Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 13


trước sau

Edit & Beta: Melbournje & Chang

Đã tới cuối năm, lần này quay show xong Quan Tri Ý liền có thể nghỉ ngơi, năm sau lại vào đoàn làm phim《 Triều Dã 》.

Thời gian này, cô đáp lời ba trở về nhà. Vốn dĩ cô cũng định tự mình về, mà không nghĩ tới Thích Trình Diễn sẽ đến đón.

“Chị Vân vẫn chưa có tới, chị ấy bảo em chờ.”

Thích Trình Diễn nói: “Không cần, cô ấy đã biết anh tới rồi.”

Quan Tri Ý có chút ngoài ý muốn: “Bây giờ chúng ta liền về nhà sao?”

Thích Trình Diễn nói: “Em có muốn về chỗ em đang ở để thu dọn lấy thêm chút đồ không?”

“Cũng không cần đâu ạ, nhu yếu phẩm lần này để quay show em cũng mang đi cả rồi.”

“Được, vậy trực tiếp đi thôi.”

“Vâng!”

Thích Trình Diễn nhận lấy hành lý của cô, ý bảo cô đi ra ngoài trước.

Quan Tri Ý chào hỏi cùng Tiêu Nhiên, “Hẹn gặp lại.”

Tiêu Nhiên gật đầu: “Sang năm gặp lại.”

Quan Tri Ý gật gật đầu, đi ra ngoài cửa. Tiêu Nhiên nhìn bóng dáng cô, cảm khái nói: “Tôi nói, cậu còn tới riêng đón cô gái này, khiến lòng hiếu kỳ của tôi càng ngày càng nặng đấy.”

Thích Trình Diễn: “Thu lòng hiếu kỳ của cậu lại đi.”

“À…… Cậu xác định không nói với tôi rằng cô ấy rốt cuộc là gì của cậu sao.”

Thích Trình Diễn cười nhạt một chút: “Không phải đã nói rồi sao.”

“Nhưng cậu còn tới để đón người về…… Có thể cho mấy từ mấu chốt hay không?”

Thích Trình Diễn suy nghĩ một chút: “Hàng xóm.”

“Hả?!”

Thích Trình Diễn vỗ vai anh ta: “Được rồi, tôi đi trước đây.”

Thích Trình Diễn cùng Quan Tri Ý một trước một sau đi ra ngoài.

“Hàng xóm? Quan…… Chẳng lẽ là……” Tiêu Nhiên hơi giật mình, “Nhà của Quan Nguyên Bạch?”

“Châm ca, phải đi rồi.” Đúng lúc này, người đại diện của Tiêu Nhiên đã đi tới.

Tiêu Nhiên còn đang bất ngờ, không lập tức trả lời vấn đề, vì thế người đại diện nhìn theo tầm mắt của anh về phía Thích Trình Diễn, “Không nghĩ tới Quan Tri Ý lại là người của Thích tổng, cô bé này còn có chút năng lực đấy.”

Tiêu Nhiên nhìn anh ta một cái: “Anh nghĩ cái gì đó?”

Người đại diện nói kiểu đương nhiên: “Nghe nói Thích Trình Diễn muốn ra tay với giới giải trí, từ sau khi về nước, cũng gây chú ý không ít cho các minh tinh tre già măng mọc, Trịnh Diệc Đồng cậu biết chứ, nghe nói trước đó cô ta muốn theo đuổi anh ấy. Nhưng mà, chuyện ngoài ý muốn là Quan Tri Ý này lại thành công ôm đùi.”

Tiêu Nhiên cười một chút: “Thích Trình Diễn là người sẽ để cho người khác làm vậy sao.”

Người đại diện: “Vậy Quan Tri Ý……”

“Cô ấy là ngoại lệ. Đi thôi, tôi muốn về nghỉ ngơi sớm một chút.”

Tiêu Nhiên không nhiều lời, tiền tài thế lực của nhà họ Quan và nhà họ Thích không phân cao thấp, nhưng Quan Tri Ý lại lấy tư cách như thế này để hoạt động trong giới, đại khái chắc là có nguyên nhân. Nếu cô ấy không nói với Thích Trình Diễn, đương nhiên mình cũng sẽ không lắm miệng.

Nhưng mà việc này có thể giải thích rằng tại sao Thích Trình Diễn lại tự mình tới đón người, lấy quan hệ của anh cùng Quan Nguyên Bạch, giúp nhau cũng không quá kỳ.

**

Thích Trình Diễn hôm nay không lái xe, Quan Tri Ý nhìn anh đang ngồi ở bên cạnh, hỏi: “Là anh ấy bảo anh tới đón em đúng không.”

“Em vẫn còn đang giận anh mình sao?”

Quan Tri Ý khẽ hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Nếu anh ấy thật sự có thành ý, thì nên nói xin lỗi với em, tự mình tới đón em mới đúng.”

“Xem ra anh tới đón em cũng không quá tốt nhỉ.”

Quan Tri Ý sửng sốt, vội vàng nói: “Ý của em không phải thế. Em, em thích anh tới đón em!”

Khóe môi Thích Trình Diễn hơi hơi nhếch lên: “Hả, phải không.”

“Đúng vậy! Em chỉ muốn thuận miệng biểu đạt rằng anh ấy chả có chút thành ý gì thôi.”

Thích Trình Diễn nói: “Lần trước cậu ta nói đã biết sai rồi, về sau không như vậy nữa.”

“Thật sao?”

“Thật, phỏng chừng là muốn giữ thể diện, cho nên mới bảo anh tới đón em về thôi.” Thích Trình Diễn giải thích rất quen thuộc, “Cho nên về nhà xong, em cũng đừng ngoan cố nữa nhé.”

Quan Tri Ý đúng thật rất dễ dỗ, nghe Quan Nguyên Bạch nói chính mình sai rồi xong, trong lòng lập tức dần dần đỡ tức anh hơn.

Lúc chương trình phát sóng anh có xem rồi.” Thích Trình Diễn nói.

Quan Tri Ý nghe vậy có chút ngượng ngùng: “Em còn chưa xem đâu, có phải rất ngốc hay không.”

“Không ngờ là năng lực sinh hoạt của em rất mạnh, mấy năm nay, em thật sự tự mình gánh vác sao?” Thích Trình Diễn nhìn cô một cái, “Anh em nghĩ thế nào vậy, thật sự thả em một mình.”

Quan Tri Ý sửng sốt: “Thật ra sau đó anh ấy có muốn giúp em, nhưng tiền đề chính là muốn em từ bỏ sự nghiệp hiện tại, em đương nhiên không chịu, hơn nữa ban đầu em đã nói qua, em có thể tự dựa vào chính mình mà sinh hoạt, cho nên sau đó xem như em không cần sự hỗ trợ từ trong nhà.”

“Không cảm thấy vất vả sao?”

“Không ạ.”

Tin tức mấy năm nay của Quan Tri Ý đối với Thích Trình Diễn đúng là hơi đứt gãy, cho nên khi xem tin tức cùng game show, trong lòng mới cảm thấy kinh ngạc, anh không nghĩ tới cô bé khi còn nhỏ mình yêu chiều trong tay, lại còn có thể sống thành như vậy.

“Gần đây em cùng Hoằng Hi thế nào.” Thích Trình Diễn thuận miệng hỏi một câu.

Quan Tri Ý không nghĩ tới anh đột nhiên sẽ hỏi vấn đề này, có chút lúng túng nói: “À…… Anh ấy sao, mấy tháng này em quay show nên không có điện thoại để gọi, cho nên cũng không liên hệ với anh ấy.”

“Ừm.”

Thích Trình Diễn không tiếp tục hỏi, Quan Tri Ý nói: “Cho nên anh ấy nói với anh cái gì sao.”

“Không có.”

“À.”

“Nhưng thật ra chính nó cùng cô chú nói thực sự thích em.”

“Phải không……”

“Như thế nào?” Thích Trình Diễn nhìn cô một cái, “Hình như em cũng không quá vui vẻ.”

Quan Tri Ý đương nhiên không đau không ngứa, nhưng mà nếu muốn giả vờ cô vẫn có thể giả vờ, chỉ là không biết vì sao, lúc ở bên cạnh Thích Trình Diễn, một ý nghĩ muốn giả vờ cô cũng không có.

“Là một người anh thì anh có thấy vui không.”

Thích Trình Diễn dừng một chút: “Anh?”

Lúc Quan Tri Ý hỏi ra những lời này lập tức cảm thấy có chút không thích hợp, sao cô lại hỏi cái này…… cô nhíu mày, sửa lời nói: “Em nói, em ở bên em họ anh, anh sẽ cảm thấy…… Vui vẻ sao, thích hợp sao.”

Thích Trình Diễn nhìn về phía trước, nói: “Nếu các em thật sự thích đối phương, vậy có thể nói là thích hợp.”

“Cho nên…… Anh cũng cảm thấy rất vui, đúng không?”

Thích Trình Diễn duỗi tay xoa nhẹ đầu cô, yêu chiều nói: “Nếu đám nhỏ các em vui, anh cũng rất vui vẻ.”

Đám nhỏ……

Cô đã lớn như vậy rồi, vì sao vẫn bị coi là đứa nhỏ chứ.

Thật ra trước kia cô rất thích anh đối xử với cô như vậy, trong miệng nói là trẻ con, nhưng hành động còn chiều chuộng hơn cả anh cô. Chỉ là hiện tại, cô đột nhiên cảm thấy không thích……

Thật sự, một chút cũng không thích.

Một tiếng sau, xe tiến vào Ngự Cùng Công Quán.

Ngự Cùng Công Quán ở đoạn đường hoàng kim tại đế đô, gần đó có hồ, hoàn cảnh tự nhiên rất tốt. Quan Tri Ý từ nhỏ đã sống ở chỗ này, mà ông nội của Thích Trình Diễn cũng sống ở đây, khi còn nhỏ Thích Trình Diễn ở cùng ông nội, cho nên cũng sống tại đây mười mấy năm.

Xe tiến vào xong, Thích Trình Diễn bảo tài xế chạy đến nhà họ Quan trước, chờ Quan Tri Ý xuống xe, anh mới về lại. Nhưng mà quá trình về lại này cũng không bao xa, vài phút sau đã về nhà mình rồi.

Nói tạm biệt cùng Thích Trình Diễn xong, Quan Tri Ý lôi kéo hành lý đi vào trong.

“Tiểu, tiểu thư đã về!” Mới mở cửa đi vào, dì Trần giúp việc trong nhà cũng đã kinh hỉ mà ra đón.

Quan Tri Ý vâng một tiếng, “Dì Trần, ba và anh trai đều ở nhà sao ạ.”

“Có nhà có nhà, chắc là ở trong thư phòng. Tới tới tới, đưa hành lý cho dì.”

Quan Tri Ý buông lỏng tay, đi vào trong.

Trong nhà có không ít người giúp việc, phần lớn đều nhìn cô lớn lên, cho nên thấy cô trở về đều vui sướиɠ. Quan Tri Ý đi một vòng chào hỏi rồi mới tới thư phòng, cô giơ tay gõ gõ cửa, nghe được
giọng ba nói “Vào đi” từ bên trong.

“Ba.” Quan Tri Ý ngó đầu vào.

Quan Hưng Hoài ngồi ở bàn làm việc, Quan Nguyên Bạch ngồi ở đối diện, hai người đại khái lại là đang nói chuyện công ty.

“Đã về rồi sao.” Quan Hưng Hoài nói.

“Vâng.”

“Đứng đó làm gì, vào đi.”

“À vâng.”

Quan Tri Ý đi đến, đóng cửa lại.

“Sao em lại thế này.” Đột nhiên, Quan Nguyên Bạch cau mày nhìn cô.

Quan Tri Ý: “…… Em làm sao vậy.”

Quan Nguyên Bạch liếc mắt trêи dưới đánh giá cô một lần, trực tiếp đứng lên lôi kéo cánh tay cô: “Lúc trước gặp em không phải còn…… Sao lại gầy đi nhiều như vậy?”

Quan Tri Ý nói không sao cả: “Giảm béo ạ.”

“Không phải anh đã nói với em là không được ăn uống không điều độ như vậy sao.”

Quan Nguyên Hoài cũng nói theo: “Tiểu Ngũ, lời này anh con nói không sai, tuổi còn nhỏ mà sao lại xằng bậy như thế!”

“Không phải không ăn uống điều độ! Chỉ là giảm béo một cách khỏe mạnh, vận động để gầy đi.” Quan Tri Ý nói, “Thật đó ạ.”

Quan Nguyên Bạch duỗi tay trực tiếp nắm mặt cô, bất mãn nói: “Lúc trước cũng đã đủ gầy, thật không biết em nghĩ như thế nào.”

“Đó là anh cảm thấy gầy, nhưng màn ảnh không cảm thấy vậy……”

“Em nói cái gì?”

“Không có không có.” Quan Tri Ý cũng biết Quan Nguyên Bạch và ba cô thật ra là vì lo lắng cho cô, vì thế nói, “Được rồi được rồi, em rất khỏe mạnh, không cần thiết phải là em vừa mới về liền bắt đầu dạy dỗ em có được không.”

Quan Nguyên Bạch và Quan Hưng Hoài nhìn cô như vậy đương nhiên biết chắc chắn là bởi vì nhân tố công việc nên cô mới giảm béo, trêи mặt hai người đều bất mãn, nhưng nhớ tới Tết nhất đến nơi lại nói chuyện không thoải mái, hai người thực ăn ý mà không có nói gì nữa.

“Hai người đang làm gì đó?” Quan Tri Ý đổi đề tài.

Quan Hưng Hoài nói: “Nói về chuyện công việc của anh con.”

“Con biết rồi.”

Quan Hưng Hoài: “Con biết cái gì mà biết, Tiểu Ngũ, gần đây cùng thằng nhóc nhà họ Hoa kia thế nào.”

Thật là…… Sao ba và anh hỏi vấn đề giống y hệt Trình Diễn ca ca vậy.

“Vâng, rất tốt.”

“Vậy là được rồi.”

Quan Hưng Hoài lại nói: “Đúng rồi Nguyên Bạch, Trình Diễn về nước rất lâu rồi nhỉ.”

“Vâng.”

“Như vậy đi, bình thường các con cũng rất ít khi về. Sắp sang năm mới rồi, ngày mai các con đến nhà Trình Diễn đi, chúc mừng năm mới Thích lão gia tử.”

Quan Tri Ý: “Vâng ạ!”

Quan Nguyên Bạch: “Đã biết.”

**

Ngày hôm sau, Quan Nguyên Bạch cùng Quan Tri Ý mang theo quà đến nhà Thích Trình Diễn.

Khi còn nhỏ Quan Tri Ý khi thường tới nhà Thích Trình Diễn, quan hệ với Thích lão gia tử cũng rất tốt, vào cửa xong, cô như ngựa quen đường cũ mà đi thẳng vào, “Ông nội!”

Ở phòng khách, Thích Trình Diễn và Thích lão gia tử Thích Danh Thắng đang ngồi uống trà.

Quay đầu nhìn thấy Quan Tri Ý chạy chậm tiến vào, đôi mắt Thích Danh Thắng đều là ý cười: “Ai nha đây là ai vậy, không phải là công chúa nhỏ của chúng ta sao ~”

Quan Tri Ý cười hì hì đi qua: “Đã lâu không có tới thăm ông, con có mang quà cho ông nè.”

“Con có thể tới chơi là ông mừng rồi, còn mang quà làm cái gì, mau mau mau, ngồi đi.”

“Vâng!”

Thích Danh Thắng: “Nguyên Bạch cũng đừng đứng nữa, ngồi đi.”

“Vâng.” Quan Nguyên Bạch ngồi xuống, “Gần đây thân thể ông thế nào rồi ạ?”

“Ông vẫn ổn.” Thích Danh Thắng nói, “Nhưng mà ông thấy có phải Tiểu Ngũ gầy đi một chút rồi không?”

“Ảo giác thôi ảo giác thôi, con không gầy đi đâu ạ.”

“Đúng không?”

“Vâng ạ.”

“Vậy thằng nhóc Hoằng Hi đối xử với con có tốt không?”

Quan Tri Ý ngập ngừng: “À…… Vâng, khá tốt.”

“Vậy là tốt rồi, ông cũng đã nhìn con lớn lên, gả cho người trong nhà, ông cũng yên tâm.”

Quan Tri Ý hơi mất tự nhiên mà cười một chút.

“Ài, các con đều học Tiểu Ngũ đi, đối tượng gì đó cũng đã có rồi đấy!” Đề tài vừa chuyển, mũi tên đột nhiên nhắm thẳng ngay Quan Nguyên Bạch cùng Thích Trình Diễn.

Quan Nguyên Bạch ho nhẹ một tiếng: “Hai năm gần đây bên công ty có chút bận……”

“Lại là cái cớ này, bận bận bận, có thể bận đến nỗi nào? Con cùng Trình Diễn thật đúng là cùng một dạng.”

Thích Trình Diễn cười một chút, không bày tỏ ý kiến.

“Nhưng mà còn may, Trình Diễn xem như đã có điểm kế tiếp, Nguyên Bạch, con phải nhanh lên đó.”

Quan Nguyên Bạch có chút ngoài ý muốn nhìn Thích Trình Diễn: “Kế tiếp?”

Quan Tri Ý ngơ ngẩn: “Cái gì…… Kế tiếp ạ?”

Thích Danh Thắng cười thâm sâu: “Tiểu Ngũ, ông đã sắp xếp cho anh Trình Diễn một đối tượng tốt, hai người đã gặp mặt xong còn rất vừa lòng đó. Chính là con gái nhà họ Dương đấy, con biết không?”

Quan Tri Ý thong thả chớp đôi mắt, có chút hoài nghi thứ mà chính mình nghe được, cô cảm thấy với tính tình của Thích Trình Diễn mà đi xem mắt thật sự là một việc buồn cười.

Nhưng, cô phát hiện chính mình không cười nổi.

Lúc cô nhìn Thích Danh Thắng nói chuyện, ngực đột nhiên dâng lên một cảm giác đè nén khó miêu tả.

“…… Cô gái đó kém anh con một tuổi, lớn lên rất xinh đẹp, qua mấy ngày nữa là các con có thể gặp nhau rồi, đều là người trẻ tuổi, có thể cùng nói chuyện phiếm.”

Quan Tri Ý quay đầu nhìn về phía Thích Trình Diễn, sắc mặt anh vẫn như thường, có thể thấy được ông nội Thích không nói giỡn.

Cho nên…… Anh đã gặp được người mà anh thích rồi sao.

Quan Tri Ý nhẹ hít một hơi, đột nhiên cảm thấy sự tích tụ trong ngực bỗng nhiên chồng chất ngày càng nhiều, nhiều đến nỗi khó thở.

Thật ra từ sau khi anh về và tiếp xúc với anh, cô đã phát hiện mình có cái gì đó không đúng, chỉ là, cô không nghĩ tới sẽ không đúng ở hoàn cảnh này.

Cô chưa từng nghĩ tới, khi nghe được anh đã có người mình thích, cô sẽ cảm thấy…… Khổ sở như vậy.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện