Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh

Cùng Tô Hoàng Nguyệt Tâm Sự.


trước sau

Advertisement
Ôn nhu xoa lấy Tô Hoàng Nguyệt mái tóc, Vô Thường Hy nhỏ giọng nói

"Ta cũng rất nhớ ngươi đâu!"

Ôm hắn một lúc như vậy, cảm nhận hắn ôn nhu ngữ khí, Tô Hoàng Nguyệt trong lòng rất là ngọt ngào, bao nhiêu phiền muộn lo âu cũng tiêu tán hơn phân nửa.

Nàng trước đó đâu có như vậy, sống động, cá tính, mạnh mẽ mới là tính cách của nàng, đâu có như lúc này nhu nhược.

Tất cả cũng do gia hoả này, dù chỉ là rời đi vài ngày, nhưng đối với Tô Hoàng Nguyệt tới nói giống như vài năm một dạng, 5 ngày không gặp mặt, không liên lạc, chỉ có thể lo lắng chờ đợi vô ích, cái này đã giày vò nàng đủ nhiều.

Lại thêm cái kia kỳ quái mộng cùng với đặc biệt cảm giác càng khiến Tô Hoàng Nguyệt tâm trí thêm rối bời.

Vì vậy, hôm nay thấy Vô Thường Hy trở lại, nàng nhất thời mới không kìm được cảm xúc, nhào vào ngực hắn, hai tay ôm chặt hắn cổ, khoé mắt có chút hồng hồng.

Rốt cuộc hắn cũng quay lại, thời gian mấy ngày nay không có hắn ở bên thật sự rất khốn khổ, làm gì cũng không có tinh thần, lo lo lắng lắng, cái cảm giác này, nàng thật sự không muốn cảm thụ lần nữa.

Cảm nhận vuốt ve trên đầu mình bàn tay, Tô Hoàng Nguyệt liền không kiềm chế nữa bản thân cảm súc, kéo lấy hắn cổ áo chính là hôn tới.

Vô Thường Hy:"~@_@~???"

Nhìn gần trước mắt cái kia tinh xảo gương mặt, lúc này đang đỏ bừng một mảnh, xinh đẹp lông mi không nhịn được run run cho thấy Tô Hoàng Nguyệt trong lòng cũng không hề bình tĩnh và bạo dạn như hành động nàng làm ra, nhưng lại khiến nàng càng thêm mê người, làm cho Vô Thường Hy vừa động tâm vừa mộng bức.

Hắn vậy mà bị mình tiểu bạn gái cho cưỡng hôn???

Việc này không thể chấp nhận, không thể tha thứ!

Vì thế, Vô Thường Hy liền biến bị động thành chủ động, hai tay ôm lấy Tô Hoàng Nguyệt vào trong ngực mình, đầu lưỡi cũng cậy ra Tô Hoàng Nguyệt môi thơm tìm lấy nàng tiểu xảo lưỡi nhỏ, cuốn lại với nhau.

Thẳng đến không thở được, Tô Hoàng Nguyệt mới xấu hổ đẩy Vô Thường Hy ra, hai má đỏ bừng mắt hạnh chừng chừng nhìn Vô Thường Hy.

Gia hoả này vậy mà...vậy mà tiến thêm một bước, mặc dù nàng không phản đối nhưng mà cũng quá đột nhiên khiến nàng không kịp chuẩn bị, tới bây giờ tim vẫn đập bịch bịch đâu.

Liếm liếm môi, Vô Thường Hy dùng đắc ý nhãn thần nhìn đang thẹn giận Tô Hoàng Nguyệt

"Hắc hắc, cảm tạ khoản đãi!"

"Khoản đãi cái đầu của ngươi!"

Tức giận chừng gia hoả này một mắt, Tô Hoàng Nguyệt không nhịn được bật cười.

Cái này đầu gỗ, vẫn là như vậy không đúng đắn, đi tới thế giới khác vài hôm cũng không khiến hắn thay đổi.

Nhưng, đây mới là Vô Thường Hy nàng yêu không phải sao.

Chỉnh lý lại cảm xúc, Tô Hoàng Nguyệt mới tiến vào phòng vệ sinh, vệ sinh buổi sáng đi

Gãi gãi đầu, Vô Thường Hy có điểm hiếu kỳ nhìn nàng

"A Nguyệt, gần tới trưa ngươi vẫn chưa vệ sinh buổi sáng sao"

Cho hắn cái khinh bỉ ánh mắt, nàng liền tiếp tục rửa mặt

"Ta bây giờ mới ngủ dậy ngươi nói xem, hơn nữa không phải ngươi là người đánh thức ta dậy sao, đầu óc ngươi sẽ không phải có vấn đề chứ?"

Nhìn gia hoả này một mắt, Tô Hoàng Nguyệt có điểm hoài nghi hắn qua bên kia một thời gian trở về đầu óc đều bị hư, có vấn đề, dù trước đó nó vốn đã có vấn đề nhưng bây giờ càng thêm có vấn đề.

Vô Thường Hy:"...."

Lúng túng vuốt mũi, Vô Thường Hy cảm giác mình hỏi vậy cũng đủ ngốc thật

Tuy nhiên, cũng tại vì thói quen thường thức Tô Hoàng Nguyệt dậy sớm cái thiết lập này, cho nên hắn mới mắc phải sai lầm không đáng như vậy.

"Làm sao? Thấy ta chưa vệ sinh buổi sáng giờ hối hận hôn ta rồi?"

Vô Thường Hy:"...."

Đang mải suy nghĩ, bị Tô Hoàng Nguyệt nói vậy hắn sắc mặt liền đen lại, khoé miệng không ngừng co giật.

Cmn, cái này cũng quá vô lý, hắn đâu có nói gì về việc này a, sao nàng lại suy nghĩ tới nó được cơ chứ?

Nhưng nhìn thấy Tô Hoàng Nguyệt nguy hiểm ánh mắt phía sau, Vô Thường Hy liền theo bản năng phủ nhận

"Ta không có, ta không hề, ngươi đừng oan uổng ta!"

"Hừ, không có thì tốt"

Hừ lạnh một tiếng, nàng liền tiếp tục vệ sinh sáng.

Vô Thường Hy:"..."

Mẹ nó, mụ mụ nói không sai, nữ nhân đúng là loài sinh vật kì lạ nhất hành tinh.

Vệ sinh sáng xong, Tô Hoàng Nguyệt liền đi ra khỏi phòng tắm, nhìn Vô Thường Hy hỏi

"Ngươi về từ bao giờ a, đã gặp lại Dao di, Nhạc thúc chưa?"

Ngồi xuống giường, Vô Thường Hy nhún vai, ôn nhu nhìn nàng.

"Chưa a, ta trở lại việc đầu tiên làm chính là tới gặp ngươi, ngay cả lão cha lão mẹ ta cũng chưa gặp qua, thấy ta như vậy ngươi cảm động sao?"

"Không sợ Nhạc thúc biết sẽ đánh gãy chân của ngươi sao?"

Dù nói là nói như vậy, nhưng trong lòng Tô Hoàng Nguyệt vẫn rất vui vẻ, bị người yêu coi bản thân là quan trọng nhất làm gì có ai không vui vẻ cơ chứ

"Sách, lão cha ta biết ta tới gặp ngươi đầu tiên cao hứng còn không kịp đâu, làm gì có việc đánh ta, hắn còn đang muốn có cháu bế đâu, cho dù có muốn đánh thì bây giờ lão cha cũng không phải ta đối thủ", Nói xong, hắn liền đắc ý cười.

Tô Hoàng Nguyệt:"....."

Nghe tới "muốn có cháu bế" mấy chữ này, nàng sắc mặt lại không nhịn được đỏ lên.

Gia hoả này đang nói linh tinh cái gì đâu, cả Nhạc thúc cũng vậy, nghĩ linh tinh cái gì đó a, nàng còn chưa 18 tuổi, nghĩ tới bế cháu có phải là quá sớm hay không???

Đúng là, hai cha con không có chính hành.

Nếu để Tô Hoàng Nguyệt biết Vân Tử Dao cũng muốn có cháu bế không biết nàng lúc đó biểu lộ sẽ như thế nào.

"Vậy ngươi gặp cha mẹ ta chưa a, bọn họ có hỏi gì về việc ngươi rời đi vài ngày như vậy không"

Bỏ qua mất cái kia khiến người đỏ mặt suy nghĩ, Tô Hoàng Nguyệt liền hỏi ra một cái quan trọng vấn đề.

Nàng lão cha lão mẹ có thể biết tới Vô Thường Hy siêu phàm giả thân phận, nhưng về siêu phàm khu tồn tại thì vẫn không biết hảo, cái này cũng không có lợi gì đối nhị lão cả.

Khương Nhật Kha ý kiến cũng là như vậy.

Vô Thường Hy trường hợp này là rất ưu ái nên mới khiến Vô Thuần Nhạc và Vân Tử Dao cùng Tô Hoàng Nguyệt biết về Siêu Phàm Khu tồn tại, các cái khác gia hoả ngay cả người nhà cũng không được quyền biết đâu.

Hai tay ôm lấy Tô Hoàng Nguyệt, vuốt ve nàng tinh xảo nhàn nhạt 6 múi cơ bụng, Vô Thường Hy tuỳ tiện trả lời

"Ân, ta đã chào hỏi Ngô di, nàng cũng có thắc mắc ta rời đi mấy ngày nay, ta cũng chỉ nói là ngoại công mang ta đi huấn luyện đặc biệt một chút, nàng cũng không hoài nghi gì nhiều, còn Tô thúc hôm nay hình như ra ngoài làm việc, ta chưa gặp hắn"

Đánh nhẹ lấy hắn không an phận bàn tay, nàng liền trầm ngâm một lúc

"Như vậy cũng tốt, tránh cho ta lão cha biết tới Siêu Phàm Khu tồn tại, hắn máu nghiên cứu lại nổi lên sẽ rất phiền phức, trước đó ngươi không có ở đây thời điểm, cha ta vẫn thuyết phục ta từ ngươi nơi này cầm 1 giọt huyết chở về để hắn nghiên cứu đâu"

Vô Thường Hy:"...."

Cmn, nhà khoa học đều nhiệt tình điên cuồng như vậy sao, ngay cả hắn cái này nhạc phụ cũng vậy.

Ngay cả mình con rể cũng không định buông tha!

Đây rốt cuộc là nhân tính vặn vẹo hay là đạo đức không có!

Haizzz, quả nhiên, giống hắn cái này ưu tú nam hài tử là phải biết bảo vệ bản thân

Không chỉ có bên ngoài đám kia hoa si quái ngấp nghé hắn dung mạo, tới cả hèn mọn đại thúc cũng không có ý định buông tha hắn.

Chỉ cần nghĩ tới thôi đã khiến người tâm oa lạnh oa lạnh.

Nếu Tô Hoàng Nguyệt biết gia hoả này não bổ suy nghĩ mà nói, nàng chắc chắn sẽ không ngần ngại cho hắn tới mấy quyền, Tô Trường Thanh chắc chắn sẽ trói hắn lại rút máu làm thí nghiệm.

"Đúng rồi, tại sao ngươi hôm nay ngủ dậy muộn như vậy a, mọi hôm không phải dậy rất sớm sao? Là có việc gì hay mệt mỏi ở đâu sao?"

Thấy hắn quan tâm nhãn thần, Tô Hoàng Nguyệt ngọt ngào cười, lắc đầu.

"Không có gì, chỉ là hôm trước ta tới đại di mụ, vì vậy có chút mệt mà thôi"

Nàng cũng không định đối với hắn nói ra mình cái kia kỳ quái giấc mơ, ít nhất hiện tại là không thể, nàng luôn có cảm giác sẽ có không được sự tình phát sinh, mà sự tình này đối với nàng rất là trọng yếu.

"Không nói tới cái này, ngươi kể cho ta về cái kia thế giới cùng mấy ngày này ngươi trải qua sự tình có thể sao?"

Nhìn nàng trờ mong nhãn thần, hắn liền mỉm cười tại má nàng thơm một ngụm, sau đó kể ra mấy hôm tại Siêu Phàm Khu kinh lịch.

Đương nhiên
Advertisement
Vô Thường Hy sẽ không kể ra việc mình cùng Khương Nhật Kha ngoài ý muốn những việc kia và cả việc mình xuýt bị khỉ đít đỏ cho đánh chết hai sự tình này.

Một phần hắn sợ nàng sẽ lo lắng, còn lại đương nhiên là sợ nàng sẽ ghen a, phải biết trước mắt vị này ghen lên rất là kinh khủng, dù nàng chưa có ghen qua, hắn chơi chung, đùa giỡn với nữ nhân khác lúc nàng cũng không ý kiến qua, nhưng đề phòng vạn nhất, vẫn là không nói hảo.

Nghe Vô Thường Hy kể những việc này, Tô Hoàng Nguyệt hai mắt đều phát sáng.

Đó rốt cuộc là một cái như nào thế giới a, khoa học kỹ thuật vượt trội, siêu phàm cường giả tự do hành tẩu, siêu cấp mỹ thực, mới lạ giải trí,...

Không một cái nào không khiến Tô Hoàng Nguyệt lòng hiếu kỳ lên tới đỉnh điểm.

Thân là một cái kẻ tập võ, nàng luôn có một cái chiêm ngưỡng cường giả tâm, ngoài ra nàng còn là một cái tiểu ăn hàng.

Điều này khiến Tô Hoàng Nguyệt đối với Siêu Phàm Khu rất là hướng tới.

Nhưng mà, nàng vẫn chỉ là cái thường nhân, cả đời này đều không có cơ hội đặt chân tới đó, ngay cả nguyện vọng luôn luôn theo bước Vô Thường Hy cũng khó có thể hoàn thành.

Nghĩ tới đây, cảm xúc của nàng liền có điểm hạ, có điểm mất mát.

Thấy Tô Hoàng Nguyệt đột nhiên có điểm không vui, dù không biết nguyên nhân là gì, nhưng Vô Thường Hy cũng không muốn thấy mình người yêu buồn.

Hắn liền tiện tay từ trong lưu trữ không gian lấy ra một cái đóng kín kỹ tinh xảo hộp quà, hướng nàng đưa tới.

"Đây là ta chuẩn bị cho ngươi lễ vật, mở ra xem a"

Còn có điểm mất mát Tô Hoàng Nguyệt khi thấy trước mắt tinh xảo khoa học kỹ thuật hộp quà lúc, nàng liền có điểm kinh ngạc, tiếp đó nàng không nhịn được cười rồi.

Được người mình yêu tặng quà, thật sự, rất vui vẻ đâu.

Cầm lấy hộp quà, nàng liền tại má hắn hôn nhẹ coi như ban thưởng

"Ân, cảm tạ ngươi, ta rất vui vẻ"

"Hắc hắc, ngươi vui vẻ là tốt rồi, mau mở ra xem, chắc chắn ngươi sẽ rất bất ngờ"

Vô Thường Hy cái này thần thần bí bí dạng khiến Tô Hoàng Nguyệt rất là hiếu kỳ, tuy nhiên cái này hộp quà nàng không biết cách mở a, dù sao cũng là khoa học kỹ thuật sản phẩm.

"Cái này...mở sao a?"

Vô Thường Hy:"...."

Vô Thường Hy nụ cười đột nhiên ngưng kết.

"Khụ, cái kia, ta, hình như quên hỏi cách mở hộp quà này rồi"

Tô Hoàng Nguyệt:"????"

???

???

What!!!

Nàng mẹ nó tmd nứt ra .

Đang vui vẻ Tô Hoàng Nguyệt cũng không nhịn được khoé miệng co giật, trên trán hiện đầy hắc tuyến.

Quả nhiên, gia hoả này chắc chắn sẽ không thể nào hoàn mỹ như vậy, vẫn là phải có điểm kỳ lạ mới hợp hoạ phong a.

Lúng túng be mặt, Vô Thường Hy cảm giác mặt mũi của mình thật muốn bị đè xuống đất ma sát.

Mịa, tại sao hắn lại quên hỏi cách mở ra hộp quà này cơ chứ?

Không thể nào, chắc chắn là do nhân viên không nói với hắn, làm gì có chuyện hắn sẽ quên hỏi, đó là không có khả năng.

Bán cho Vô Thường Hy quà nhân viên:" Haizz, không biết hôm qua soái ca kia có mở được quà không nữa, mình nói cách mở mà hắn chẳng nghe a, một mực ăn HanHaMer đồ ăn vặt đi a, thật là, thành phố này thức ăn thật là hại người, phải đi mua vài phần gà rán về ăn mới được"

...

Thở ra một hơi, Tô Hoàng Nguyệt thật không biết phải nói gì với mình tiểu bạn trai mới hảo, bây giờ tốt, cái này vật phẩm cũng không biết mở như nào a.

Thôi thì nàng lại tự mò mẫm tự mở vậy.

Cũng may Tô Hoàng Nguyệt lão cha là một cái siêu cấp nhà khoa học, không chỉ sinh hoá lĩnh vực, tại công nghệ phương diện này cũng rất có tài năng, vì thế Tô Hoàng Nguyệt đối với khoa học kỹ thuật có chút hiểu biết.

Rất nhanh, nàng liền đã mở được hộp quà này ra.

Thấy thế, Vô Thường Hy chỉ có thể thán phục học bá ngưu bức.

Chỉ thấy hộp quà liền sáng lên nhè nhẹ lam quang, tiếp đó dần dần tách ra hoá thành một cái có 2 mét chiều dài, 1m chiều rộng tủ kính.

Bên trong lẳng lặng nằm một cái tinh xảo mà tiên tiến y phục, có thể nói là giống với Khương Nhật Kha đưa cho Vô Thường Hy cái kia chiến y tới mấy phần.

Chẳng qua về chất liệu, cho tới đồ hoạ đều so cái kia mạnh nhiều lắm, giá cũng tốn 15 ức tinh tệ, so Khương Nhật Kha thanh kiếm kia còn muốn quý.

Mặc dù đã từ trong miệng Vô Thường Hy nghe được về bên kia khoa học kỹ thuật rất phát triển, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, nàng vẫn vô cùng rung động.

Đặc biệt bên trong y phục, nhìn 1 mắt đã khiến nàng ưa thích

"Đây là XzettGirl chiến y, là bên đó cao cấp y phục, được làm từ chất liệu tốt nhất, kết hợp đủ loại tiên tiến khoa học kỹ thuật, không chỉ đẹp mắt, nó công năng còn vô cùng tốt, giúp thân thể bảo dưỡng, hạn chế mệt mỏi khi chiến đấu, tăng cường độ và hiệu quả luyện tập, còn có thể bảo vệ chủ nhân khi gặp nguy hiểm, có nó tại dù ngươi bị hoả tiễn bắn cũng cũng không thành vấn đề, nó sẽ tự động bật khiên năng lượng bảo vệ ngươi, ngoài ra nó còn có biến dạng công năng, có thể hoá thành bất kỳ loại y phục ngươi muốn"

"Ngươi là người tập võ, nó thật sự rất hợp với ngươi"

Nghe hắn nói xong, Tô Hoàng Nguyệt ngoài chấn kinh chính là cảm động, không nhịn được nàng liền lần nữa lao tới, kéo lại cổ hắn chính là cưỡng hôn.

Lần nữa bị cưỡng hôn, Vô Thường Hy biểu thị....thật hương.

Đang tại hai người thân mật lúc, Ngô Hân liền đẩy cửa vào, mỉm cười nói

"Hai đứa, xuống ăn cơm thôi....."

Chưa nói hết lời, trước mắt một màn khiến Ngô Hân liền ngây ra tại chỗ, phản ứng lại, nàng liền nhanh chóng lui lại, đóng cửa, để lại mộng bức hai người.

"Khụ, cái kia, hai đứa tiếp tục, ta xuống dọn cơm trước"

Nói xong, nàng liền cười thầm đi xuống lầu.

Cứ tiến triển như vậy, mấy chốc là mình có thể lên làm nãi nãi, phải đem tin vui này chia sẻ với Dao tỷ mới được.

Hai mặt nhìn nhau, Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt liền phốc phốc bật cười.

May mắn do ở góc khuất nên cái kia tràn đầy khoa học kỹ thuật cảm tủ kính chưa bị Ngô Hân thấy được, nếu không mọi chuyện sẽ so hai người thân mật bị nàng phát hiện còn muốn khó giải thích.

Trong cái rủi vẫn có cái may a.

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Chí Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện