Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Hàn băng đối đầu Dịch thủy


trước sau



“Ngu ngốc, thân được thần thánh chi đàn ban cho hồn thiên sứ, lại có thể mất đi tôn nghiêm vì một ả nữ nhân không quen biết cam lòng thế mạng…” Raphael phun ra lời nói cay độc khi nhìn thấy Simmons hi sinh bản thân một cách vô nghĩa.

Đại địa Thánh Thành bên dưới, dĩ nhiên là tòa thành chân thực vàng son, lấp lánh tương đồng với kim sắc đất trời. Hoàn toàn không có đơn điệu, khô cằn như quang minh phản chiếu trên cao kia được tạo bón ra từ ma pháp của đại thiên sứ trưởng Michael.

Chỉ là sau khi Raphael trực tiếp giáng xuống một cái cấm chú cường đại, lập tức mấy mẫu hecta Thánh đình bị nhấn chìm xuống mặt sông hồ.

Lấy mức độ từ thi pháp đến xem, hẳn là hắn cũng đã giới hạn tối đa phạm vi tiếp xúc của kỹ năng, nếu ban nãy pháp thuật ấp ủ càng mạnh mẽ hơn, đừng nói là Thánh đình sẽ ngập lặn trong thủy kiếp, bao quát cả toà thành vàng óng này phỏng chừng cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Gạch văn trên nền đất bóng loáng lên mấy phần ngấn tinh do băng tuyết tích tụ, liền nghe thấy một đôi chân tinh xảo, gót giày giẫm lên phát ra âm thanh cộc cộc bước ra từ vùng phế tích, đổ sụp xuống.

Xiêm y của nàng, tóc dài của nàng, bắt đầu bay lên, để Mục Ninh Tuyết trưng bày đến một khung cảnh Ái thê băng vũ phi thường quý tộc.

Rít gào…

Các tầng chân quyển không rõ ràng từ bao giờ đang liên tục va cắt vào nhau, đan xen từ địa phương này đến vị trí khác, làm áp suất bên trong không ngừng xao động, dẫn đến việc hô hấp cũng mang tăng cường lên mấy phần khó khăn, nghẹt thở.

Không gian hùng vĩ là vậy, mấy trăm km diện tích tòa thành, liền không biết tại sao lại để cho người khác cảm giác thấy bức bách đến vô cùng chật chội, tựa hồ như tồn tại một khổng lồ đại môn vô hình nào đó đang cố gắng đóng kín thành nửa cái gian phòng ngược hướng gió như vậy.

Phải rồi, là gió...

Gió mạnh bắt nguồn bởi sự thay đổi bên trong phong nguyên tố, liên tục đảo quanh từ khắp mọi vùng eo dãy Anpơ đổ về đây, tụ tập lại, có chút hỗn loạn, có chút bất đồng, nhưng trên cơ bản đều thống nhất mục tiêu, một mục tiêu duy nhất.

“Thiên diệp phong ngấn!!!”

Khí lưu càng ngày càng mạnh, cũng ở thời gian cực hạn bị ý niệm Mục Ninh Tuyết áp súc thành nhận gió xoáy ngấn, trong giây lát quét ra bốn phương hướng khác nhau!

Mặt đất cùng không khí Thánh thành đột nhiên bị một loại chia cắt thành từng mảng, khi người ở thiên không Thánh thành nhìn xuống, vừa vặn có thể nhìn thấy một màn đao dã vô cùng kinh sợ.

Raphael đứng ở trung ương tâm bão, cơ hồ cảm thấy bản thân đang nằm trong một trận cuồng phong vỗ dập mang đến hàng ngàn sóng chấn rung lắc lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng loại lạnh giá này bắt đầu và kết thúc rất nhanh, nó tựa hồ không khác gì một cơn gió buốt ngang từ Nam Cực thổi về, bất cẩn chính mình trong thoáng chốc có thể vỡ vụn cả lục phủ ngũ tạng.

Còn phải liệt kê đến cảnh sắc ở tầng lưu chuyển trên không, đồng dạng nhận chung một số phận, xuất hiện vô số lồi lõm vết hàn băng xen kẽ cùng khí quyển nhiệt độ thông thường, tạo nên một bức tranh dị sắc biến dạng, méo mó tương đối thảm thương, dần dần thăng cấp lên mấy phần đáng sợ.

Phong chi không ngừng biến hóa, liên tục sinh nở thêm mấy đạo dao sắc như liệm tấn công ác liệt về phía địa phương Raphael, để hắn bị kẹp bên trong một cái lồng ngấn thiên diệp, không cách nào tìm được kẽ hở để thoát ra.

Cấm chú chi lung!?

Còn là nhuần nhuyễn đạt đến phi thường đỉnh cấp nhất bên trong hàng ngũ phong hệ cảnh giới.

Điểm không hợp lý là kể cả vậy, phong và băng nguyên tố chưa từng xảy ra hòa hợp, lý nào loại gió này có thể mang đi khí tức lạnh lẽo được như thế để tăng cường bên trong?

Raphael nheo mắt lại, mang ý tứ đặt xuống phía xa hơn trên đống gạch đổ nát bên dưới kia, nơi tọa độ tâm bão hình thành, cũng như được Mục Ninh Tuyết dựng lên một tòa Tinh Tượng khổng lồ đun đúc, ngay lập tức khóe môi hắn nở đến nụ cười đầy thỏa mãn.

“Ra là vậy, tạo đến một mảng dãy băng trường hà dày cộm, rồi đem phong hệ ma pháp thổi ngang qua, mượn cuồng bão để chém đứt tinh thể âm hàn, quá trình này nhất nhất sẽ sinh sản ra vô số cuồng đao lạnh buốt, hủy diệt nhưng là cực cường. Còn trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới tư duy giác ngộ ma pháp thượng thừa, vượt hẳn ra ngoài bọn cấm chú già nua ngoài kia, thậm chí đối với ta còn càng cảm thán muốn bồi dưỡng". Ánh mắt Raphael lúc này xuất hiện mấy phần thư thái nói rằng.

Nhưng Mục Ninh Tuyết không có đối với đại thiên sứ trưởng Raphael phía trên cao muốn mở miệng ra đối đáp hay chất vấn gì cả. Nàng vốn dĩ bản tính thiên kim danh giá bất đồng, cũng không phải như Mạc Phàm suốt ngày muốn cùng ngươi khác rõ ràng ương ngạnh.

Nàng không thích nói là sẽ không nói, không muốn quan tâm là sẽ không quan tâm, luôn luôn cùng một cái biểu cảm lạnh lẽo như băng cơ thể hiện ra bên ngoài.

Chỉ là Mục Ninh Tuyết có xoay người xuống dưới lại, để ý tới người dân.

Dẫu sao tòa thành này thuộc phạm vị đại địa, cũng không có trôi nổi ma pháp như bên trên thiên không phản chiếu.

Dân cư tuyệt đối không có khả năng tồn tại được ở phạm vi cấp bậc siêu cường cấm chú giao tranh.

“Ninh Tuyết, ngươi đừng lo lắng, nhiệm vụ sơ tán để chúng ta!”

Đột nhiên, một cái âm thanh trong trẻo vang đến từ dãy kia thủ trại kế bên trung ương tòa thành, giọng điệu này rõ ràng xuất phát từ vị nữ nhân xinh đẹp nổi bật trong số những người dân đang chạy tấp nập tìm đường trốn.

Đó là Mục Nô Kiều.

Nàng vốn dĩ đã ở bên ngoài Thánh Thành từ rất lâu tụ tập chờ đợi kết quả, tự nhận biết đến khả năng chính mình bất quá nếu tiến vào bên trong còn gây trở ngại hơn cho Mạc Phàm, liền cùng Tương Thiểu Nhứ phục sẵn làm trạm trung gian tín hiệu.

Dĩ nhiên, Heidy cùng Blanche lão sư sau khi thoát ra cũng đã hội họp lại. Bọn họ cùng nhau đang nỗ lực sơ tán mọi người tại đại địa chân chính cổ thành hoàng kim này, bất quá tạo nên hậu phương an tâm cho Mục Ninh Tuyết quyết đấu.



"Tử vong phong chức!"

Diệp đao từ mắt bão chưa có dấu hiệu cắt giảm, Mục Ninh Tuyết linh hoạt chỉ thêm vài đường tay khâu vá xào xạc trên không trung, liền lập tức gió khâu thành đường may, cuối cùng một kim kéo khít lại, liền lập tức phác hoạ ra tử vong phong bồng, do lít nha lít nhít phong quỹ chi tơ tạo thành, biến ảo tạo hình lên mấy cánh diều cắt xén quỷ dị, đem người bên trong chi lồng của mình giam giữ từng điểm từng điểm vặn vẹo, nghẹt thở ở trong tử vong chi bồng mà chết đi.

Từ “Thiên diệp phong ngấn” vẽ ra để khống chế lại, cho đến thêu dệt lên “Tử vong phong chức” để công kích, mỗi một bước nàng vẽ trước đó đều luôn luôn phải trải qua tính toán hoàn mỹ.

Triệt để mang tử vong vây hãm tám phương bốn phía Raphael lại, bao quát ra một góc mảng trời nối liền thiên không bên trên.

Nàng rõ ràng không có ý xem nhẹ đối thủ, càng công bằng phải nói hơn là thừa nhận hắn rất mạnh, phải nói cực kỳ mạnh, cảm giác cấm chú pháp sư hay bất kể một thánh ảnh giả nào nếu đứng kế bên hắn, thật khó tồn tại khả năng mang chút ít tiểu thương tích được.…

Raphael là thủ thành hộ pháp của quang minh thần thánh này, hắn tuyệt có khả năng còn vinh danh sớm hơn tất cả những vị lãnh tụ còn lại, hồn ảnh thiên sứ nhưng cũng đã đạt tới cảnh giới chí cao thượng thừa.

Cấp bậc Sí thiên sứ…

Thậm chí còn cao hơn Remiel hai cánh, mang ý nghĩa nếu không tính đến tu vi tự thân, chỉ việc nắm giữ thiên sứ chi hồn của hắn, vẫn tính là quá đủ để đúc khuôn đến đỉnh điểm mà nhân loại không bao giờ chạm tới được.

Cũng là cấp bậc mãnh mẽ nhất tồn tại đằng sau mười sáu cánh truyền thuyết của Michael.

Phía sau hắn xòe ra mười bốn cánh lam vũ to lớn, che khuất đi thiên không Thánh Thành bên trên, tựa hồ như người vác vực đại dương sâu thẳm lên lưng.

Mười bốn cánh thần linh ban ân, càng đại diện cho Raphael không thuộc về phàm tục thế gian, mà mãi mãi thuộc về bầu trời Thánh đường, mãi mãi tại thượng trên cao.

“Roạt roạt roạt ~~~~”

Mười bốn cánh Sí thiên sứ Raphael xác thực mạnh mẽ quá sức tưởng tượng, thủy dực khẽ động đậy, cơ thể hắn liền mềm mại như dòng chảy sông giang, lắt léo bên trong lồng giam kia phi thường hữu hiệu.

Hắn nhưng có thể ở dưới thiên diệp cuồng phong như vậy, dưới diều tử vong phong bồng giằng xé khắp nơi như thế vẫn còn tìm tới kẽ hở, đứng đơn giản cũng dừng lại ở vị trí an toàn nhất, cũng thoải mái có thể nhanh hơn cái nguy hiểm kế tiếp muốn đến gần, sau đó thong dong tách ra nhẹ nhàng.

Phong hệ đã là đại diện cho thần tốc nhanh nhất toàn hệ…

Dĩ nhiên ngay cả cấm chú phong hệ cũng không thể đả thương được hắn, không có theo kịp cái tự nhiên trôi chảy của thân thể mạng thuỷ kia.

Mục Ninh Tuyết đã sớm chuẩn bị kỹ càng, trên thực tế nàng vừa rồi lại chẳng đặt bao nhiêu kỳ vọng, họa may thuần khiết làm một phép thử nghiệm ma pháp phòng thủ của hắn thôi.

Sau
vai nàng, có diều bồng được đan ra đã quay lại, xuất hiện nối vá đến tà lưng phía sau, hình thanh nên một cái bạch sắc phong dực, đem bão táp cuốn bản thân mình bay lên, thoắt ẩn nhanh chóng di chuyển tới sau lưng Raphael từ lúc nào không hay.

Nhẹ nhàng hít một hơi, Mục Ninh Tuyết lấy ra Cực Trần Ma Cung cầm trên tay, nhưng không có đơn giản dừng lại, nàng vẫy pháp tiếp tục tụ tập thiên địa băng tuyết chi linh ngưng kết tạo tác thành một thanh Cực Trần Hàn Kiếm.

Từ thời khắc ánh mắt Mục Ninh Tuyết trở nên lẫm liệt, một loại khí thế có thể làm cho tất cả vật chất xao động yên tĩnh xuống từng điểm từng điểm khuếch tán ra, nhẹ nhàng nhảy lên như mạch đập, một mực chính là sóng run nhẹ nhàng như vậy, dĩ nhiên có thể dựa vào kiếm khí hào hùng kia thổi tắt mọi nguyên tố xung quanh dám lại gần.

Kiếm băng vừa vung lên, đã mang đến tràng khí náo động mấy tầng chân quyển, lập tức để băng tuyết bình phong vỡ tan trong nháy mắt, lạnh lẽo hừng hực liền tùy ý bao trùm tới, để kiếm khí thần thánh tràn vào từ đại địa đến tận thiên không bên trên.

“Phốc, phốc, phốc”

Hàng loạt vết tích công kích mạnh mẽ hết thảy xuất hiện khu vực xung quanh Raphael, tựa hồ như băng vực xuyên đến từ Vĩnh Dạ cực nam chi địa mở ra, vơ vét bao nhiêu hàn cực tạo thành những mũi khoan âm độ.

Bạch sắc tuyết kiếm đâm cái thứ nhất vào không gian, không gian lập tức co nén lại, để mọi sinh vật tồn tại đều bị méo mó đến tội nghiệp.

Cái thứ hai đâm tới, không gian dần dần xuất hiện những vết băng tinh, nhanh chóng đông đặc thành tảng băng trôi nổi giữa nền trời.

Hàn băng hạ xuống, đó là ngay cả thiên kiếp dù chém ra đến vô số mảnh vỡ, số lượng của nó so với trước tăng thêm mấy chục lần, mỗi một đường chém xuống đến cũng có thể ở trong Thánh đình, nơi tàn tạ này lưu lại địa ngấn gần mười km!!

Nàng không phải chân chính là một kiếm sĩ, nàng không phải người dùng kiếm để đấu pháp, nhưng Mục Ninh Tuyết lại có tài cầm kỳ.

Bất quá tự dụng ý, múa kiếm như đang nhảy theo một bản nhạc có tiết tấu chậm rãi, để cực trần hàn băng đi đến đâu băng xích uốn lượn theo tới đó như muốn giam giữ thiên địa bao quát tồn tại bên trong vũ điệu này.

Đồng tử trên mắt Raphael giờ phút này bất đắc dĩ cũng có mấy phần rung động thất thần.

Mười bốn cánh thủy dực sau lưng Raphael không thấy được nửa điểm khe hở một lần nữa, bất quá đành tự vung đúc nên thủy pháp kỳ dị, mặc cho kiếm kia cắt chém trời cao, mặc cho thành trì dưới chân bị chém thành mảnh vỡ...

Cánh của Raphael nhưng có thể tự cương hãn, cũng có thể tự mềm mại, bản chất càng tồn tại linh tính bên trong, Mục Ninh Tuyết chém đến đâu, nó tự động di chuyển theo đỡ đến đấy, tốc độ hoàn toàn là theo kịp tần suất công kích từ Hàn băng trường kiếm xả ra.

Mỗi một trảm của Mục Ninh Tuyết đều rơi vào phạm vi mười bốn nhánh sông trên lưng Raphael, cực trần dù cho lãnh khốc hàn băng nhưng vốn dĩ cũng không được coi là có thể chặt đứt dung dịch được.

Đồng dạng, thủy dực sau lưng Raphael chạm tới sẽ bị đóng băng, rồi vỡ ra, nhưng thủy dịch tính chất, lại nhanh chóng hòa tan trở về lại nguyên bản.

Bất quá, Raphael vẫn liên tục thụ thương không ít…

Mỗi một lần chặn lại hàn băng kiếm đâm xuống sẽ xuất hiện vô số đóa hoa tuyết rơi ra, những đóa hoa tuyết này nhanh chóng mang hàn băng âm độ trùng trùng đâm đến đối phương không thương xót.

Băng xích đã gần như đan xen nhau cực dày đặc trong khu vực.

Mà cơ thể xuất hiện ngày càng nhiều vết rách cùng hàn băng xâm nhiễm, bản thân lại cũng không thể chạy ra khỏi điệu múa công kích của Mục Ninh Tuyết, Raphael tình huống thực sự có chút bết bát, vô cùng thảm hại.

Nhưng hắn không có triệt để cho phép nàng chèn ép quá lâu.

Raphael nhưng là đại thiên sứ duy nhất chỉ tu luyện đúng một hệ, đó là thủy.

Hắn vốn dĩ là trời sinh hồn chủng thủy hệ, lại được ban tặng thủy vực truyền thừa.

Hệ thứ hai của hắn chính là băng hệ, nhưng ngay từ khi được thức tỉnh, tinh trần của nó lập tức đã tan chảy thành một thác suối, đem nước đổ vào màng thủy hệ.

Vì vậy, Thủy hệ của Raphael, đơn giản mà nói, tuyệt đối là đại biểu mạnh mẽ nhất, là hoàng đế thủy tề ở quang minh tòa thành.

“Dịch thủy hà kiếm”.

Raphael bắt đầu muốn công kích lại, hắn lấy ra một thanh kiếm thủy vực có màu xanh đậm, so với màu xanh trắng từ Cực trần hàn kiếm của Mục Ninh Tuyết thì thứ đang cầm trên tay Raphael trông mềm mại hơn rất nhiều, nó càng giống như là một cây roi, có thể kéo dài vô tận mà cũng sắc bén đến chẳng thứ gì bì nổi.

Mỗi một lần hắn vung kiếm, thủy lực sẽ vỡ ra đánh tan đám băng xích kia cản đường.

Dịch thủy hà kiếm trên tay hoàng đế thủy vực Raphael là tượng trưng số một cho thủy hệ, Hàn băng trường kiếm của nữ thần băng thanh Mục Ninh Tuyết chính đại diện hoàn hảo nhất cho Nữ Vương băng hệ.

Băng và thủy vốn tương sinh lẫn nhau, không giống như khi gặp hoả hệ là trùng trùng tương khắc.

Băng chính là được sinh ra từ thủy ở nhiệt độ thấp, nhưng thủy cũng chính là được sinh ra do băng linh tan rã.

Bao nhiêu vạn năm giành giật sự sống như vậy... cũng chẳng biết ai là thượng phong của ai.

Hôm nay, chính là cho cái kết về mối quan hệ cộng sinh này được rồi!

Bầu trời ở trên Thánh Thành ban nãy vốn là hai màu hắc ám và quang minh đối địch chia ra, thì giờ đã hoàn toàn biến đổi, trở nên tồn tại duy nhất một cảnh sắc chủ đạo, là lam biếc của Bắc băng dương.

Những tiếng va chạm của hai thánh kiếm thật không có cảm giác chói tai, thậm chí còn mang phần du dương như tiếng đàn dương cầm và vĩ cầm cùng hòa tấu, để cho người khác cái bình lặng, sâu lắng mà vô cùng nhẹ nhàng, đồng thời cũng giấu đi một chuỗi diệt ma pháp đến rung động.

Raphael được hưởng lợi từ thủy dực mang linh tính đằng sau lưng, hắn có thể yên tâm tập trung công kích, mà không nghĩ nhiều đến việc bị đánh trả, nhưng bù lại tốc độ của hắn thua Mục Ninh Tuyết rất xa, nếu không phải vì thiên sứ chi hồn ban cho thần cánh linh tính quá đỗi cường đại, khẳng định đầu của hắn đã rơi xuống không dưới ba lần.

“Đây, đây là… thật đẹp, giống như cầm kỳ trong ma pháp vậy, đây chính là thần tiên chạm trán nhau sao?” Mục Nô Kiều tròn mắt nhìn theo hình ảnh của Mục Ninh Tuyết trên không trung.

“Raphael thực giống đang vẽ ra hình một con Thủy Long trên những cơn sóng hung dữ, còn Ninh Tuyết chính là múa hình Nguyệt Nga trên những ngọn núi băng, thật là bất hạnh cho bất cứ sinh vật nào liều mạng can thiệp vào giữa trận đấu này”. Tương Thiểu Nhứ cũng há miệng to hết cỡ nói rằng.

“Lão sư, Mục Ninh Tuyết … nàng bằng tuổi ta thật sao?” Thứ nguyên Heidy thất thần nói với Blanche lão sư bên cạnh.

Thật lòng, Heidy có đôi chút ghen tị với Mục Ninh Tuyết, so về sắc, nàng nhưng chính người mà Heidy cảm thấy xấu hổ khi đứng cùng. Lúc này lại được chứng kiến Mục Ninh Tuyết ngang ngửa cùng mười bốn cánh Sí thiên sứ, Heidy hoàn toàn là không có nửa điểm để đứng chung mâm chứ đừng nghĩ đến việc so sánh.

“Cả nàng và Mạc Phàm thật… có phần không giống người thường”. Blanche nói ra lời này cũng là bất đắc dĩ cười khổ giải thích cho Heidy.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện