Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 61


trước sau

Advertisement
Lúc Thích Trình Diễn nói Quan Tri Ý cũng đã quay đầu lại, cô nhìn thấy người đứng ở cửa ra vào phòng khách, như bị sét đánh.

Người này đến đây lúc nào? Đột nhiên xuất hiện sao? Hay Thích Trình Diễn gọi anh tới?

Không đúng, nếu gọi tới thì hẳn là phải nói trước với cô một tiếng chứ!

Đầu óc Quan Tri Ý như biến thành một mớ hỗn loạn, lập tức đem dâu tây ném về đĩa trái cây: “Em, cái đó……”

Quan Nguyên Bạch khẽ cau mày, cảm thấy dường như có chỗ nào không thích hợp, nhưng không nghĩ ngay được: “Không phải em đang đi đóng phim sao?”

“Đóng máy rồi ạ……”

“Về khi nào?”

“À, ngày hôm qua.”

Về hôm qua mà anh không biết?

Hơn nữa cô về, vì sao lại ở chỗ này? Lại bị thương sao? Hay lại gặp rắc rối?

Quan Nguyên Bạch liếc mắt đánh giá cô từ trêи xuống dưới một lần, không có gì cả.

Cuối cùng, ánh mắt anh đột nhiên lại rơi xuống nửa quả dâu tây bị cắn dở kia.

Anh biết từ trước đến nay quan hệ của cô và Thích Trình Diễn rất tốt, nhưng dù tốt đến mấy, cũng không đến nỗi thân mật như này chứ.

Ngực Quan Nguyên Bạch không rõ ngọn nguồn mà lộp bộp một tiếng, anh nhìn Quan Tri Ý, lại nhìn Thích Trình Diễn. Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói của Tống Lê say rượu hôm qua.

“Vừa rồi tôi thấy Thích Trình Diễn ôm một người phụ nữ!”

“Cậu ta muốn bồi người ta ngủ nên không ra ngoài! “

Quan Nguyên Bạch trầm mặc một lát, anh phủ định ngay những ý nghĩ hoang đường cùng những lời nói này, cái gì chứ, tối hôm qua Tống Lê say muốn chết, chết đến hôm nay còn chưa tỉnh lại, lời cậu ta nói có quỷ mới tin được.

Tuy nghĩ như vậy, nhưng Quan Nguyên Bạch vẫn căng chặt tâm tình mà không thể thả lỏng, anh nhìn chằm chằm Quan Tri Ý, nói: “Sao hôm qua về mà không nói với anh một tiếng.”

Quan Tri Ý cừng đờ tại chỗ, không hé răng.

Lòng Quan Nguyên Bạch lại lạnh hơn vài phần.

Thích Trình Diễn nói: “Tiểu Ngũ, em lên lầu trước đi, anh nói chuyện với anh của em một chút.”

Quan Tri Ý nuốt một ngụm nước miếng: “…… Em ở bên cạnh xem.”

“Em lên lầu trước đi.”

Quan Tri Ý thấy Thích Trình Diễn kiên quyết, đành phải yên lặng buông đĩa trái cây, dịch tới hướng cầu thang.

Ánh mắt Quan Nguyên Bạch hơi liễm, anh nhìn Thích Trình Diễn, đột nhiên cảm thấy quỷ dị đến cực điểm! Hơn nữa thần sắc của hai người trước mặt này, làm sự phủ định nơi đáy lòng của anh đối với những lời nói của Tống Lê đều nát đi vài phần.

Không thể tin được, lại giống như không thể không tin.

“Em đứng lại.” Quan Nguyên Bạch bước nhanh tới, chỉ vào sô pha nói, “Ngồi xuống.”

Tầm mắt Quan Tri Ý dạo quanh một vòng giữa hai người: “Rốt cuộc thì em phải đi hay ngồi lại ạ……”

“Ngồi!” Quan Nguyên Bạch hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Thích Trình Diễn: “Sao con bé lại ở đây, có chuyện gì thần bí như vậy, cậu nói thẳng đi, muốn cùng tôi nói cái gì?”

Thích Trình Diễn nhìn thần sắc Quan Nguyên Bạch, cảm thấy đại khái là anh đoán được rồi, chắc chỉ là không dám tin. Anh nhìn anh ấy, nghiêm túc nói: “Tôi muốn nói, tôi và tiểu Ngũ……”

“Thích Trình Diễn!”

“……”

Quan Nguyên Bạch thẳng lưng lại, đồng tử chấn động: “Cậu đợi lát nữa đã.”

Khoé miệng Thích Trình Diễn hơi hơi kéo: “Cậu để cho tôi nói hết lời đã không được sao?”

“Không được! Đột nhiên tôi lại muốn hỏi cậu, hôm qua Tống Lê gọi điện thoại cho cậu bình thường thôi hay vẫn là call video?”

Thích trình Diễn trầm mặc một lát: “Video.”

Sau khi đồng tử chấn động, đáy mắt như ẩn ẩn có sóng thần.

Quan Nguyên Bạch nhìn chằm chằm anh: “Cho nên lúc cậu ta gọi cho cậu, Tiểu Ngũ đang ở bên cạnh cậu?”

“Đúng. “

“Những gì Tống Lê nói đều là thật sao?”

Thích Trình Diễn tạm dừng lại: “Cậu ta nói cái gì.”

Quan Nguyên Bạch hơi hơi hé miệng, lời định nói cũng không nói ra được, chỉ nói: “Mặc kệ cậu ta nói cái gì, quan trọng là tại sao hơn nửa đêm gia hoả này lại ở chung chỗ với cậu?”

Thích Trình Diễn nhìn anh vài giây: “Nguyên Bạch, những gì cậu đang nghĩ trong lòng hẳn là những gì tôi đang muốn nói.”

“…………”

“Tôi và Tiểu Ngũ đang ở bên nhau, từ không lâu trước đó.”

Quan Nguyên Bạch vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm anh, cái gì đây? Ở bên nhau? Cậu ta cùng con nhóc này?

“Cậu điên rồi sao.” Thật lâu sau, Quan Nguyên Bạch nghiến răng nghiến lợi nói.

“Tôi thích con bé.”

“Nó theo đuổi cậu?”

Dường như là hai người đồng thời mở miệng.

Cách đó không xa Quan Tri Ý đang ngồi với vẻ mặt khẩn trương, nhưng nghe thấy Quan Nguyên Bạch hỏi như vậy xong, tức khắc lạnh mặt: “Cái gì chứ…… Sao anh lại nghĩ là em theo đuổi người khác.”

Quan Nguyên Bạch trừng mắt nhìn cô một cái: “Yên lặng cho anh.”

Quan Tri Ý giận mà không dám nói gì.

Thích Trình Diễn nói: “Là tôi theo đuổi.”

Quan Nguyên Bạch quay đầu lại nhìn anh, vẻ mặt kiểu “Đầu óc cậu có vấn đề gì à”.

“Cậu, cậu theo đuổi nó, cậu phát bệnh thần kinh gì vậy?!”

Quan Tri Ý: “……”

Thích Trình Diễn: “Không phải thần kinh.”

Sắc mặt Quan Nguyên Bạch xanh mét: “Không phải, cậu theo đuổi con bé…… Cậu bắt đầu thích nó từ bao giờ? Đợi chút, Thích Trình Diễn, cậu đừng nói cho tôi rằng từ trước tới nay cậu đã có tâm tư này rồi nhé?”

“Là lúc mới về nước……” Lúc Thích Trình Diễn nói đến đây có chút xấu hổ, nói, “Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi còn chưa súc sinh như vậy.”

Ngay lập tức mặt Quan Nguyên Bạch không có biểu tình: “Hiện tại cũng rất súc sinh.”

“…… Cũng đúng.”

Quan Nguyên Bạch: “?”

Hiện tại Quan Nguyên Bạch cảm giác như trời sụp đất nứt, cho tới nay, anh chưa từng nghĩ sai về tình cảm của Thích Trình Diễn với em gái anh, bởi vì thật sự bọn họ đã quá thân, từ nhỏ đến lớn, hai người luôn ở dưới mí mắt mình, sao có thể có cái gì khác.

Hơn nữa anh cũng hiểu Thích Trình Diễn, người này làm việc từ trước đến nay có tư có lượng, còn đắn đo đúng mực đặc biệt tốt, sao lại đi động tới đứa nhỏ này chứ.

Rốt cuộc thì cậu ta biến thành súc sinh từ bao giờ? Sao anh lại không biết rí gì!!

“Anh, thật ra thì, cũng không hoàn toàn là anh ấy theo đuổi em.” Quan Tri Ý nhìn hai người giằng co, mở miệng nói, “Em đã thích anh ấy từ lâu, chỉ là mọi người không biết mà thôi.”

Quan Nguyên Bạch có chút choáng váng, anh nhìn về phía cô, khó có thể tin nói: “Không phải lúc trước em ở bên Hoa Hoằng Hi sao, không phải là em thích cậu ta đến nỗi muốn chết muốn sống sao!”

“Em muốn chết muốn sống khi nào…… Từ từ.” Quan Tri Ý khựng lại, chuyện đột nhiên vang lên này hình như đã bị cô quên đi từ đầu đến cuối, cô lúng túng nói, “Anh, hình như em chưa nói cho anh, em và Hoa Hoằng Hi chưa từng ở bên nhau.”

Quan Nguyên Bạch đè đè giữa mày, bởi vì bị một cơn chấn động lúc trước, hiện tại nghe được Quan Tri Ý nói như vậy anh không gợn sóng không kinh ngạc lắm: “…… Nói tiếp đi?”

Quan Tri Ý dịch ra sau, sợ người đối diện sẽ xông tới đánh cho cô một trận: “Chỉ là, lúc trước em giả bộ với Hoa Hoằng Hi, vì không muốn ba lại sắp xếp coi mắt cho em thôi……”

“Cho nên?”

“Cho nên từ đầu đến cuối em chưa từng thích cậu ta bao giờ.”

“……”

Quan Tri Ý: “Anh, cái đó.”

“…… Anh đi ra ngoài thanh tịnh một chút.” Quan Nguyên Bạch đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài.

Quan Tri Ý lập tức liền muốn cùng đi ra ngoài, Thích Trình Diễn đè cô lại, “Để anh đi.”

Thích Trình Diễn theo Quan Nguyên Bạch đi tới tiểu viện bên ngoài, Quan Nguyên Bạch thấy đằng sau có tiếng bước chân, quay đầu lại liền chỉ vào anh nói: “Cậu nói một chút đi, xem hiện tại tôi có nên đánh cậu hay không?!”

Thích Trình Diễn đứng tại chỗ nhìn anh, biểu hiện bất đắc dĩ: “Cũng đều như vậy cả rồi, cậu nên tỉnh đi.”

Quan Nguyên Bạch nói, “Như vậy cả rồi? Trước kia lúc còn đi học, tôi nói ai trêu chọc Tiểu Ngũ sẽ bị tôi đánh, cậu cũng hưởng ứng rất nhanh.”

“Những người đó trong lòng có ác ý.”

“Trong lòng cậu không có ác ý sao?”

“Tôi thích con bé.”

Quan Nguyên Bạch nghẹn nghẹn, bị hình ảnh “Bạn thân của mình tỏ tình với em gái của mình ngay trước mặt mình” làm đau đầu.

Thích Trình Diễn lại chậm rãi nói: “Ngày thường tôi đối xử với con bé như thế nào cậu cũng hiểu rõ, cậu không yên tâm về tôi sao?”

“…… Đừng nói với tôi mấy lời đó.” Quan Nguyên Bạch nói, “Rốt cuộc thì hai người bắt đầu từ khi nào.”

Thích Trình Diễn nghĩ nghĩ: “Lúc Tiểu Ngũ đang quay bộ phim mới đóng máy gần đây, đã hơn hai tháng.”

“Hai, hơn hai tháng.” Quan Nguyên Bạch đỡ trán, “Thật đúng là giấu rất kỹ!”

“Không phải giấu, mà con bé vẫn luôn ở đoàn phim, tôi cũng chỉ gặp được vài lần, cho nên chúng tôi định chờ con bé đóng máy là nói cho người nhà ngay.”
Advertisement
Thích Trình Diễn nói, “Vừa rồi cậu gọi điện thoại cho tôi, chuyện tôi muốn nói chính là chuyện này, ai ngờ cậu đã đến cửa nhà tôi rồi.”

“Cậu……”

“Nguyên Bạch, bình tĩnh một chút.” Nói Thích Trình Diễn trấn an vỗ vỗ vai Quan Nguyên Bạch, vẻ mặt ôn hòa.

Quan Nguyên Bạch bị anh nhìn mà muốn hộc máu, nhìn chằm chằm anh nửa ngày, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thích Trình Diễn thằng biến thái này.”

Thích Trình Diễn phiền muộn nói: “Mới đầu tôi cũng thấy như vậy, rốt cuộc thì tôi cũng nhìn Tiểu Ngũ lớn lên. Nhưng sau đó tôi nghĩ lại, chuyện tôi thích con bé dường như không có vấn đề gì cả, hơn nữa……”

“Được rồi cậu câm mồm đi, tôi đi trước.” Quan Nguyên Bạch nghe không nổi nữa, quay đầu liền đi ra ngoài.

Thích Trình Diễn đi theo bên cạnh anh: “Đợi lát nữa đã, tôi còn chưa nói xong.”

“Tôi không nghe.”

“Phải nghe, như vậy, tôi còn chưa tới nhà cậu, chúng ta tới nhà cậu nói đi.”

“Lăn đi lăn đi.”

“Quan Nguyên Bạch ——”

……

Quan Tri Ý không biết Thích Trình Diễn vả Quan Nguyên Bạch đi riêng nói cái gì, chỉ biết hai người đi ra ngoài đã lâu vẫn chưa về.

Chờ chờ, điện thoại đột nhiên vang lên. Cô hứng thú hừng hực mà cầm lấy, lại phát hiện là Lưu Vân gọi tới.

“Dạ……”

Lưu Vân: “Làm sao, nghe bất lực thế.”

“Không có gì.”

Lưu Vân: “Ừm, tối nay bên Khoa Cấp Cứu có phỏng vấn đấy, chị đến đón em nhé.”

“Để chút em tự lái xe qua đi, chị chờ em là được.”

“Được, vậy cũng được.”

Sau khi Quan Tri Ý đóng máy xong khoảng thời gian này cô rất nhàn rỗi, duy chỉ có một lịch trình chính là phỏng vấn của《 Khoa Cấp Cứu 》.

“Vậy hôm nay em còn ở chỗ Thích tổng không?” Lưu Vân hỏi.

“Còn ạ.”

“Được, vậy hôm nay các em cứ ôn tồn thôi nhé, buổi tối đừng đến trễ nha.”

“Vâng……”

Lòng Quan Tri Ý đang tràn đầy ý nghĩ là không biết hai người nói cái gì, cúp điện thoại xong, cọ cọ dép chạy đến ngoài cửa nhìn, kết quả, cũng không thấy ai.

Cô đành phải về trong phòng, một lát sau, rốt cuộc cũng thấy Thích Trình Diễn vào.

Cô lập tức chạy vội qua: “Thế nào thế nào, anh ấy không có việc gì chứ? Không bị em làm tức chết chứ?”

Thích Trình Diễn gõ nhẹ trán của cô: “Sao cậu ta có thể tức em chứ.”

“Vậy……”

“Muốn giận cũng phải giận anh, là anh thông đồng đem em gái bảo bối của cậu ta đi không phải sao.”

“Cho nên anh ấy tức anh? Mắng anh?”

“Mắng chỉ là cơ bản.” Thích Trình Diễn nói, “Nhưng mà em yên tâm, anh đã bảo đảm với cậu ta rồi.”

“Bảo đảm cái gì?”

“Đương nhiên là bảo đảm sẽ đối xử tốt với em.”

“Cái này có cái gì mà bảo đảm chứ……” Quan Tri Ý nói, “Từ trước tới nay anh vẫn luôn đối xử tốt với em mà.”

Thích Trình Diễn cười cười: “Được rồi, em vào phòng thu dọn đồ đạc một chút, qua bên kia đi.”

“A? Đi đâu cơ.”

Thích Trình Diễn chỉ chỉ đối diện, có chút bất đắc dĩ nói: “Anh của em không cho em ở bên này, bảo anh kêu em qua.”

Vừa nghe phải tách anh ra, Quan Tri Ý lập tức làm mặt khổ.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu anh cô đã biết việc này còn để cho cô không biết ngày đêm mà dính lấy Thích Trình Diễn, vậy thì không phải là anh mình.

**

Hôm nay Quan Nguyên Bạch cũng không đi, anh ở phòng khách đợi, nhìn thấy Quan Tri Ý cọ tới cọ lui vào.

“Anh.” Cô đứng ở trước mặt anh.

Quan Nguyên Bạch chỉ chỉ phòng bên trái trêи lầu: “Buổi tối ở trêи đó cho anh.”

“…… Vâng.” Quan Tri Ý thật cẩn thận mà đánh giá anh, “Vừa rồi hai người nói cái gì, mà lâu như vậy.”

“Lâu? Chuyện hai người gạt anh nói ba ngày ba đêm cũng không xong đâu.”

“Nào có khoa trương như vậy chứ.”

“A.”

Ngữ khí tuy rằng vẫn rất sắc bén, nhưng hiển nhiên biểu tình đã hòa hoãn không ít, Quan Tri Ý nói: “Anh đừng nóng giận, anh Trình Diễn là người như thế nào anh hiểu rõ nhất mà, em và anh ấy ở bên nhau có cái gì mà anh phải không yên tâm, đúng không?”

Quan Nguyên Bạch ngước mắt nhìn cô một cái, như phi một mũi tên rét căm căm đến.

Hiện tại anh không tức giận, theo như lời cô nói, Thích Trình Diễn là dạng người gì anh biết rõ, nhưng bởi vì quá hiểu rõ, cho nên mới cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Rốt cuộc thì cậu ta nghĩ như thế nào mà có thể xuống tay với đứa nhỏ mà mình nhìn nó lớn lên, vậy mà anh còn tin tưởng cậu ta, cảm thấy cậu ta chỉ coi Quan Tri Ý như em gái.

Súc sinh mà…… Thật sự quá là súc sinh……

Nhưng mà nghĩ như vậy thôi, theo một phương diện khác, trong đầu lại nghĩ tới những lời vừa rồi Thích Trình Diễn nói với anh.

Anh biết cậu ta tương đối lạnh nhạt với chuyện tình cảm nam nữ, từ nhỏ đến lớn, cậu ta chưa dành tâm tư cho cô gái nào nhiều như vậy. Cho nên anh cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày, Thích Trình Diễn nói với anh, cậu ta rất yêu một người, rất muốn giữ cô ở bên mình, rất muốn ở bên cô cả đời.

Nói xúc động không ư.

Đó là đương nhiên.

Chẳng qua đối tượng đó là em gái mình, cho nên xúc động xong còn có chút “Muốn đánh người”.

“Anh, đợi lát nữa em phải ra ngoài, em……”

“Anh vừa mới kêu em về em liền trộm ra ngoài hẹn hò đúng không.”

Quan Tri Ý: “Không phải! Buổi tối em có việc, thật sự!”

Quan Nguyên Bạch khẽ hừ một tiếng.

Quan Tri Ý nói: “Ai nha thật mà, có một cuộc phỏng vấn. Cái đó, anh có đi xe tới đây không? Đợi lát nữa cho em mượn với.”

Quan Nguyên Bạch cảnh cáo nói: “Buổi tối về chỗ này, hiểu chưa? Em còn chưa có gả chồng đâu, mà cứ chạy sang nhà người khác thì còn ra cái gì nữa”

Trước kia luôn chạy sang nhà Thích Trình Diễn sao anh không nói gì đi……

Quan Tri Ý nghĩ như vậy, nhưng miệng lại không dám nói như vậy, chỉ thuận theo nói: “Hiểu rồi hiểu rồi

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện