Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 1860


trước sau

Advertisement

Chương 1860:

 

Hàn Thanh khuyên cô đi tắm, Tiểu Nhan ngồi im không động đậy, để cô cho đi ngủ, cô cũng vẫn ngồi im như vậy.

 

“Vậy anh đi tắm, em đừng có mà chạy lung tung.”

 

Ầm!

 

Sau khi Hàn Thanh đi vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào vang lên.

 

Tiểu Nhan nghe tiếng nước chảy ào ào, đột nhiên nhận ra cái gì đó?

 

Lúc này anh đang tắm, vậy có phải là cô có thể vụng trộm lấy lại ví tiền và CMND của mình, sau đó rời đi?

 

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Tiểu Nhan lập tức đứng dậy, sau đó bắt đầu tìm kiếm đồ của Hàn Thanh.

 

Hành động của cô lén lén lút lút, giống như ăn trộm vậy, hơn nữa tim còn đập nhanh hơn rất nhiều, vừa tìm vừa cầu nguyện trong lòng, Hàn Thanh tuyệt đối đừng ra vào lúc này.

 

Hi vọng anh sẽ tắm lâu một chút, lâu thêm một chút.

 

Tìm hơn mười phút, Tiểu Nhan vẫn không tìm ra thứ mình muốn, tức giận đến cự điểm, đứng đó mắng, giống một quả bóng da mà giải tỏa tức giận của mình.

 

“Khốn nạn, rốt cuộc là giấu ở đâu rồi, vì sao lại không thấy đâu chứ?”

 

“Em đang tìm cái này?”

 

Giọng nói của Hàn Thanh đột nhiên vang lên sau lưng cô, khiến Tiểu Nhan giật mình kêu lên, anh ra từ khi nào?

 

Tiểu Nhan xoay người.

 

Hàn Thanh mới tắm xong, có một cái khăn mặt trùm trên đầu, những sợi tóc đen nhánh còn đang nhỏ từng giọt nước xuống, xuống làn da màu lúa mì, sau đó dọc theo lồng ngực đi xuống, lướt qua cơ bụng, cuối cùng…

 

Không được, không thể xem tiếp.

 

Tiểu Nhan phát hiện suýt chút nữa mình đã chảy nước miếng rồi. Cô tức giận, tại sao mình có thể bị sắc đẹp chỗ dụ vào lúc này cơ chứ? Cô muốn tìm CMND của mình!

 

Sau đó, Tiểu Nhan mới phát hiện CMND và ví tiền của mình đều ở trên tay anh.

 

Hàn Thanh nhìn cô, khỏe môi giật giật: “Em muốn chạy trốn như vậy, em cảm thấy anh sẽ để nó

Advertisement
ở nơi em có thể chạm đến sao?”

 

Tiểu Nhan: “… Cho nên anh cũng đem những thứ đó vào phòng tắm?”

 

Anh không trả lời, mặc nhiên thừa nhận, Tiểu Nhan lập tức im lặng.

 

“Vô sỉ!” Tiểu Nhan mắng anh một câu, tiến lên muốn đoạt ví tiền của mình, Hàn Thanh trực tiếp giơ tay lên, Tiểu Nhan cũng vọt lên theo: “Anh mau trả lại cho tôi, đây là đồ của tôi, anh dựa vào cái gì mà hạn chế sự tự do của tôi chứ.”

 

Thấy cô tức giận như vậy, Hàn Thanh cũng rất đau lòng, một tay ôm cô vào ngực.

 

Anh vừa mới tắm xong, nhiệt độ trên người rất cao, hơn nữa còn có nước, khi bị anh kéo qua Tiểu Nhan cũng có thể cảm thấy được những giọt nước đó thấm vào trong quần áo của mình.

 

“Vô sỉ sao?” Khóe môi Hàn Thanh hơi giật giật, ánh mắt vừa bất lực vừa trào phúng: “Vô sỉ cũng tốt, thế nào cũng được, chỉ cần khiến em không đi là được rồi.”

 

Hàn Thanh chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là cho dù như thế nào cũng không thể để cho Tiểu Nhan rời đi.

 

Nếu như để cô chạy mất, anh có dự cảm không tốt, tóm lại là phải giữ cô lại bên mình.

 

“Không tắm, vậy thì nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

 

Hết lần này tới lần khác cô không được như ý muốn, cắn rằng nói: “Tôi không nghỉ ngơi, trên xe lửa tôi đã ngủ đủ rồi, bây giờ không buồn ngủ chút nào.”

 

Anh muốn cô ngủ, cô càng không ngủ.

 

Anh muốn cô tắm, cô cũng không làm.

 

Cô thà khiến mình không thoải mái, cũng không muốn anh thoải mái.

 

“Không tắm cũng không ngủ? Vậy em muốn làm gì?”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện