Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 1803


trước sau

Advertisement

Chương 1803:

 

Anh trai trên quầy bar nghe xong câu này thì suýt không nhịn được mà cười thành tiếng, lúc nãy anh cũng từng khuyên Tiêu Túc ôm cô ấy nhưng anh không nghe, giờ thì hay rồi? Con gái nhà người ta cũng mở miệng nói vậy rồi, xem anh còn có thể từ chối hay không?

 

Anh nghiêm túc nhìn cô một lát, cảm thấy cô của hiện giờ có lẽ đã say đến trời đất quay vòng, không biết bản thân đang nói gì nữa, vả lại mặt đỏ thành như vậy có lẽ là thật sự rất khó chịu.

 

Nghĩ đến đây, anh mím đôi môi mỏng đi về phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt cô.

 

“ Tôi cõng cô về, được không?”

 

“Cõng?”

 

Cô nghe xong từ này, cô ngẩng đầu lên nhìn anh với vẻ mặt kì lạ “Không thể ôm sao?”

 

“Nếu cống thì cô sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút, lúc đó cô có thể dựa vào vai tôi mà nghỉ ngơi.”“ồ. Có sau khi nghe xong dường như cũng cảm thấy hài lòng mà gật gật đầu, lộ ra nụ cười vui vẻ: “Vậy cũng được, vậy anh cũng tôi về đi.”

 

Sau đó cô dang đôi tay hướng về phía anh.

 

Gương mặt của cô gái dưới ánh đèn lấp lánh vừa trắng trẻo vừa sạch sẽ, ánh mắt có chút mơ hồ mà dang tay hướng về phía anh.

 

Anh trong chốc lát bị ngây cả người, sau đó anh xoay người đưa lưng về phía cô. Cô nhìn thấy bờ vai rộng lớn kia thì không chút do dự nào mà trực tiếp nhào cả thân mình lên anh, sức lực của cô khi leo lên có chút mạnh, có thể nói là cả người cô va cả vào lưng anh.

 

Anh bị đụng đến suýt ngã nhào về phía trước, hai tay anh chống ở dưới đất mới có thể giữ vững thân mình.

 

Anh khó chịu mà hừm một tiếng, cô nhóc này đã dùng bao nhiêu sức lực, mà đụng vào khiến anh không kịp trở tay, nếu anh không đủ sức chống đỡ thì bây giờ chỉ sợ là cả hai đều đã ngã nhào trên đất rồi.

 

“Mau đứng dậy, mau đứng dậy!”

 

Cô sau khi nằm lên lưng anh thì lập tức vòng tay qua ôm chặt lấy cổ của anh, lực mạnh đến nổi như muốn siết đứt cổ anh vậy, khiến anh suýt chút không thể đứng dậy được.

 

Anh ngồi vững rồi nắm lấy tay trầm giọng nói: “Đừng ôm chặt như vậy, tôi không thể thở được.”

 

Nghe thấy lời này, cô bất mãn mà ôm chặt anh hơn, anh suýt chút là không thở được, cô nhóc nàythật là…

 

Anh nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Cô có muốn tôi đứng dậy hay không?”

 

Cô chớp chớp đôi

Advertisement
mắt vô tội nhìn anh nói: “Nếu quấn lấy anh thì anh không thể đứng dậy sao?”

 

“Cô nói xem? Buông ra!”

 

“O.”

 

Cô bị sự hung dữ của anh mà uất ức buông tay ra.

 

Anh :……….. Tôi là muốn cô thả lỏng một chút, không phải là muốn cô bỏ tay ra, nếu như vậy bị ngã thì phải làm sao.

 

Thế là cô lại lần nữa quấn lấy cổ anh, lần này vẫn chặt như cũ, nhưng đã không còn chặt giống ban đầu, anh vẫn có thể thở, cho nên lần này anh không nói thêm gì nữa, thẳng lưng công cô đứng dậy đi ra ngoài.

 

Giang Tiểu Bạch quấn lấy cổ anh cười hì hì, một bên la hét một bên thì lắc lư đôi chân Tuy cô rất nhẹ, Tiêu Túc dù cho là công cô hay là ôm cô đều không tốn chút sức lực nào, nhưng cô như vậy mà ôm lấy cổ anh, mà đôi chân còn cứ lắc lư, khiến anh rất khó giữ thăng bằng, cho nên anh chỉ có thể một bên cho cô uống rượu để ngăn cản cô một bên nhanh chóng đi ra ngoài.

 

Khó khăn lắm mới có thể ra khỏi quản bar, vừa bước ra thì một trận gió lạnh thổi tới khiến cho Giang Tiểu Bạch ôm chặt lấy anh mà la lên: “Lạnh chết đi được! Tôi muốn có hơi ấm! Hơi ấm AnhAnh có chút cạn lời mà quay lại nhìn cô: ” Ở đây cũng không phải là phương Bắc, hơn nữa bây giờ đâu phải lúc trời trở lạnh đầu, cô cần hơi ẩm làm gì chứ?”

 

“Tôi không cần biết!”

 

cô ở trên lưng anh mà quậy phá, ngâm nga: “Tôi muốn có hơi ấm, tôi rất lạnh!”

 

Giọng nói của cô rất lớn khiến cho những người đi đường đều đổ dồn hết ánh nhìn về phía họ. Nếu anh không cho tôi hơi ẩm, chính là đang ăn hiếp cô! Ô ô ô ô Anh cũng lười đếm xỉa đến cô, tiếp tục đi về phía trước, sau khi đến bãi đỗ xe anh đặt cô vào xe, sau đó thò đầu vào cửa xe giúp cô thắt dây an toàn. Ai biết được vừa thắt xong dây an toàn, cô liền ôm lấy cánh tay anh vẻ mặt đầy ưu sầu, oán trách nhìn anh: “Hoàng thượng, người định làm gì thần thiếp vậy?”

 

Tay anh hơi run, ngước lên nhìn cô.

 

Đôi mắt của cô ngấn lệ mà nói: “Hoàng thượng muốn đẩy thần thiếp vào lãnh cung sao? Thần thiếp đã làm sai điều gì? Người nói cho thần thiếp biết, thần thiếp nhất định sẽ sửa được không?”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện