Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 53


trước sau

Advertisement
Edit: Towf

Beta: Chang

Dưới ánh mắt công kϊƈɦ của Quan Nguyên Bạch, Quan Tri Ý đành phải từ bỏ ý định đem người ra ngoài.

“Gần đây thời tiết như vậy, cơm nước xong nhớ ăn nhiều trái cây vào, đừng sợ béo mà cái gì cũng không ăn.” Quan Nguyên Bạch nói.

Quan Tri Ý thất thần mà vâng một tiếng.

“Hai ngày nay đóng phim thuận lợi không?”

“Rất thuận lợi……” Quan Tri Ý nói, “Cho nên, khi nào thì anh về ạ?”

“Ngày mai đi, ngày mai còn phải cùng Trình Diễn đi đấu giá. “

“Khụ, khụ khụ ——”

Quan Nguyên Bạch nhíu mày nhìn cô một cái: “Ăn chậm một chút.”

Quan Tri Ý liên tục gật đầu, chột dạ mà hạ mắt.

Mới vừa rồi sốt ruột liền đem người giấu đi luôn, bây giờ bình tĩnh cẩn thận nghĩ lại, nếu trước khi bọn họ vào thì cô và anh nhanh chóng chạy ra phòng khách ngồi, đối với sự hiểu biết của Quan Nguyên Bạch, Thích Trình Diễn tới thăm hoàn toàn không có gì kỳ quái!

Nhưng lúc đó cô quá chột dạ, ý nghĩ đầu tiên chính là trốn tránh. Hiện tại thì hay rồi, đem người giấu đi thì thôi, còn giấu ở trong tủ quần áo……

Một bữa cơm ăn đến vô vị, thật vất vả chờ Quan Nguyên Bạch ăn xong, vẫn như cũ chưa thấy anh định đi.

Anh ngồi ở trêи sô pha, câu được câu không mà dông dài. Từ từ nói những lời đơn giản như là “Em không thể vì giảm béo mà ăn ít cơm”, “Ở đoàn làm phim phải chú ý chút, không được để bị thương”……

Chỉ là anh cô có một loại năng lực, vì dạy dỗ cô mà anh có thể đem một câu đơn giản nói mở rộng kéo dài, suy một ra ba, nêu ví dụ thuyết minh, rồi biến thành thao thao bất tuyệt.

Quan Tri Ý như đứng trêи đống lửa, như ngồi trêи đống than, nghe thấy mà da đầu tê dại, “Ai nha anh em biết rồi, anh bớt tranh cãi đi được không.”

“Em có thái độ gì đó.”

“Không phải, không phải em sợ anh nói mệt sao……”

Quan Nguyên Bạch liếc mắt nhìn cô một cái: “Em thật là, đúng rồi, lần trước anh tới chỗ ông bà nội, bọn họ còn nhắc mãi sao lâu rồi mà em không tới, em xem, gọi điện thoại cho ông bà một chút đi.”

“Em biết rồi.” Quan Tri Ý nói, “Không phải tháng trước ông nội còn nói muốn tổ chức kỉ niệm ngày cưới với bà sao, đến lúc đó em sẽ xin nghỉ.”

“Vậy là tốt rồi.”

“Vâng…… Vậy anh?”

“Cái gì?”

“Khi nào anh đi ạ?”

Quan Nguyên Bạch trừng mắt nhìn cô một cái: “Muốn anh đi như vậy sao?”

“Không đúng không đúng, chỉ là một lát nữa em phải tới trường quay rồi, không có thời gian chiêu đãi anh.”

Quan Nguyên Bạch ngẫm cũng đúng, đợi lát nữa cô phải tới phim trường, dù sao cũng phải chừa cho cô chút thời gian nghỉ ngơi.

“Được rồi, anh đi trước, em chú ý nghỉ ngơi đấy.”

Mắt Quan Tri Ý sáng lên, gật đầu như đảo tỏi: “Vâng vâng vâng!”

“……”

“Em không tiễn anh đâu, em ăn mặc như này đi ra ngoài không tiện.”

“Đã biết.”

Quan Tri Ý đưa Quan Nguyên Bạch đến cửa, quơ quơ tay: “Vất vả anh chạy đường xa tới đây thăm em rồi, yêu yêu, nhớ anh nhiều.”

Quan Nguyên Bạch: “……”

“Cúi chào!”

Cạch một tiếng, cửa đóng nhanh chóng, không hề có dấu vết luyến tiếc.

Quan Nguyên Bạch: “…………”

Mao Mao mới vừa về phòng của mình đưa đồ ăn, một lát nữa sẽ không về. Vì thế đóng cửa lại xong, Quan Tri Ý nhanh chóng chạy về phòng ngủ, mở tủ quần áo.

Tủ quần áo không lớn không nhỏ treo hai ba cái váy dài cùng vài quần áo linh tinh, nhưng váy dài lúc này đã bị kéo lại hết sang bên phải. Mà lúc này bên trái tủ quần áo, có một người ngồi dựa vào đó, anh hơi khom chân, nửa người đều bị bóng tối bao phủ.

Quan Tri Ý sửng sốt, ngồi xổm xuống nhìn anh: “Ca ca, sao anh lại ngồi?”

“Không đứng thẳng được.”

Quan Tri Ý ngẩng đầu nhìn độ cao của tủ quần áo, lúc này mới phát hiện lấy chiều cao của anh, đúng thật nếu đứng thẳng thì phải nghiêng đầu…… Nghĩ lại thấy anh ở trong cái tủ quần áo nhỏ này lâu như vậy, cô áy náy, “Cái đó, bọn họ đều đi rồi.”

Thích Trình Diễn nghiêng đầu nhìn cô, khẽ mỉm cười.

Quan Tri Ý bị nụ cười của anh làm cho sống lưng tê dại: “Thực xin lỗi thực xin lỗi, vừa nãy em hơi loạn, nên theo bản năng liền…… A!”

Nói còn chưa dứt lời, Thích Trình Diễn đột nhiên vươn tay đem cô kéo qua.

Quan Tri Ý không ngồi xổm vững, bị anh kéo như vậy trực tiếp nhào trêи mặt đất, hai đầu gối quỳ ở ven tủ quần áo, đồ diễn phủ ở trêи mặt đất, chợt cách anh rất gần.

“Em biết tủ quần áo này rất kín không.” Ý cười của Thích Trình Diễn thu lại xong, hương vị nguy hiểm không tên liền xuất hiện.

Quan Tri Ý nuốt một ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói: “Em không biết……”

“À, vậy em nhét anh vào tủ quần áo như vậy, em tính bồi thường như thế nào đây.”

Đại khái là gần như vậy, cô thấy mặt anh hơi có chút hồng nhạt. Cái hồng nhợt nhạt kia cứ bám vào trêи mặt, làm khuôn mặt tuấn lãng trước mắt đẹp lên vài phần, dưới bóng tối, kinh tâm động phách.

Quan Tri Ý nhìn đến có chút choáng váng, lẩm bẩm nói: “Em sai rồi……”

Thích Trình Diễn nhấc mi mắt: “Hiện tại nhận sai có ích gì nữa.”

“…… Vậy anh muốn làm sao bây giờ?”

Im lặng ngắn ngủi, anh không nói chuyện.

Ngay khi Quan Tri Ý đang cho rằng anh không định làm gì tiếp, đột nhiên Thích Trình Diễn duỗi tay chạm ở sườn mặt cô, sau đó liền ngồi ở tủ quần áo như vậy, yên lặng một hồi, lúc cô hoàn toàn không phản ứng lại thì hôn lên môi cô.

Xảy ra đột ngột, lại phảng phất như đã có dự định sớm.

Trái tim run lên thật mạnh, Quan Tri Ý lập tức cứng đờ tại chỗ, nhìn người gần trong gang tấc, cảm giác được hô hấp ấm áp của mình và người này quấn quanh với nhau.

“Nhận sai cũng vô dụng, cứ bồi thường như vậy đi.” Thích Trình Diễn kéo khoảng cách ra một chút, đôi mắt đen nhánh.

Tay Quan Tri Ý chống ở trêи mặt đất không tự giác cuộn lên, ngơ ngác hỏi: “Cái đó, có thể sao?”

Thích Trình Diễn nhìn thẳng cô, vừa định mở miệng nói gì, bên ngoài truyền đến một tiếng tích, cửa bị người ta quẹt thẻ mở ra.

Quan Tri Ý mê man vô thức mà nhìn thoáng qua hướng cửa, ý nghĩ đầu tiên chính là: Về sau cô sẽ không đưa thẻ phòng mình cho ai nữa!

Giây tiếp theo, cả người cô đã bị túm vào tủ quần áo.

“………!”

Tủ quần áo bị đóng lại, bóng tối lập tức bao phủ hết thảy.

Quan Tri Ý nhìn không thấy gì, chỉ biết chính mình ngồi ở trêи đùi người ta, cả người đều bị anh ôm chặt.

“Không muốn người khác phát hiện thì đừng nói gì.” Bên tai truyền đến giọng nói của Thích Trình Diễn,
Advertisement
rất thấp, mang theo một chút hơi thở ướt nóng thổi qua mang tai, cô thấy nửa thân thể mình đều đã tê rần.

Quan Tri Ý không dám hé răng, chỉ muốn lui về sau!

“Cũng đừng lộn xộn.”

“……”

“Sao lại không có ở đây nhỉ.” Bên ngoài loáng thoáng truyền đến giọng của Mao Mao.

“Tri Ý hẳn là tiễn Quan tổng đi rồi, cô xem điện thoại của cô ấy vẫn ở đây này.” Là một nhân viên khác.

“Được rồi, thu dọn một chút rồi chúng ta lại trở về.”

“Vâng.”

Giọng nói bên ngoài bị tủ quần áo chắn lại nên có chút nhỏ đi, có tiếng thu dọn đồ đạc, có tiếng nói chuyện với nhau, chỉ là loáng thoáng truyền đến.

Quan Tri Ý ghé vào đầu vai anh, không biết là khẩn trương vì bị phát hiện hay là khẩn trương vì cái gì khác, nhịn không được mà run lên, rất nhẹ, nhưng đúng thật là có run.

Thích Trình Diễn cũng không tốt hơn là bao, vừa rồi một giây kia anh ác ý mới kéo cô vào, nhưng kéo vào xong, mới phát hiện đây không phải là lựa chọn chính xác. Đặc biệt là nghe được tiếng người trong lòng hít thở……

Không nhìn thấy gì, lại càng mê người.

Giằng co rất lâu sau, mãi cho tới khi bên ngoài không còn âm thanh gì nữa.

Quan Tri Ý nhỏ giọng nói: “…… Có phải bọn họ đi rồi hay không?”

Thích Trình Diễn không trả lời.

Quan Tri Ý rút tay từ trong tay anh ra, muốn đẩy cửa, nhưng lập tức anh đã túm cô lại.

“Chưa đi.” anh nói.

Quan Tri Ý: “Nhưng em nghe thấy tiếng đóng cửa rồi.”

“Anh không nghe thấy.” Giọng nói Thích Trình Diễn có chút thấp, mang theo hương vị không rõ, “Đừng đi ra ngoài vội.”

“Chỉ là……”

“Không phải em vừa hỏi anh, có phải có thể hay không sao?”

Quan Tri Ý sửng sốt.

Không biết có phải do bên trong quá tối làm cô sinh ra ảo giác hay không, cô cảm thấy lúc Thích Trình Diễn hỏi câu này thì giọng nói rất trầm, mang theo sự kìm nén, có chút dọa người.

Thích Trình Diễn: “Không thể.”

“Cái gì……”

“Tiểu Ngũ, anh cảm thấy chỉ bồi thường thì chắc không quá đủ.”

Có đôi khi, trực giác của phụ nữ thật sự chuẩn.

Nương theo lời anh nói, mặt anh cũng nhích lại gần. Gương mặt cô có chút ngứa, cô biết đó là do anh không nắm chắc được khoảng cách, nên môi anh nhẹ nhàng xẹt qua mặt cô.

Sau lưng Quan Tri Ý toát ra một tầng mồ hôi mỏng, “Cái, cái đó…… Ưm!”

Cô khẩn trương định nói cái gì, nhưng anh lại lợi dụng giọng nói, lập tức tìm đúng môi cô.

Hung hăng mà hôn, giống như muốn lấy đue sự bồi thường kia!

Lúc Quan Tri Ý tỉnh táo lại thì chưa từng bị hôn kịch liệt như vậy, tuy mắt không thấy rõ, nhưng giữa môi và răng đều là hương vị của anh. Hơi thở cũng quấn quanh với anh, ngay cả lỗ tai cũng cảm nhận được, ở trong không gian nhỏ hẹp yên tĩnh này, triền miên phát ra những âm thanh nhỏ vụn kiều diễm.

Tủ quần áo kín thật tốt quá đi……

Một hồi ngắn ngủn, cô liền cảm thấy hô hấp không thuận, dường như không còn sức lực mà mềm nhũn ở trêи người anh.

Còn chưa dừng lại, cách ly với không gian bên ngoài, thời gian dường như đều bị vứt bỏ.

Anh không biết chán, cô lại không biết làm sao, một hồi lại một hồi. Khi tách ra cảm nhận được hơi thở bỏng rát của đối phương, sợi chỉ bạc dây dưa ngọt đến nỗi có thể giết người, không từ bỏ được, cũng không có cách nào từ bỏ được.

“Chờ đã, từ từ.”

“……”

“Ưm.”

Thích Trình Diễn: “Sau này đừng trốn.”

“Em không thở nổi……”

Thích Trình Diễn cười khẽ, thấp giọng nói: “Không khí này còn chưa đủ sao.”

“Vừa rồi anh cũng không nói như vậy…… Anh đừng hôn……” Quan Tri Ý ngẩng đầu, thanh sắc mờ mịt mang theo chút hương vị làm nũng.

Cuối cùng Trình Diễn cũng ngừng lại.

“Anh tin em đi, bọn họ thật sự đi rồi……”

“Ừ, đã biết.”

Thích Trình Diễn cảm thấy nên một vừa hai phải, vì thế buông cô ra: “Vậy em mở cửa đi.”

Quan Tri Ý vươn tay, chậm rãi đẩy cửa tủ.

Ánh sáng lập tức vọt vào, Thích Trình Diễn híp híp mắt, lập tức chưa thích ứng ngay. Chờ sau khi quay đầu lại thấy rõ người trước mắt, trong lòng lại lộp bộp một tiếng.

Sắc mặt cô gái ửng đỏ, không khí ùa vào xong, cô khẽ nhếch môi, dồn dập mà thở hổn hển. Mà bên miệng là một tia trong suốt, là dấu vết của sự kịch liệt vừa rồi.

Ánh mắt Thích Trình Diễn tối sầm, duỗi tay lau nó đi. Nhưng mà người ở trêи anh lại tựa như chim sợ cành cong, lập tức liền ngửa ra sau, sau đó té ngã lộn nhào từ trêи người anh xuống.

“Đừng ngồi nữa, anh cũng mau ra đây đi!” Nói xong, cô cũng không dám nhìn anh liền chạy ra ngoài phòng ngủ.

Thích Trình Diễn nhìn bóng dáng cô, hơi hơi bật cười: “Được.”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện