Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 22


trước sau

Advertisement
Edit: Melbournje

Quan Tri Ý nghĩ đến việc cô và Hoa Hoằng Hi đã chia tay sẽ sớm bị người nhà biết, nhưng cô không nghĩ tới, lại nhanh như vậy……

Tối hôm qua trong lòng bận tâm nên cô ngủ muộn, ngày hôm sau tỉnh lại đã đến giữa trưa.

Tỉnh lại xong, cô gọi dì giúp việc lên, dì đỡ cô đi mặc quần áo rửa mặt, chờ cô ra khỏi phòng mới nói: “Quan tiểu thư, hôm nay trong nhà có khách tới.”

“Khách?” Hiện tại cũng không có nhiều người biết cô ở chỗ này, mà tối qua Hoa Hoằng Hi xảy ra chuyện đó nên cũng sẽ không tới tìm cô nhanh như vậy, cô còn khách nào tới nữa chứ.

Dì giúp việc thấy cô nghi hoặc liền giải thích nói: “Là khách của ông chủ.”

“Anh ấy ở nhà?”

“Tối hôm qua quá muộn, cậu ấy liền ngủ ở chỗ này.”

“À……”

Quan Tri Ý thật đúng là không biết hôm qua Thích Trình Diễn không đi, “Vậy dì đỡ cháu đi xuống đi.”

“Được.”

Quan Tri Ý không nghĩ tới sẽ là Quan Nguyên Bạch, khi cô nhìn thấy anh, ý nghĩ duy nhất trong đầu là muốn tranh thủ thời gian chạy lên lầu. Nhưng hiện tại cô là một người tàn tật, xem ra thời điểm Quan Nguyên Bạch ngước mắt lên ngay cả xoay người cô cũng không làm được.

“Anh.” Đối diện với việc này, Quan Tri Ý ngượng ngùng gọi.

“Em ——” Quan Nguyên Bạch liếc mắt một cái liền thấy cô bó thạch cao một chân, nhất thời trong lòng vừa sốt ruột vừa đau lòng, cũng không biết muốn nói cái gì.

“Sao anh lại tới đây ạ?” Nói xong Quan Tri Ý nhìn Thích Trình Diễn ngồi ở trêи sofa, người đó nói: “Cậu ta biết em và Hoằng Hi chia tay, muốn đi tìm em.”

Thích Trình Diễn vừa nói như vậy Quan Tri Ý liền hiểu, nếu anh tới đoàn làm phim mà không thấy cô, thì cũng sẽ cho người đi hỏi xem cô ở đâu, lăn lộn hỏi một hồi, Thích Trình Diễn khẳng định sẽ trực tiếp nói cho anh.

“Em còn dám hỏi anh sao lại tới đây, chân em bị thương thành như vậy cũng không hé răng gì? Cái gì cũng không nói cho anh, Quan Tri Ý, em rốt cuộc có để anh vào mắt hay không.”

Quan Tri Ý nhỏ giọng hừ hừ: “Em còn đứng đấy…… Có thể đợi em ngồi xuống xong lại nói tiếp được không ạ.”

Quan Nguyên Bạch tức giận đến cắn răng, nhưng vẫn bảo người đỡ cô ngồi xuống.

“Nếu không phải em chia tay thì anh cũng không biết là em bị thương. Em cũng thật giỏi, còn biết trốn đi, như nào, em là cảm thấy anh là mãnh thú hồng thuỷ, nhìn thấy em bị thương còn muốn đánh em mắng em?”

Quan Tri Ý sờ sờ lỗ tai, “Không sai lắm……”

“Em nói cái gì?”

Quan Tri Ý không dám hé răng.

Quan Nguyên Bạch thấy vậy lập tức lại muốn nói gì, kết quả bị Thích Trình Diễn bên cạnh giơ tay chạm vào cánh tay ấn xuống. Anh ngừng lại, quay đầu nhìn Thích Trình Diễn, chỉ thấy Thích Trình Diễn cho anh một gương mặt, ý bảo anh khống chế.

Quan Nguyên Bạch nhẹ hít một hơi, nghĩ tới, lúc ban đầu mình biết cô chia tay mới tìm cô, hơn nữa anh mới vừa nghe Thích Trình Diễn nói, tối hôm qua em gái mình khóc lớn một hồi, bởi vì thất tình.

Cho nên anh (TTD) yêu cầu để không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô, khắc chế một chút.

“Tiên sinh, cơm trưa đã chuẩn bị xong, có thể dùng cơm rồi.” Đúng lúc này, giúp việc tiến lên nói.

Thích Trình Diễn biết Quan Tri Ý dậy muộn, bữa sáng cũng chưa ăn: “Được rồi, ăn cơm trước đi, chuyện khác nói sau.”

Quan Nguyên Bạch hừ lạnh một tiếng, đứng dậy đi tới bếp.

Thích Trình Diễn đi đến bên cạnh Quan Tri Ý, duỗi tay định đỡ cô, kết quả Quan Tri Ý nói: “Bảo dì giúp việc đến đây đi ạ.”

Thích Trình Diễn hơi ngừng lại, nhìn cô một cái. Đôi mắt cô gái sưng đỏ, quầng thâm mắt cũng có chút trầm trọng, xem ra tối hôm qua về phòng chắc chắn lại khóc trộm.

Thích Trình Diễn chậm rãi thu tay, nhớ tới tối hôm qua ở thư phòng.

Anh đã từng thấy cô khóc, nhưng chưa từng thấy cô khóc như vậy, rõ ràng đáy mắt đầy ủy khuất và thương tâm, nhưng lại một hai phải đem chúng nó che giấu đi, quật cường muốn chết.

“Đỡ tiểu thư tới bếp đi, cẩn thận một chút.”

“Đúng vậy.”

Ba người thực mau đã ngồi xuống bàn ăn.

Quan Nguyên Bạch thật ra là lo lắng cho Quan Tri Ý, chỉ có mình đứa em gái ruột này, anh nhọc lòng với cô nhiều hơn so với những người khác nhiều. Vừa nhớ tới em gái mình còn có thể bị người đàn ông khác đá, anh tức giận đến nỗi lửa giận đều phải bốc lên tới ba trượng.

“Khi nào thì về nhà.” Quan Nguyên Bạch kiềm chế khí tức mà hỏi.

“Vết thương lành xong còn phải đi đóng phim, đại khái còn một suất diễn nữa.”

“Hết bận rồi thì nhớ về nhà ở vài ngày.”

Quan Tri Ý hơi ngừng lại, không nghĩ tới Quan Nguyên Bạch lại không nói mấy lời kiểu “Có cái gì tốt mà quay”.

Cô ngoài ý muốn mà nói: “Vâng, có thể.”

Quan Nguyên Bạch: “Vậy kế tiếp em cứ ở đây đi, dù sao cũng có người chăm sóc em, chuyển đến dọn đi đối với vết thương của em cũng không tốt.”

“Vâng……”

Quan Nguyên Bạch nhìn cô một cái, gắp đồ ăn ở mâm cho cô: “Ăn nhiều một chút, đều gầy thành cái dạng gì rồi.”

Quan Nguyên Bạch và Thích Trình Diễn đều thực ăn ý mà không nhắc lại việc của Hoa Hoằng Hi, sau đó đại khái là đều không còn lời nào để nói lại có chút cố tình, vì thế Quan Nguyên Bạch liền nói chuyện phiếm tới trêи người Thích Trình Diễn.

“Tôi nghe nói, tiểu thư nhà họ Dương đã được định ra, thành vị hôn thê của cậu?”

Tay Quan Tri Ý cầm đũa hơi dừng, nhanh chóng liếc mắt nhìn Thích Trình Diễn một cái, cúi đầu dúm mặt trong chén cơm.

“Vị hôn thê sao, ai đặt vậy?”

Quan Nguyên Bạch cười: “Còn ai đặt nữa? Đương nhiên là lão gia tử nhà cậu đặt rồi.”

Thích Trình Diễn nói: “Lão gia tử đồn ra bên ngoài, phỏng chừng là muốn dùng dư luận áp chế tôi rồi.”

“Như thế nào, cậu không đồng ý sao?”

“Đồng ý cái gì, vị Dương tiểu thư này rất thân với tôi sao.”

Quan Nguyên Bạch như là dự đoán được anh sẽ nói như vậy: “Nhưng mà tôi thấy cô gái kia rất thích cậu, người cam tâm tình nguyện đương nhiên là vị hôn thê của cậu rồi.”

“Tôi đoán cũng rất nhiều người cam tâm tình nguyện làm vị hôn thê của cậu, người vui, là cậu phải không?”

Quan Nguyên Bạch: “Đúng.”

Bọn họ, đang nói cái gì?

Quan Tri Ý cúi đầu ăn cơm, có chút ngốc.

“Ăn nhanh như vậy làm gì?” Thích Trình Diễn đột nhiên hỏi.

Lời này nói với Quan Tri Ý, sau khi nói xong, Quan Nguyên Bạch cũng nhìn về phía Quan Tri Ý. Liếc mắt một cái, chỉ thấy em gái luôn ăn cơm chậm rì rì nhà mình, lúc này như mấy trăm năm chưa ăn cơm, còn nghẹn một miếng.

Quan Tri Ý: “Dạ?”

Thích Trình Diễn cười một cái, lấy tờ giấy ăn đưa cho cô: “Nhìn em ăn cơm như vậy thực dễ khiến anh của em hoài nghi rằng trong thời gian này anh có ngược đãi em hay không đấy.”

Quan Tri Ý nhận khăn
Advertisement
giấy, nhìn chằm chằm Thích Trình Diễn.

Thích Trình Diễn bị cô nhìn chằm chằm đến khó hiểu: “Như nào?”

Quan Tri Ý gian nan mà nuốt nuốt, chỉ cảm thấy bánh xoay trong đầu thong thả mà bắt đầu hoạt đông.

Có phải vừa rồi anh nói, anh và Dương Mộng Giai không thân? Anh cũng không đồng ý để Dương Mộng Giai làm vị hôn thê của anh?

Từ từ, anh không thích người kia sao?

“Trêи mặt tôi nở hoa rồi?” Thích Trình Diễn dò hỏi Quan Nguyên Bạch.

Quan Nguyên Bạch lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Quan Tri Ý đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống, cầm giấy ăn lau miệng lung tung, gấp không chờ nổi hỏi: “Anh, không phải anh thích Dương Mộng Giai sao.”

Thích Trình Diễn hơi hơi nhướng mày: “Ai nói cho em vậy.”

Quan Tri Ý ngẩn người, thế nhưng lại nghẹn lời. Ai nói cho cô? Hoa Hoằng Hi? Hay là ông nội Thích?

Từ từ, hình như, Thích Trình Diễn chưa bao giờ nói anh thích Dương Mộng Giai mà.

“Em, em cho rằng anh cũng thân nên chắc là thích. Hơn nữa, chị Vân nói với em Dương Mộng Giai tới Nghệ Tinh……”

Thích Trình Diễn: “Thì ra là em bát quái chuyện của anh.”

“Không phải…… Chỉ là đúng lúc nghe người khác nhắc tới mà thôi.”

Thích Trình Diễn à một tiếng: “Không có, ai nói cho em thân thì chính là thích? Em cho rằng anh và đám tiểu quỷ các em giống nhau sao.”

“Em cũng ——” Quan Tri Ý cứng lại.

“Em cũng cái gì?”

“Em, em…… Không có gì.” Quan Tri Ý nhìn Quan Nguyên Bạch một cái, đem câu nói kế tiếp nuốt vào.

Cô định nói, cô cũng không phải như vậy! Cô cũng không phải vừa thân cận liền thích! Cô không vừa gặp đã yêu với Hoa Hoằng Hi, bọn họ chỉ giả bộ thôi!

Chỉ là, Quan Nguyên Bạch nhìn chằm chằm nên một chốc một lát cô cũng nói không nên lời!

Ngực Quan Tri Ý kinh hoàng, trong lúc nhất thời cảm thấy cả người đều rối loạn, buổi tối hôm qua nước mắt tựa như biến chính đầu mình thành hồ nước. Tại sao cô lại ngốc như vậy chứ! Vì sao cũng không dám hỏi một câu?

Quan Tri Ý nhéo đũa, khóe miệng bắt đầu không khống chế được mà giương lên.

Nhưng hiện tại cười hẳn là rất kỳ quái nhỉ?

Cô mím môi, lại dùng sức quản lý biểu tình của mình.

Không thể cười, không thể cười……

Chỉ là làm sao bây giờ, thật vui vẻ……

Thế nhưng anh lại không thích người ta……

“Hiện tại em cũng đừng quan tâm đến chuyện tình cảm của người khác, chính em xử lý chuyện trước đó cho tốt đi, còn nữa, về sau không cần mới gặp vài lần liền một đầu đầy nhiệt đâu.” Quan Nguyên Bạch bất đắc dĩ nói, “Thật không biết trong đầu em đang nghĩ cái gì nữa.”

“Dạ!”

Thích Trình Diễn: “Đừng dạ, cậu ta nói không sai, việc này phải nhớ kĩ đấy.”

“Vâng ạ.” Quan Tri Ý gắp đồ ăn đến bát Thích Trình Diễn, nhoẻn miệng cười với anh, “Cảm ơn ca ca.”

Thế nhưng lại cười?

Thích Trình Diễn có chút kinh ngạc, nhưng kinh ngạc qua đi, trong lòng lại vui sướиɠ. Bộ dạng lúc trước của cô làm anh không yên tâm, lúc này nhìn cô cười, dây cung đang kéo căng của anh mới từ từ nối lỏng.

Có lẽ…… Rốt cuộc là trẻ con, thứ tình yêu này tới mau đi cũng mau?

Quan Nguyên Bạch: “Khụ!”

Quan Tri Ý quay đầu, nhìn về phía Quan Nguyên Bạch, sau đó lập tức phản ứng lại, gắp cho anh một miếng thịt: “Cũng cảm ơn anh ruột, đã tới để thăm em.”

Quan Nguyên Bạch ừ một tiếng, miễn cưỡng xem như vừa lòng.

Lúc sau cơm nước xong, Quan Nguyên Bạch có việc liền đi trước. Thích Trình Diễn ở nhà nhiều hơn chút, nhưng bởi vì có công việc, anh nhận mấy cú điện thoại xong cũng muốn ra cửa.

Thật ra trong lòng Quan Tri Ý vẫn luôn ở trộm đánh giá anh, hiện tại nhìn anh đứng dậy xong, vội vàng kêu anh lại: “Ca ca, anh muốn ra ngoài sao.”

“Ừm.”

“Vậy khi nào anh về.”

Thích Trình Diễn: “Làm sao vậy?”

“Em, em muốn anh mua bữa khuya cho em.”

“Bữa khuya?”

Sau khi Quan Tri Ý nói xong lập tức liền muốn lấy chùy đánh cho chính mình một quyền, sao lại lấy cớ.

Thích Trình Diễn cười một chút: “Khó thấy đấy, em lại ăn khuya sao.”

“…… Chỉ là ngẫu nhiên muốn phóng túng một chút.”

“Muốn ăn cái gì?”

Quan Tri Ý suy nghĩ một chút, nhớ tới bạn tốt Tống Kiều Phỉ lúc trước có nhắc qua một thứ: “Tôm hùm đất 13 vị ở đường Thần Quan đi ạ!”

Tối qua Thích Trình Diễn lo cho cô nên mới ở lại, hôm nay cũng không định về.

Một là vì xã giao khả năng sẽ kéo dài tới khuya, còn lại là vì trong nhà có một cô gái, anh cùng ở thật ra không tốt lắm.

“Em chờ anhạ, trễ chút cũng không có việc gì, dù sao cũng muộn muộn em mới ngủ.” Ở trong lúc anh do dự, Quan Tri Ý lại nói.

Từ trước đến nay người sợ béo sẽ không ăn khuya, đại khái lần này là vì thất tình mới muốn thả lỏng chút.

Trong mắt Thích Trình Diễn có chút đau lòng, giơ tay xoa nhẹ đầu cô, lòng mềm nhũn liền đáp ứng: “Được, buổi tối mua về cho em.”

“Vâng ạ!”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện