cũng đã bắt đầu mở nút áo của cô, Tiểu Nhan sững sờ tại chỗ, có lẽ là không nghĩ tới vậy mà Hàn Thanh lại có một mặt thế này.

 

Cho đến khi hai cái nút áo đã bỏ mình, cô mới hồi phục tinh thần, đầu óc hỗn loạn, chặn tay của Hàn Thanh lại.

 

“Anh chớ làm loạn!”

 

Sau khi nút áo bị mở ra, lộ ra một chút xíu da thịt trắng nõn, Hàn Thanh nhìn thoáng qua rồi nhìn vào mắt cô, giọng nói cũng khàn khàn mấy phần.

 

“Cái này không gọi là làm loạn”

 

Anh thấp giọng lầm bầm xích lại gần cô, hôn lên khỏe môi của cô, Tiểu Nhan thở gấp, muốn nói cái gì đó, anh lại nhân lúc này chặn lại.

 

“Ưm…”

 

Tiểu Nhan nghẹn ngào lên tiếng, dùng sức đẩy Hàn Thanh.

 

Hàn Thanh nuốt tất cả âm thanh của Tiểu Nhan vào bụng, bàn tay to lớn trực tiếp khống chế cô đôi tay không an phận của cô, tiếp tục hôn.

 

“Hàn… ưm…”

 

Tiểu Nhan muốn nói chuyện, nhưng mà Hàn Thanh hôn tựa như sóng biển, hung hăng vọt đến, một giây cũng không dừng lại, không cho cô bất cứ cơ hội để thở nào, cô muốn nói, cô đi tắm, bây giờ cô đi tắm được chưa?

 

Cũng không biết qua bao lâu, Hàn Thanh đột nhiên

Advertisement
dừng lại, xoa xoa cái trán của cô, khàn khan nói: “Cái này gọi là bồi dưỡng tình cảm, hiểu không? Đồ ngốc.”

 

Đáng tiếc là toàn thân Tiểu Nhan gần như nhữn hết rồi, khuôn mặt đỏ lên nằm trên giường, đôi mắt cô ướt át, giống như bị khi dễ vậy.

 

Hàn Thanh gần như có chút khống chế không nổi mình rồi, nhưng ở trong tình huống thế này, anh vẫn nhéo nhéo khuôn mặt của Tiểu Nhan: “Nói đi, tắm hay là đi ngủ?

 

Thấy anh hỏi mình, Tiểu Nhan gần như vô ý thức đáp một câu: “Tắm, đi tắm, tôi đi tắm còn không được sao?”

 

Cô cảm thấy mình bị khi dễ sắp chết rồi, Hàn Thanh vẫn luôn bắt nạt cô như vậy.

 

Lúc trên xe lửa cũng thế, một lời không hợp thì hôn mình, dùng cái này ép cô cúi đầu.

 

“Ừm, thế này mới ngoan.”

 

Hàn Thanh hôn lên trán cô một cái, sau đó ôm cô đi đến phòng tắm.

 

Sau đó lại chủ động lấy quân áo cho Tiểu Nhan, dặn cô đừng tắm quá lâu, bật quạt thông gió xong thì đi ra ngoài.

 

Khi đi ra còn không quên kéo cửa lại cho Tiểu Nhan.

 

Tiểu Nhan ngơ ngác đứng tại chỗ, cô tùy ý cởi quần áo, sau đó mở vòi sen lên.

 

Tắm một lát, ánh mắt của cô thoáng nhìn qua cái kệ.

 

Ở đó để quần áo của mình, là Hàn Thanh giúp cô lấy tới, trong đó đương nhiên bao gồm đồ trong.

 

Đồ trong: Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Tiểu Nhan lập tức đỏ lên. Cô luôn cảm thấy bây giờ Hàn Thanh thay đổi quá nhiều, rõ ràng trước đây không phải như vậy, là bởi vì… mình muốn rời khỏi anh sao?

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện