Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 57


trước sau

Advertisement
Edit: Towf

Beta: Chang

Hai người một trước một sau trở về phòng bao, mấy người họ Quan thấy Quan Tri Ý an toàn trở về thì yên tâm rồi, cũng không phát hiện ra có gì không bình thường.

10 giờ hơn, nhóm Quan Nguyên Bạch về trước. Quan Hề cùng Tống Lê vẫn đánh bài, nên còn tiếp tục ở lại.

Về đến nhà xong, Quan Tri Ý thoải mái dễ chịu ngủ một giấc ngon lành. Ngày hôm sau theo đồng hồ sinh học lúc đóng phim, 7 giờ liền tự động tỉnh lại.

Ba và anh cô còn đang ngủ, lúc Quan Tri Ý từ trêи lầu xuống, dì giúp việc trong nhà nói: “Cháu tỉnh sớm vậy, dì còn chưa kịp làm bữa sáng.”

Quan Tri Ý vừa định gật đầu, đột nhiên lại nghĩ tới cái gì: “Không cần đâu dì Trần.”

“Làm sao vậy.”

“Con qua nhà ông nội Thích ăn.” Sắc mặt Quan Tri Ý không đổi nói, “Vừa hay con có chút việc cần tìm anh Trình Diễn nói một chút.”

Các thiếu gia tiểu thư từ nhỏ đã tới tới lui lui ăn cơm với nhau, rất bình thường, dì Trần thấy vậy không hề nghi ngờ: “À, được.”

Quan Tri Ý nói xong liền đi ra cửa, nhưng mà lúc này vẫn còn sớm, cũng không biết anh có dậy sớm để đi chạy bộ buổi sáng hay không.

“Quan tiểu thư.”

“Vâng.” Vào cửa xong, Quan Tri Ý tùy ý mà cầm đồ ăn ở phòng khách, vừa ăn vừa hỏi nói, “Ông nội đâu rồi ạ.”

Giúp việc nói: “Lão gia tử còn đang ngủ.”

“Vâng.” Quan Tri Ý giống như lơ đãng hỏi, “Vậy ca ca tỉnh chưa ạ.”

“Hẳn là chưa dậy.”

“Vâng, vậy dì vội gì thì cứ làm đi ạ, con ngồi ở đây chờ.”

“Vậy con cứ tự nhiên nhé, dì đi chuẩn bị bữa sáng.”

“Vâng.”

Quan Tri Ý ngồi ở phòng khách một hồi, chọn mấy viên kẹo sữa trêи bàn trà ăn, ăn xong, còn chưa thấy Thích Trình Diễn xuống. Vì thế cô nhìn phòng bếp, thấy không ai chú ý tới mình, liền lập tức đi lên lầu.

Lại nói tiếp, phòng Thích Trình Diễn từ sau khi cô lớn lên thì cô chưa từng tới qua. Nhưng mà khi còn nhỏ cũng là khách quen, thường xuyên đeo cặp tới đây, khóc sướt mướt mà chạy đến phòng anh, muốn anh dạy mình làm bài tập. Mỗi lần, anh đều ngồi ở trêи bàn học của mình, kiên nhẫn dạy cô……

Quan Tri Ý ngựa quen đường cũ mà đi đến phòng anh gõ cửa, nhưng gõ vài cái không ai đáp lại, vì thế cô thử cầm tay nắm cửa xoay, ngoài ý muốn là, không khóa.

Cô đẩy một chút đi vào, thấp giọng nói: “Ca ca anh tỉnh chưa?”

Không ai trả lời.

Ngủ đến nỗi như chết vậy sao……

Quan Tri Ý đẩy cửa đi vào.

Phòng Thích Trình Diễn rất lớn, bên trong trừ một cái giường, còn có phòng khách nhỏ để thường ngày anh đọc sách hay xem văn kiện. Quan Tri Ý vòng qua sofa và kệ sách, đi tới chỗ giường anh.

Phòng anh không bật đèn, chỉ có một tia ánh sáng giấu sau rèm cửa chiếu vào. Quan Tri Ý đi đến mép giường, phát hiện chăn đã bị xốc lên, ở đó lại không có người.

“Này là dậy rồi sao.” Quan Tri Ý nghi hoặc nói.

“Tìm anh?” Đột nhiên, phía sau truyền đến một thanh âm.

Quan Tri Ý hoảng sợ, quay đầu lại.

Chỉ thấy phía sau không biết từ khi nào đã có một người đứng, trêи tay người nọ cầm khăn lông lau tóc, nhưng tóc chỉ mới lau được nửa, mơ hồ có giọt nước theo gương mặt chảy xuống đầu vai, lại theo đầu vai trượt xuống, không bị ngăn trở……

Anh chỉ mặc một cái quần dài màu xám nhạt, nửa trêи thì không có gì, liếc mắt một cái, chính là cơ bụng rắn và đường cong như ẩn như hiện đi vào chỗ lưng quần……

Quan Tri Ý yên lặng nuốt một ngụm nước miếng, mặc dù ánh sáng trong phòng không tốt, nhưng cô cũng có thể cảm nhận được làn da anh sáng như thế nào.

“……”

“Còn nhìn sao?” Thích Trình Diễn đem khăn lông tùy tay ném sang bên cạnh, cười đi tới phía trước vài bước, cúi xuống nhìn cô, “Đẹp không.”

Mặt Quan Tri Ý đã bị thiêu đốt, cô lui về sau một bước, nhưng ở sau chính là giường, không thể lui nữa, không đứng vững nên trực tiếp ngồi xuống giường.

Cô cứng đờ, không dám nhìn cơ thể anh nữa, đành phải ngửa đầu nhìn chằm chằm mặt anh, “Sao anh đi mà không phát ra tiếng nào vậy.”

Hỏi ra xong, đột nhiên ý thức được dưới chân là thảm rất dày, vì thế cô hiểu được, lại nói, “…… Em chỉ muốn nhìn chút xem vì sao mà bây giờ anh còn chưa dậy thôi, vốn là muốn gọi anh dậy.”

“Ừm.” Thích Trình Diễn cúi xuống, một tay chống ở trêи giường, đem cô vòng ở trước mắt.

Có chút gần…… Quan Tri Ý đành phải ưỡn ra sau để đảm bảo chính mình sẽ không đối mặt với ngực anh.

“Anh làm gì……”

“Vốn là muốn rời giường, nhưng hiện tại, đột nhiên muốn ngủ nướng một giấc.”

Quan Tri Ý trố mắt, “A?”

Thích Trình Diễn cười một chút, đột nhiên một tay ôm cô xách lên một chút, trực tiếp ôm cô nằm về trêи giường. Quan Tri Ý bị anh ôm cả người trong lồng ngực, đầu gối lên cánh tay anh, lòng bàn tay lại để lên đường cong…… Trêи người anh.

Cô lập tức ngừng hô hấp, thậm chí có ý nghĩ muốn bịt mũi, cảm giác chính mình sẽ không có tiền đồ mà chảy hai hàng máu mũi ra……

“Buổi tối mấy giờ bay.” Anh hỏi.

Quan Tri Ý: “…… Khoảng bốn giờ.”

“Vậy chiều anh đưa em ra sân bay.”

“Không, không cần.” Quan Tri Ý nói, “Mao Mao sẽ đến đón em, em đi với con bé, anh với em mà cùng xuất hiện thì không tiện.”

Thích Trình Diễn nhíu mày, đột nhiên cảm thấy bởi vì thân phận người của công chúng của cô, hai người đi ra ngoài thật là có chút chướng ngại. Anh có chút phiền muộn mà ôm cô sát chút, hàm dưới cọ cọ trêи mặt cô.

“Ca ca……”

“Hả?”

“Anh, anh có thể mặc áo trước hay không.”

Cô gái trong lòng lại đỏ mặt lên, đôi mắt lập loè, Thích Trình Diễn rũ mắt nhìn cô, chỉ nghe cô nhỏ giọng: “Bằng không em cảm thấy có chút không chịu nổi.”

Thích Trình Diễn hơi hơi nhướng mày: “Không chịu nổi cái gì.”

Quan Tri Ý ậm ừ: “Dù sao anh cũng mặc áo vào đi…… Phi lễ chớ nhìn.”

“À.” Thích Trình Diễn đột nhiên duỗi tay, đem chăn bên cạnh kéo lại đây, lập tức trùm kín mít cả hai người, “Như vậy có phải là không nhìn thấy nữa hay không.”

Quan Tri Ý: “……”

Bị chăn trùm chặt chẽ, một mảnh đen bao phủ, chỉ có thể cảm nhận được hô hấp của người bên cạnh đang mơn trớn gương mặt, hai người cũng chỉ cách nhau một lớp vải dệt mà thôi, tựa như hoàn toàn có thể cảm giác được dưới da thịt, máu trút ra.

Quan Tri Ý lập tức khẩn trương không chịu nổi, nghiêng đầu không nhìn mặt anh nữa: “Em muốn đi! Có người vào thì sao bây giờ.”

“Trừ em, không ai dám không nói
Advertisement
một tiếng liền vào.”

“Vừa nãy dì giúp việc còn thấy em ngồi ở phòng khách, em không thể đi lâu……” Cô nghiêng đầu vốn là vì muốn cách xa hơi thở của anh một chút, nhưng lại phát hiện làm như vậy ngược lại khiến lúc anh nói chuyện hơi thở đều phun ở trêи tai cô.

Rậm rạp, từng đợt run rẩy.

Quan Tri Ý rụt rụt, “Anh đừng gần như vậy.”

“Tiểu Ngũ, rốt cuộc thì em vẫn chưa trưởng thành.” Thích Trình Diễn đột nhiên nói ra một câu không thể hiểu được.

Quan Tri Ý sửng sốt: “Cái gì?”

Thích Trình Diễn cười khẽ: “Em nói em trưởng thành như thế nào, mà trêи người vẫn còn mùi sữa”

“Nào, nào có mùi sữa chứ.” Cô quay đầu lại hỏi anh.

Mà lúc cô quay đầu lại, môi liền nhẹ nhàng cọ qua gương mặt anh. Thích Trình Diễn nhẹ ngưng lại, ngửi ở trêи mặt cô một chút, sau đó chậm rãi hoạt động, dừng lại ở chỗ môi cô.

“Ừm…… Ở chỗ này mùi sữa nặng nhất.”

Quan Tri Ý cả kinh, phục hồi tinh thần lại: “Đó là do em vừa mới ăn kẹo sữa, chứ không phải vị trêи người em.”

“À, phải không.”

“Thật đó, lấy ở dưới lầu nhà anh ấy, anh chưa ăn qua sao……”

“Chưa có.” Thích Trình Diễn nói, “Đây hẳn là do người nhà của mấy đứa trẻ hôm trước tặng, nên tuỳ tay đặt ở đó.”

“……”

“Trẻ con ăn kẹo đến hăng say như vậy, xem ra vẫn là một bạn nhỏ thôi.”

Cái gì mà bạn nhỏ, anh đã gặp qua bạn nhỏ nào mà thướt tha như vậy chưa!

Quan Tri Ý trừng mắt nhìn anh, nhưng lại ý thức được trong chăn tối như vậy, căn bản anh cũng nhìn không thấy. Vì thế gan cô to hơn, đột nhiên xoay người, một chân để qua trêи người anh, từ trêи cao nhìn xuống.

“Ca ca, bạn nhỏ sẽ như này sao?” Quan Tri Ý dạt dào đắc ý mà ngồi ở trêи người anh.

Hô hấp của Thích Trình Diễn cơ hồ ở lúc cô làm càn mà bị ngăn chặn không cho sinh sôi, khắc chế cùng ôn nhu đều giống như bọt khí, phiêu phiêu lắc lắc, liền tan biến.

“Tiểu Ngũ.” Giọng nói anh trầm xuống.

Quan Tri Ý lại bừng tỉnh phát hiện có cái gì, cô cúi người xuống, trong bóng tối vuốt ve mặt anh, xác định vị trí xong, cúi đầu hôn ở trêи trán anh một cái, sau đó là lông mày, mũi, cuối cùng là môi.

Cô nhẹ nhàng ấn một cái hôn ở trêи mặt anh, e lệ lại thành kính: “Ngày hôm qua hôn thiếu, hôm nay bổ sung.”

Sau khi nói xong, cô vui vui vẻ vẻ mà muốn xốc chăn dậy, nhưng mà vừa mới định làm, người phía dưới liền phát hiện, lập tức duỗi tay sờ lên cổ cô, xuyên qua sợi tóc, đem cô áp xuống đồng thời đột nhiên xoay người mạnh một cái.

Trời đất quay cuồng, Quan Tri Ý kinh ngạc lại, đã biến thành nằm phía dưới.

“Chỉ bổ sung như vậy sao?”

Quan Tri Ý: “Bằng không thì……”

“Em cũng quá tùy tiện.”

Giọng Thích Trình Diễn rất thấp, nhưng Quan Tri Ý cảm nhận được hơi thở anh ở gần, tay cô đặt ở bên cạnh có chút khẩn trương mà nắm chăn: “Cái đó, anh xác định không muốn rời giường sao……”

“Một phút.”

“Hả?”

Thích Trình Diễn không trả lời, chỉ hôn xuống, động tác chậm chạp.

Anh nói một phút, đó là chỉ ôn tồn như vậy một phút.

Nhưng ở chỗ như vậy làm động tác như vậy, loại khắc chế này quả thực chỉ cần một phát là dúm phá ngay. Từ nhẹ nhàng chậm chạp đến kịch liệt, cũng chỉ cần vài giây.

Đồ may mặc cùng khăn trải giường cọ xát với nhau, cái gì cũng không nhìn thấy, Quan Tri Ý chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh càng thêm thô nặng, mà suy nghĩ của mình càng thêm mơ hồ.

Quá rối loạn……

Cô cũng không biết bọn họ hôn có bao nhiêu khẩn trương.

Không khí trong chăn không đủ…… Không có cách nào để hô hấp, lại luyến tiếc rời đi.

“Shh ——” trong bóng tối, chợt nghe Thích Trình Diễn kêu một tiếng.

Quan Tri Ý cứng đờ, chân cô vừa động đậy hơi run run, không dám làm gì nữa. Thích Trình Diễn cũng không nhúc nhích, hai người nặng nề mà hô hấp, không khí trong nháy mắt ái muội tới cực hạn.

Trêи mặt Quan Tri Ý là một trận lửa nóng, vừa rồi…… Cô đụng phải cái gì……

Cô mím môi, thật lâu sau mới nói: “Em, em cảm thấy em nên đi ra ngoài?”

Thích Trình Diễn không đè cô nữa, chỉ nằm ở cạnh cô. Một lát sau, anh hướng sang bên cạnh, đem chăn xốc lên.

Không khí lập tức tràn tới đây, nhưng mà Quan Tri Ý lại cảm thấy không hít thở thoải mái, cô vội vàng từ trêи giường bò dậy, “Em đi xuống chờ anh nhé.”

Đầu cũng không dám quay lại.

Thích Trình Diễn nhìn bóng dáng cô: “Ừm.”

Nghe anh đáp ứng xong, Quan Tri Ý lập tức chạy đi.

Thích Trình Diễn nhìn cô ra khỏi cửa mới xốc chăn từ người anh lên, trầm mặc một lát sau, từ trêи giường xuống, trực tiếp đi tới hướng phòng tắm.

Tác giả có lời muốn nói: Mắt tôi đang hướng tới phía nhà tắm

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện