Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 67


trước sau

Advertisement
Edit: Towf

Beta: Chang

Đúng lúc phía trước là đèn đỏ, Thích Trình Diễn phanh gấp một cái, quay đầu lại nhìn cô trong mắt rõ ràng tràn đầy kinh ngạc.

Quan Tri Ý vội vàng xua xua tay, nói: “Em chỉ tuỳ tiện hỏi vậy thôi, tâm sự chút.”

Thích Trình Diễn: “Ừm…… Tâm sự chút, đề tài này rất thú vị.”

“Đúng không?” Quan Tri Ý cười cười, thử nói, “Cho nên thật ra thoạt nhìn qua em cũng không giống trẻ con lắm nhỉ?”

Một gương mặt non nớt đối với diễn viên cũng vừa có lợi mà vừa có hại, chỗ lợi là nhìn trẻ, collagen đầy mặt ai mà không yêu. Nhưng chỗ hại là những vai nhận được sẽ có giới hạn, nếu vai diễn hơi cực đoan chút thì không diễn được.

Từ trước Quan Tri Ý cũng không quá vừa lòng với diện mạo của mình không chỉ riêng ở vấn đề sự nghiệp, nhưng hiện tại, không thể hiểu được trong tình yêu cũng có vấn đề, cô cảm thấy chính mình không đủ vũ mị, không đủ quyến rũ……

Thích Trình Diễn nào biết rằng trong đầu cô đang nghĩ cái gì, nghe cô nói như vậy, vui đùa nói: “Nếu em không trang điểm, mặc đồng phục mà đứng ở cổng trường cấp ba, có khi giáo viên cũng cho em vào đó.”

Quan Tri Ý nhíu mày: “Em không nói giỡn.”

Thích Trình Diễn thuận miệng nói: “Anh cũng không nói giỡn.”

Quan Tri Ý nghẹn nghẹn, tức khắc thở phì phò mà chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đèn chuyển từ đỏ sang xanh, Thích Trình Diễn dẫm chân ga.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì!” Quan Tri Ý buồn bực nói, “Dù sao chính là em ấu trĩ, đúng không!”

Thích Trình Diễn cong cong môi, duỗi tay sờ soạng đầu cô: “Sao lại còn tức giận rồi, em trẻ như vậy có cái gì không tốt sao.”

“Không tốt, chính là không tốt.”

“Không tốt chỗ nào?”

Quan Tri Ý chỉ à một tiếng, nói: “Thì, thì có một vài nhân vật sẽ không tìm tới em, ví dụ như kiểu, xà tinh? Hồ ly tinh?”

Thích Trình Diễn khó hiểu mà nhìn cô một cái: “Em muốn diễn kiểu nhân vật này sao?”

“Như thế nào……”

Thích Trình Diễn thấy cô thật sự không vui, nghĩ nghĩ nói: “Cũng có xà tinh và hồ ly tinh đáng yêu mà, kỹ thuật diễn của em tốt như vậy, chắc chắn có thể đảm nhận được.”

Quan Tri Ý liếc anh một cái: “Vậy anh thích xà tinh với hồ ly tinh đáng yêu không.”

“Hả?”

“Thích không.”

Thích Trình Diễn có chút dở khóc dở cười, dỗ dành nói: “Em diễn, đương nhiên anh thích.”

Quan Tri Ý lại không quá tin: “Nhưng thực tế mà nói, vẫn là hồ ly tinh yêu khí mới mê người.”

“Sao lại vậy.”

“Chính là sẽ……” Quan Tri Ý không muốn nói nữa, nhìn ngoài cửa sổ không hé răng.

Cái gì mà mặc đồng phục là có thể vào học như thường, cái gì mà hồ ly tinh đáng yêu, lời này còn không phải nói khéo rằng cô lớn lên ấu trĩ, dáng người rất bình thường sao!

Trêи cả đường đi Quan Tri Ý đều hờn dỗi, mãi cho đến khi trở lại Tinh Hoà Loan, vẫn uể oải.

Thích Trình Diễn thấy cô về nhà xong liền rúc ở trêи sô pha, cũng không nói lời nào, có chút lo lắng, vì thế liền gọi điện thoại cho Lưu Vân.

“Gần đây có đoàn phim nào từ chối Tiểu Ngũ sao?”

Lưu Vân không hiểu sao: “Không có, chúng tôi vẫn đang chọn kịch bản mà, làm gì có đoàn phim nào từ chối chúng tôi chứ.”

Thích Trình Diễn nhíu mày: “Vậy có kịch bản nào có nhân vật gì là xà tinh hay hồ ly tinh không?”

“Cũng không có.” Lưu Vân nói, “Làm sao vậy?”

Thích Trình Diễn nói: “Không có gì, hình như Tiểu Ngũ muốn diễn kiểu nhân vật này.”

“Không thể nào? Tôi chưa nghe con bé nói qua bao giờ.”

Thích Trình Diễn liếc mắt nhìn Quan Tri Ý ở xa xa một cái: “Được rồi, tôi cúp máy trước đây.”

“Vâng vâng, được.”

Cúp điện thoại xong, Thích Trình Diễn đi tới ngồi xuống bên cạnh Quan Tri Ý, đem cô ôm vào trong lồng ngực mình.

“Đấy là phim gì vậy.”

Quan Tri Ý nhìn TV, lạnh như băng nói: “Thanh xà.”

Thích Trình Diễn mày hơi chọn: “Thích như vậy sao?”

Quan Tri Ý khẽ hừ một tiếng.

Thích Trình Diễn nói: “Gần đây đúng lúc Nghệ Tinh khai máy mấy hạng mục, em thích thì chúng ta có thể làm một bộ.”

“Em diễn?”

“Chế tác cho em, đương nhiên là em diễn.”

“Em không thích hợp tí nào được không……” Quan Tri Ý liếc mắt nhìn anh, “Phim đó mà làm ra chắc chắn là ném đá trêи sông.”

“Biết đâu được.”

“Em không diễn.”

Thích Trình Diễn có chút nghi hoặc: “Không phải em thích sao.”

“…… Em nói bừa thôi.”

Thích Trình Diễn không rõ lý do, liền không nói gì nữa, chỉ cùng cô xem phim. Sau khi bộ phim kết thúc, đã là 9 giờ tối.

“Rất muộn rồi, để anh đưa em về nhà.”

Quan Tri Ý lập tức ngồi dậy từ trêи sofa: “Đưa em về?”

“Hai ngày này cũng vất vả, hiện tại về còn sớm, không ảnh hưởng tới giấc ngủ của em.”

Đêm nay Quan Tri Ý đang ở trong lốc xoáy buồn bực về việc “Lực hấp dẫn của mình không quá lớn đối với anh”, lúc này nghe anh lại muốn đưa cô về, trong lòng chợt lạnh, buột miệng thốt ra: “Chẳng lẽ không phải bạn trai luôn tìm mọi cách để giữ bạn gái ở lại nhà mình mới đúng sao!”

Thích Trình Diễn đang muốn đứng dậy, nghe vậy nao nao: “Cái gì?”

Quan Tri Ý nhìn chằm chằm anh, bằng bất cứ giá nào, nói: “Anh cứ đưa em về như vậy, anh không muốn ngủ với em chút nào sao!”

Thích Trình Diễn giống như bị đóng đinh tại chỗ, ngơ ngác mà nhìn cô.

Mặt Quan Tri Ý nóng đến lợi hại, vừa quẫn lại vừa tức:“Đúng đúng đúng, chính là em lớn lên ấu trĩ, chính là em không có dáng người ma quỷ, nhưng cũng không đến mức…… Không đến mức khiến anh không muốn ngủ với em chút nào chứ.”

Nếu nói một câu trước Thích Trình Diễn còn chưa xác định, thì sau khi cô nói xong câu này anh đã hiểu rõ. Anh nhìn cô gái trước mặt đỏ mắt, tức khắc mới phản ứng lại.

Cho nên từ hôm nay bắt đầu gặp mặt, cô đang thử anh?

Cái gì mà dáng người, cái gì mà khuôn mặt, cái gì mà xà tinh với hồ ly tinh, đều là cô đang thử anh.

Nhưng mà…… Anh đều nói như thế nào?

Quan Tri Ý thở phì phò mà đứng lên: “Em tự về nhà, không cần anh đưa.”

Nhưng mới đi được một bước, đã bị người phía sau kéo trở về. Anh ôm lấy eo cô từ phía sau, đem cô ôm lấy ngồi ở trêи đùi mình.

Quan Tri Ý: “Làm gì, bây giờ em phải về nhà!”

Thích Trình Diễn thấp giọng nói: “Em nói xem em có phải đồ ngốc hay không.”

“Anh nói cái gì?”

Thích Trình Diễn có chút bất đắc dĩ: “Anh sốt ruột đưa em đi? Anh không nghĩ tới chuyện ngủ cùng em?”

Quan Tri Ý khựng lại, lời này chính cô nói ra còn tạm, nhưng từ trong miệng anh nói lại ra, cô nghe được càng quẫn bách.

Thích Trình Diễn: “Cho nên em cho rằng vì sao anh lại đưa em đi, vì sao lại không ngủ cùng em?”

Quan Tri Ý: “…… Sao em biết.”

“Không phải em vừa nói đó sao.” Thích Trình Diễn nói ở bên tai cô, “Lớn lên giống trẻ con, không có dáng người ma quỷ, không giống hồ ly tinh cũng không giống xà tinh?”

“…………”

“Cho nên chắc hẳn em cảm thấy, anh không có hứng thú đối với em?”

Quan Tri Ý nghĩ vậy lại cảm thấy không
Advertisement
vui: “Chẳng lẽ không phải sao.”

Thích Trình Diễn nhẹ hít một hơi, bị kinh ngạc cũng bị kϊƈɦ thích. Anh đột nhiên mang theo cô đứng dậy, lôi kéo tay cô chạy lên lầu.

Quan Tri Ý hoảng sợ: “Làm gì đó.”

Thích Trình Diễn không giải thích với cô, chỉ kéo cô đi lên lầu. Quan Tri Ý không đỡ lại anh được, chỉ có thể đáng thương vô cùng mà bị kéo đi.

Tới phòng mở cửa ra, Thích Trình Diễn đẩy cửa đi vào, kéo cô đi tới trước tủ đầu giường.

“Mở ra đi.”

Quan Tri Ý không biết trong hồ lô của anh có thuốc gì, đứng yên không chịu cử động: “Rốt cuộc anh muốn làm gì.”

Thích Trình Diễn để cô ngồi xuống ở mép giường, tự mình khom lưng mở ngăn kéo ra, cầm một cái hộp bên trong để lên tay cô.

Quan Tri Ý vốn không thể hiểu được, chờ cô cúi đầu nhìn thấy tên cái hộp này, cả người cứng lại rồi.

Durex.

Thích Trình Diễn rũ mắt nhìn cô, bên miệng có một nụ cười đầy ý vị: “Bên trong còn nữa, muốn lấy ra hết cho em xem không?”

Quan Tri Ý giống như đang cầm cái gì mà bỏng hết cả tay, lập tức đem hộp vứt qua. Hộp vuông dạo ở trêи chăn một vòng, vững vàng mà dừng lại.

“Sao phòng anh lại có cái này……”

Thích Trình Diễn nói: “Sợ một ngày thật sự nhịn không được, cũng không đến mức xúc phạm tới em.”

Quan Tri Ý sửng sốt, hiểu được xong cảm thấy chính mình sắp thẹn đến chết, cô lập tức đứng lên: “Em đi trước.”

“Đi đâu?” Thích Trình Diễn ôm lấy cô từ sau lưng ôm, “Tiểu Ngũ, em nói vì sao em lại thành thật như thế chứ.”

“……”

Ánh mắt Thích Trình Diễn u ám: “Có câu nói của em rất đúng, đúng thật là bạn trai đều tìm mọi cách để giữ lại bạn gái ở nhà.”

Chỉ là anh vẫn luôn kiềm chế, không làm việc này nhanh như vậy. Cô là người anh yêu chiều từ bé, cho nên mặc dù lúc trước có mấy lần lau súng cướp cò anh đều nhịn xuống, nhưng không bỏ được, cũng không dám.

Anh cho rằng anh đã làm rất tốt, nhưng không nghĩ tới cuối cùng lại phải chịu cái tội danh “Không có hứng thú với bạn gái”.

Đúng thật là oan uổng.

“Xem ra sự chịu đựng không làm gì với em của anh là sai, làm em tức giận như vậy.”

Quan Tri Ý liên tục lắc đầu: “Không phải! Em không tức giận vì chuyện này, em, là bởi vì anh nói em ấu trĩ! Anh nói em giống học sinh tiểu học!”

“Hả?” Thích Trình Diễn nghĩ lại, “Có lẽ anh nói chính là giống cấp ba?”

“Có gì khác nhau sao!”

Thích Trình Diễn cúi người hôn một cái trêи môi cô: “Thật ra kém rất nhiều.”

Giọng anh có chút trầm, mang theo sự khàn khàn không tên.

Quan Tri Ý ngước mắt nhìn anh một cái, mới vừa rồi bọn họ tiến vào, đèn phòng chưa có mở, chỉ có ánh sáng ngoài đường chiếu vào. Đôi mắt anh đón ánh sáng, tròng mắt sâu không thấy đáy.

Ngực Quan Tri Ý run lên, cảm thấy việc cô làm hôm nay rất ngớ ngẩn, nói như vậy, quả thực có hương vị như kiểu cô mời gọi anh.

Cô xoay người liền muốn chạy, kết quả lại bị anh xách như con gà nhỏ về lại, anh ấn cô xuống giường, sau lưng trầm xuống, là anh đè lên.

“Vốn dĩ hôm nay định đưa em về nhà, nhưng hiện tại có chút không muốn.” Lúc anh nói chuyện như thổi vào tai cô, hô hấp cực nóng liền đi xuống bên tai, dọc theo cổ, rót đến bả vai.

Quan Tri Ý đột nhiên cảm giác được một cảm giác xa lạ thật lớn và áp bách: “Em……”

“Không phải muốn ngủ cùng anh sao.” Tay phải Tích Trình Diễn nhẹ véo ở cằm cô, đem đầu cô nghiêng đi chút, “Vậy thì không thể đổi ý.”

“Ưm ——”

Anh dùng sức mà hôn qua.

Lúc trước bọn họ cũng hôn môi, nhưng anh đều khắc chế, lần này lại khác……

Quan Tri Ý ghé vào trêи giường vốn dĩ hô hấp đã không thuận, bị anh khiêu khích cả người đều nóng lên, cô giãy giụa suy nghĩ, anh ấn cô về dễ như trở bàn tay, thậm chí ngón tay giữ cằm cô, nhéo nhéo, không cho cô trốn tránh chút nào.

Trước đây cô tức giận, vì hoài nghi mình không có sức hấp dẫn với anh, nhưng cô không nghĩ tới, việc này phát sinh đột ngột như vậy.

Hoặc là nói, thật ra không phải là đột ngột, mà anh vẫn luôn suy nghĩ tới chuyện này, là cô không biết xấu hổ, phá nó.

“Nghĩ cái gì, hửm?” Thích Trình Diễn buông cô ra chút, thấp giọng hỏi.

Quan Tri Ý vội vàng thở phì phò, lắc đầu.

Cô ghé vào trêи giường, đầu óc bị hôn thành một mớ hỗn độn, nhưng cũng thực sự không bài xích. Cô muốn ở chung với anh, muốn ở bên anh, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.

“Thật sự hôm nay em không về sao?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Thích Trình Diễn rũ mắt nhìn cô, nói: “Em cảm thấy em nói như vậy, còn có thể đi sao.”

Quan Tri Ý quay đầu nhìn anh thật lâu, cuối cùng trở mình đối mặt với anh: “Cũng đúng, vốn dĩ em liền muốn…… Ngủ lại đây với anh.”

Thích Trình Diễn nao nao, cúi đầu, nụ hôn dừng ở cổ cô: “Rất ngoan.”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện