Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Vỗ mông Mạc Phàm


trước sau

Advertisement
“Ngài trưởng lão, các vị đây đều cùng với thôn trưởng có giao tình quan hệ, là ta đồng ý dẫn bọn họ vào…” Đỗ Tuần Du trong lòng có sợ hãi, nhưng suy cho cùng vẫn là người hiểu chuyện, hắn không có đối với Mạc Phàm bọn họ quay lưng lại.

“Câm miệng, ngươi làm sĩ quan ngoài thành, trách nhiệm trước sau chỉ nằm ở phạm vi coi quản, báo cáo tin tức bọn thổ dân chạy giặc, từ khi nào lại dám chủ động đem người vào trong?” Lục tuần trưởng lão từ trên đầu Phích Lịch Điểu nhảy xuống đất, dùng ánh mắt hung dữ tấn lên người Đỗ Tuần Du.

Lục tuần trưởng lão chặt chém ngữ khí rất không nể mặt, một loại động chạm đếm Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên cùng Tương Thiểu Nhứ đứng ở đó, nghe từng lời từng chữ đều không bỏ sót, thần sắc cực đại hóa đen cả.

“Thổ dân chạy giặc…”

Bốn chữ này khẳng định là nhắc đến Ma Đô con người.

Ma Đô trải qua một lần cảnh giới màu đen, người dân may mắn sống sót được phải dời đi hộ khẩu trải dài khắp cả nước, có thể là tại Đĩnh Thành nhung nhớ ngày trở về, có thể là vấn đề an sinh mà xa hơn chút định cư tại Phàm Tuyết trấn, Đế Đô, Tam Dương Thị; tương tự cũng không ít người muốn tạo dựng doanh cơ, tiến ra vùng trũng Tây Hải Thành mở thương quán tân tiểu trạm.

Mỗi một toà thành căn cứ đều đang phải cẩn thận đề phòng, một trận chiến Ma Đô, mọi người thấy rõ bộ mặt thật của hải yêu, bên cạnh tương quan lực lượng chính mình, yêu ma tột cùng vẫn cường đại hơn xa trong sự tưởng tượng của mọi người.

So với Ma Đô, toàn bộ các căn cứ khu còn lại vẫn là quá trẻ, căn bản trừ Đế Đô một hạng mục ương ương ở giữa ra, những nơi khác không có cái gì gốc gác, không có pháp sư dự trữ đủ mạnh, càng không có những sức chiến đấu đỉnh cấp như Hiệp Hội Ma Pháp Cấm Chú hội, siêu giai liên minh, cao giai quân đoàn.

Giả như không phải chúng ta Ma Đô một trận sống chết đến cùng giữ gìn mà nói, hải dương thần tộc sẽ thoải mái dồn ép đến tràn ngập bản đồ Hoa Hạ, phỏng chừng cả cái Tây Hải thành này liền chỗ trống để né tránh đều không có.

Các người bình yên vô sự, cùng một quốc gia, huyết dịch, làm sao lại có cái đạo lý phân biệt này?

Hạo kiếp Ma Đô kết thúc, Phàm Tuyết Thành, Đĩnh Thành, sau Đĩnh Thành có thể không xa quá vài ngàn dặm sẽ đến Tây Hải Thành, mà bọn họ tiền tuyến căn cứ khu vẫn luôn là run lẩy bẩy, không có Ma Đô dựa vào, kẻ nào dám tự tin có thể chống chọi lũ quét?

Lưu dân Ma Đô đến Tây Hải Thành, tạo dựng chợ quán, mở mang kiến tạo một cái tân thôn, tân xóm cho đến tân huyện, cao cao còn tốt đẹp đóng ít thuế cục bộ cho Tây Hải Thành đủ bồi bổ quân đội doanh. Thậm chí là người di chuyển đi, nhưng còn có một phần trở về, điều kiện sau khi di chuyển cũng không phải rất lạc quan, lạnh giá bao phủ nội địa, vật tư sưởi ấm càng ngày càng ít ỏi… suy cho cùng vẫn là mưu sinh.

Không phải những người như vậy càng đáng được trân trọng hay sao, càng phải cho họ một cái đối đãi ưu tiên... lại làm sao gọi là thổ dân chạy giặc?

“Trưởng lão, người khoan nóng giận, sự việc đều cấp cấp ta không còn cách nào khác, vẫn nên là chờ trưởng thôn tới giải quyết… vị này, vị này là Ngải đội trưởng, đặc quân chỉ huy Đế Đô hiện tại, trên nhánh Nam Đông quân đội đều đỉnh đỉnh đại danh cáo tới… ta, ta không thể quá phận đối bạc.” Đỗ Tuần Du sợ thì có sợ, bất quá hắn đều cảm thấy lục tuần trưởng lão xử lý việc đây là mang tính cá nhân đối đãi, rất không thỏa đáng.

“Quân đội cái rắm gì, liền Nghị Trưởng quốc gia có đến đây ta cũng muốn đánh đuổi, lấy cái tiểu tốt miệng còn hôi sữa một trung phẩm quân nhân liền muốn dọa người. Trong lúc ta còn dùng lời lẽ nói chuyện thì cút hết đi, đừng để đến ngươi ta cũng đánh cho tàn phế.” Lục tuần trưởng lão cay độc nói rằng.

Người này đây đang là không nói đạo lý…

Đỗ Tuần Du trong lòng bất phục, mới vừa phải tiếp tục đối đáp vài câu, nhưng ngay lập tức ngậm miệng lại.

Cũng không phải là hắn chịu áp đặt đầu hàng, bất quá chỉ là gấp gáp gặp gỡ không được, thừa cơ hội còn sống dẫn bọn họ ra, về sau chính mình báo lại với thôn trưởng. Nếu thôn trưởng ra mặt giải quyết, tin rằng trưởng lão tuyệt nhiên sẽ không đành lòng quá phận.

Trước vẫn cần được sống, sống… đều đáng giá.

“Con mẹ lão, giỏi thì nhào vô đánh hắn tàn phế thử xem, đánh rớt được một cọng tóc trên người hắn xuống, ta coi như bố mẹ lão quan hệ không phải ô hợp!” Triệu Mãn Duyên bất ngờ không giữ được bình tĩnh nói ra.

Đừng nói là lục
Advertisement
tuần trưởng lão nghe xong đều vành mắt tím tái lên một dạng, cho dù đến Đỗ Tuần Du được bảo vệ thời điểm, hắn là vành môi tự động chuyển sang màu thâm hết rồi.

Vị tóc vàng tiểu ca này…

Đệt mợ, có phải bị ngu hay không?

Mình cố gắng tháo lui còn đường sống cho bọn hắn, cuối cùng là trêu chọc vào Trưởng lão Minh Lang thôn.

Cái này… muốn chết chùm cả bọn à…

“Bộp bộp ~~~”

Sau lưng Đỗ Tuần Du, cảm giác như có ai đó vỗ vỗ vào lưng hắn hai cái, truyền tới một thanh âm điềm đạm, còn mang nhiều phần vô ưu.

“Lùi xuống một chút đi!”

“Mạc Phàm huynh đệ, ngươi… các ngươi đều không sợ à?”

Người gọi Đỗ Tuần Du là Mạc Phàm, mà lúc Đỗ Tuần Du quay người lại, chính bản thân hắn nguyên bản thấy mọi người vẻ mặt đều đang hết sức bình tĩnh, nếu không muốn nói là có chút hời hợt thái độ, thỉnh thoảng pha nhẹ chút cười trừ.

Tựa hồ vị cường giả Trưởng lão trên kia trong mắt bọn họ là vô cùng nhỏ bé đi!

“Hảo tiểu tử, hảo tiểu tử… ta đổi ý rồi, tất cả các ngươi hôm nay đều phải chết!” Lục tuần trưởng lão nhíu mày lại nhìn vào đám người, hắn rốt cục vẫn từ bỏ giảng hòa ý nghĩ, mang đến cực đại sát ý.

“Tiểu con mẹ lão, ngon thì bước tới một bước nữa!” Triệu Mãn Duyên như cũ rất trần trụi nói thẳng ra.

Để hắn không tin tưởng vào mắt mình, lão già này hoàn toàn dám bước tới, còn là rất nhiều bước hướng về bọn hắn người.

“Mạc Phàm, hắn không có dừng lại!” Triệu Mãn Duyên quay qua Mạc Phàm địa phương giao tiếp ánh mắt.

“Ân, ta biết, lão ta vừa nãy thực giống cấm chú tu vi nha, đương nhiên có vốn liếng để thô bạo.” Mạc Phàm gật đầu trả lời.

“Ngươi lên đi!” Triệu Mãn Duyên đẩy đẩy vai Mạc Phàm một cái nói rằng.

“Ta không có hướng hắn khiêu chiến, cũng không chửi rủa hắn, làm sao lại là ta phải lên?” Mạc Phàm ngơ ngác hỏi lại

“Lão tử là phòng ngự pháp sư a, ta biết đánh thế nào với hắn, ngươi không phải thường ngày rất hay trừng trị loại trêu chó này sao, ta chỉ đang giúp ngươi trước một bước thả xích.” Triệu Mãn Duyên ý tứ diễn đạt, đồng thời cơ thể hắn tự nhiên đi lùi lại về phía sau nhường chỗ.

Tương Thiểu Nhứ một bên nhìn thấy Triệu Mãn Duyên tiểu thủ đoạn, cũng là muốn bật cười thành tiếng: “Ta phát hiện rồi nha!”

“Phát hiện cái gì?” Triệu Mãn Duyên không vui nói.

“Thiên hạ này người vỗ mông Mạc Phàm tốt nhất, quả nhiên là Triệu Mãn Duyên, ha ha ha!” Tương Thiếu Nhứ che miệng cười khúc khích.

“…”

“Các vị, trưởng lão… hắn đến rồi…” Đỗ Tuần Du duy nhất người để ý sắc mặt lục tuần lão già bên kia.

Còn không chờ hắn vượt qua cái kia phân kinh ngạc bên trong phục hồi tinh thần lại thời điểm, trưởng lão thôn Minh Lang quả nhiên là một cái kinh người cấm chú pháp sư.

Hắn đánh tới, dùng một loại hời hợt ngữ khí, dùng một loại nhìn qua vẻn vẹn chỉ là dạy dỗ giọng điệu với bọn trẻ ranh, nhưng phút chốc đều tỏa ra bừng bừng sát khí, đặc biệt làm cho Đỗ Tuần Du sợ hãi đến toát mồ hôi hột.

Bất quá Mạc Phàm thật sự không để tâm, hắn duy trì điềm tĩnh ánh mắt hướng qua hình thiên sứ Farl rồi cất giọng: “Ta dùng cấm chú cũng không sao chứ?”

Giọng Mạc Phàm nhẹ nhàng lắm…

Nhưng mà cảm giác chấn nhiếp lên tâm hồn nhỏ bé của Đỗ Tuần Du là cả một khái niệm thần tiên thế giới quan...

Hắn vừa nói sử dụng cấm chú…? Đây là nhìn sơ qua tuổi tác so với mình còn nhỏ hơn, cao lắm có thể chỉ là 27, 28. Làm sao lại thành cấm chú rồi.

“Ta không thấy gì hết!” Farl hời hợt nói ra, nàng cũng tùy tiện hỏi hai vị thánh ảnh giả bên cạnh mình tương tự.

“Các ngươi thấy gì không?”

“Bầu trời hôm nay ngoại trừ có chút giống mưa thì thật đẹp!”
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện