Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Mạc Phàm muốn giết Linh Linh?


trước sau

“Những người khác đều do ngươi thuế biến đi rồi?” Linh Linh ngồi sau lưng Mạc Phàm, cái kia âm thanh nhỏ nhẹ khẽ cất lên.

“Ân!"

“Chúng ta tiếp theo phải đi đâu, kế tục dọc theo Lưu Viên hồ?” Linh Linh nhìn xuống dưới chân thác, ầm ầm khói trắng bốc lên hơi sương mịt mù, phần này âm thanh cùng hình ảnh nhìn kĩ trông hết sức sinh động, như bồng lai tiên cảnh.

Ban nãy đứng bên dưới, nàng bất quá chỉ bị choáng ngộp bởi cái vĩ đại lung linh thủy dịch tuyền. Mãi đến khi chân giẫm trên đỉnh thác nhìn về phía trước, một màn chấn động mênh mông bất tận chân trời, tựa hồ không thể nào thấy được điểm cuối cùng của lãnh thổ Côn Lôn Thánh Sơn. Để bản thân phút chốc cảm giác lạc lõng bị bỏ vào thiên sơn di tích vậy, khắp nơi đều là trùng trùng băng sơn, hồ tuyết, ngửa đầu không thấy nhật nguyệt, cúi người xuống cũng chỉ toàn sông mây.

“Bee không nói với ngươi phải làm gì sao?” Mạc Phàm không mấy chú tâm tùy ý hỏi một câu.

“Cũng có, cho ta cái thông tin đợi chờ, đến thời điểm lập tức đi thẳng về hướng trước.” Linh Linh nói rằng.

Nắm tay Linh Linh bước xuống khỏi lưng Tích Dịch Vu Thổ, Mạc Phàm lúc này mới thuận tiện đứng trước mặt nàng, nhìn xem cẩn thận cũng thấy rõ khuôn mặt từng ấy năm đồng hành cùng mình.

Vẫn cái cảm giác đặc biệt thanh thuần mỹ lệ nha, lớn lên càng đẹp ra như vậy, chỗ cần to thì to, chỗ cần nhỏ thì nhỏ, một loại nội địa hàng kiểm duyệt chính mình gieo trồng thành quả.

“Ngươi làm sao nhìn chằm chằm?” Lãnh Linh Linh hơi giật mình, nhưng nàng không có lùi lại, một bộ thắc mắc hỏi.

“Ồ nha, ta cũng vậy, Bee cũng bảo ta là xuất phát hướng nào thì đi thẳng hướng đó, ai xuất hiện trước mặt tự nhiên chính là kẻ địch.” Mạc Phàm cười cợt nói rằng.

Nói những lời này, Mạc Phàm vừa vặn đưa tay ra gảy vòng tai Linh Linh một thoáng, đồng tử cũng khéo léo ẩn mình nổi lên một tia hồng quang biến hóa mờ nhạt, đại khái phương thức xâm chiếm trực tiếp đối diện người.

Linh Linh sắc mặt chuyển sang tái nhợt, nàng cũng không có lưu ý loại kia tà nhãn đang mở ra tâm ý của mình đọc đọc hành vi, cuối cùng miễn cưỡng vỗ bỏ tay hắn ra, nói: “Mạc Phàm, ngươi điên rồi, ngươi muốn giết ta?”

Tâm tình trở nên phức tạp lên, Mạc Phàm kỳ thực cũng đang xem xét lại ký ức của nàng, hay là của cái người trước mặt mình.

Nói như thế nào đây.

Đánh người sự tình trong bộ dáng này, có chút không thỏa đáng.

“Ngươi thấy ta có đẹp trai không?” Mạc Phàm mãi mới nặn ra một câu.

Chưa hiểu rõ, Linh Linh lập tức gảy nhẹ lên lông mày lên, đáp: “Đầu óc của ngươi bị hỏng rồi, ngươi xem chính mình thế này là đẹp sao?”

“Quả nhiên, đóng giả có cái tư chất của đóng giả, hầu hết lời nói đều cẩn thận sao chép y hệt. Bất quá, nếu là Linh Linh, nàng hẳn sẽ si mê ta soái khí đẹp trai ngời ngời vô điều kiện, thậm chí còn trối chết lén lút muốn qua lại ngủ cùng một giường.” Mạc Phàm vẻ mặt vô cùng thư thái nói ra.

Si mê hắn!?

Đây là Linh Linh sao chép cũng không có tìm hiểu qua đấy!!!

“Huyền thuật giả dạng cũng không phải ta lần đầu chứng kiến, trước mặt ta mà nói, vẫn là quên đi!” Mạc Phàm tiếp tục nói rằng.

Linh Linh nhìn xem tính cách cảm xúc có cực lớn biến hóa của Mạc Phàm, trong lúc nhất thời cũng vỡ lẽ, là chính minh hoàn toàn đã bị nhìn thấu rồi.

"Từ lúc nào phát hiện?" Linh Linh quá không tin tưởng nói.

“Ngay từ các ngươi bước vào Minh Lang thôn.” Mạc Phàm nói ra.

“Ngươi đoán mò?” Linh Linh như cũ bộ dáng nhìn Mạc Phàm, phía sau lưng nàng, sền sệt một cái tiểu vĩ lông xám bắt đầu mọc dài ra.

Mạc Phàm đương nhiên thấy rõ, hắn vốn dĩ chứng kiến cảnh này đều không lấy làm bất ngờ.

“Lãnh Linh Linh mà ta biết, nàng tuyệt đối có hứng thú nhất chính là khai quật đồ đằng di tích, ngươi nhắc tới Bạch Đằng Sơn, Côn Lôn Tổ Hổ sinh ngơi một trong, nhưng lại bỏ sót cái chi tiết trọng yếu nhất.”

Côn Lôn Bạch Đằng Sơn, cùng quốc thú Thánh Đồ Đằng Bạch Hổ xem như có quan hệ huyết mạch, nếu là Linh Linh, nàng chắc chắn sẽ muốn đề cập di tích tìm kiếm đầu tiên. Đây là Mạc Phàm dựa vào kinh nghiệm thời gian rất dài quen biết đối chiếu.

“Ra vậy, ta còn tưởng Tà Nhãn của ngươi vượt qua được huyền thuật giả tính của lãnh chúa!” Lãnh Linh Linh trên miệng có một nụ cười nhạt, toàn thân nàng dần dần toát lên một loại yêu khí không còn giấu nhẹm.

Đúng, Mạc Phàm sở hữu hai đại siêu cấp nhãn lực mạnh nhất trên thế giới này, dù cho Medusa kim phấn chi đồng tử, hay là Long tức kim quang đồng tử, cuối cùng dung hợp dưới Tà Thần lực lượng, mở ra cho riêng mình một loại thần thánh Không Gian Chi Nhãn năng lực.

Chỉ là Không Gian Chi Nhãn cũng không phải một loại tuyệt đối thấu thị thế gian, không có phá xuyên được huyền thuật của Vĩ Linh Hoàng.

Huyền thuật này là loại yêu pháp đã sớm đạt tới một cái không còn thật giả trình độ, kể cả giả tưởng hành vi cũng cực kỳ giống. Mạc Phàm nếu không dựa vào một ít tiểu tiết nhất lặt vặt, hầu như chính mình thời điểm dù có nghi ngờ cũng không cách nào chứng minh
được, không chứng minh được liền sớm thất bại chiến dịch.

"Nói một chút đi, đến tột cùng các ngươi đã làm gì. Tốt nhất cho chi tiết nói tới, ngươi trình bày nếu để ta không hài lòng, những lời này liền là của ngươi di ngôn!" Mạc Phàm không coi tiểu hồ ly trước mắt là một dạng gây trở ngại, hắn thuận tay mà nói, hoàn toàn đơn giản bóp chết nàng.

“Ngươi thật cho rằng mình có thể đánh bại được chúa tể của chúng ta sao, càng tự cho mình vượt khỏi suy nghĩ của ngài?” Nữ bi hồ ly nói rằng.

Tiểu hồ ly trước mặt cũng không thoát ra khỏi Lãnh Linh Linh hình hài, nàng nhiều thời điểm càng tỏ ra ưa thích dáng vẻ xinh đẹp hiện tại của mình hơn.

“Đánh lại nàng hay không, ta còn chưa rõ ràng, nhưng ngươi mạng sống đừng hi vọng thoát được khỏi đây.” Mạc Phàm hời hợt nói ra.

“Vậy sao, ngươi còn không muốn giữ lấy mạng nữ nhân tên là Lãnh Linh Linh kia rồi?” Nữ bi hồ ly tìm đúng trọng tâm vấn đề nhấn mạnh, nàng thời điểm nói ra, trên gương mặt đầy hoa vị kẻ chiến thắng.

Nghe nhắc đến đồng bọn mình tính mạng, Mạc Phàm ngược lại mắt vẫn nhìn mũi, mũi nhìn tâm, lòng vân du tứ hải trả lời: “Ầy, ta có rất lớn lòng tin khẳng định các ngươi thậm chí còn chưa kịp hại nàng. Vẫn là đùng đùng thời điểm chạy thật nhanh đến Minh Lang thôn nha!”

“Vì cái gì?” Nữ bi hồ ly chất vấn.

Tia hồng nhạt trên mắt Mạc Phàm vừa vặn lúc này đã tắt hẳn, mang ý nghĩ hắn hoàn thành sàng lọc thông tin từ ký ức tiểu bi hồ ly trước mặt xong rồi.

Đối thoại, đối thoại, cốt ý là để câu giờ.

Ban nãy hắn tận dụng thời gian sửa sang lại một chút suy nghĩ, lúc này xong xuôi hết thảy liền khóe mắt biểu cảm cao ngạo không gì sánh được xem kĩ lấy nàng.

“Các ngươi là tự nhiên biết được Lãnh Linh Linh các nàng hành động sao? Các ngươi cho rằng ta đến nhà các ngươi gõ cửa lén lút, lại làm sao còn muốn gọi ra Hắc Long phồn thịnh khí tức đả động?” Mạc Phàm nói rằng.

“Hắc Long Đại Đế là cố ý cho chúng ta lưu ý khí tức?” Nữ bi hồ ly tâm trạng có phần hoang mang nói.

“Ta hết thời gian chơi với ngươi rồi, nhược trí thì nói cũng không đủ trí lực để hiểu, ngươi mạng nhỏ phiền hôm nay để lại đây.” Mạc Phàm nắm giữ nhiều bổ ích thông tin từ Tiểu Hồ Ly trên thân, hắn cũng không ngại trở mặt tỏ rõ sát ý.

Vừa dứt lời, một đường băng cực kỳ lóa mắt thứ nguyên cắt dọc qua một góc nhỏ băng sơn, liền tại đây toàn bộ cấu trúc Lưu Viên Tuyền triệt để bị cái vết hỏng vị diện này làm tiêu chí điểm nhấn.

Không có chân không, không có màu trời, cũng chẳng có bọt nước, sinh vật nào xuất hiện ở nơi mà đáng lẽ ra trước đó vẫn còn tồn tại.

Giống như bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp, nhưng đến cuối cùng, ai đó lại vẽ một nét mực đen thẳng tắp đi ngang qua, hoàn toàn là dụng ý phá hoại tác phẩm.

“Ngươi… ngươi, các ngươi sẽ phải chết, chúa tể… chúa tể nhất định…” Hồ ly nữ nhân nửa thân dưới đều không có, nàng trước cái chết vùng vẫy, cố gắng trút loạt hơi thở cuối cùng nguyền rủa lấy, một dạng căm thù Mạc Phàm đến tận xương tủy.

Mất hơn nửa người mà vẫn còn tư duy ý thức tranh thủ, đây cũng phi thường mãnh liệt sức sống a.

“Đừng lo, Vĩ Linh Hoàng nhân gia họ ngươi, ta biết nàng là ai, chúng ta bố trí tốt nàng đi chung với đội ngũ ưu tú nhất rồi!” Mạc Phàm duy trí thái độ khinh bỉ tiểu hồ ly vị này nói ra.

Hắn bỏ đi rồi,

Phần thân trên của hồ ly nữ nhân cũng đã im lặng hẳn,

Giữa đầu nàng, xuất hiện một cái phiến đá thủy tinh cắm thẳng từ trên trời xuống; có máu tươi chảy ra, bên trong máu tươi có ủ dịch một ít kim ngân lóng lánh, chung quanh càng tỏa ra một làn sương độc, sương độc thời vụ này e rằng đến quân chủ cấp cũng không dễ gì tồn tại được.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện