Tọa Khán Vân Khởi Thì

Chương 41-50


trước sau

Chương 41

–o0o–

Ta cứ nằm trên giường trở mình mãi tận hừng đông mới chợp mắt, đến khi tỉnh dậy thì đã gần chính ngọ. Lúc này Tạ Dật Huân đang cùng Diệp Hành ngồi bên bàn xem xét một vật gì đấy, hắn thấy ta tiến vào liền mỉm cười – "Đã thức dậy rồi sao?"

Ta cười đáp lại rồi đi đến gần, thấy vật họ đang xem là một tấm bản đồ, đây là bản đồ gì thế?

"Đây là địa đồ của Đào Đàm. Những ký hiệu này là những nơi có người bị giết." – Tạ Dật Huân giải thích.

Ta đưa mắt nhìn kỹ hơn, thấy những điểm ấy cách nhau khá xa. Trông qua thì có vẻ rối loạn tựa hồ chẳng có quy luật gì, nhưng chẳng hiểu sao ta vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Ta chọn lấy một điểm, chậm rãi di chuyển đến điểm thứ hai, là ngũ tinh[1] ư? Không, không giống lắm, ta lắc đầu tự phủ nhận. Lại thử một giả thuyết khác nhưng vẫn không đúng, không sao kết nối thành một hình dạng cụ thể nào. Thật ra là như thế nào vậy?

"Ngươi cảm thấy các địa điểm này có thể kết nối với nhau thành một đồ hình nào đó sao?" – Tạ Dật Huân nhìn theo hành động của ta, chợt lên tiếng hỏi.

Ta ngượng ngùng cười nhạt thu tay về – "Ta cũng chỉ là đoán mò thế thôi. Ngươi xem, thật sự là chẳng thể kết nối được thành bất kỳ hình dạng nào cả."

Tạ Dật Huân cẩn thận nhìn lại một lần nữa – "Cũng không hẳn là thế."

Ta cau mày khó hiểu nhìn hắn dùng một phương pháp khác nối các điểm lại với nhau. Hình dạng này có gì đó khá quen mắt, nhưng vẫn không rõ ràng, khiến ta hoang mang chẳng thể hiểu nổi. Tạ Dật Huân cau mày nhìn các đường nối rồi đột nhiên chấm vài điểm ở các vị trí khác, vẫn không đúng. Đây rốt cuộc là hình dạng gì, hay là ta đã đoán sai, kỳ thật việc lựa chọn nạn nhân ở các địa điểm hoàn toàn không có bất kỳ quy luật nào cả.

"Nạn nhân mới nhất bị hại cách đây bao nhiêu ngày?" – ta nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi.

"Bảy ngày. Nếu thật sự có quy luật thì đêm nay sẽ tiếp tục có án mạng." – Tạ Dật Huân đứng thẳng người dậy và nói.

Ta nghe thấy thế bèn ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng có suy nghĩ giống ta.

"Hôm ấy sau khi nghe ngươi nói ta liền chú ý đến thời gian xảy ra án mạng, luôn là cách nhau bảy ngày. Nếu đây là quy luật gây án thì tối nay chính là thời điểm mấu chốt. Có điều không rõ kẻ ấy sẽ ra tay ở nơi nào. Đào Đàm nói lớn chẳng lớn mà nói nhỏ chẳng nhỏ, số nữ tử hơn mười tuổi sinh sống trong thành cũng không phải ít, thế nên chúng ta chắc chắn không có khả năng để mắt đến tất cả. Huống hồ hung thủ có năng lực rất cao, bằng không sẽ không thể mang nạn nhân đi mà chẳng hề kinh động đến bất kỳ ai. Vậy nên ta nghĩ quan binh căn bản là không thể bảo vệ được bọn họ."

Ta nghe xong trầm mặc cảm thấy rất chính xác. Tạ Dật Huân nói đây đều là những điểm trọng yếu, nếu chúng ta có thể xác định địa điểm kế tiếp xảy ra án mạng thì tốt quá rồi.

"Tuy rằng quan binh có thể không phải đối thủ của hung thủ, nhưng nếu gia tăng nhân lực phòng bị thì cũng xem như là động thái cảnh cáo rồi. Như thế biết đâu bọn người kia sẽ chùng tay không dám manh động..." – thanh âm của ta càng lúc càng thấp. Thú thật là ý tưởng này đến chính ta còn chẳng thấy tin tưởng nữa là.

"Tăng cường phòng bị chỉ có thể cảnh cáo bọn chúng rằng mưu đồ của chúng đã bại lộ, khiến chúng hành động có khó khăn hơn, chứ ta nghĩ khả năng bọn chúng không động thủ là rất nhỏ." – Tạ Dật Huân nói.

Ta gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.

Sắc trời cứ như thế tối sầm xuống, ta nôn nóng đứng dậy đi tới đi lui trong viện. Bọn họ sẽ động thủ như thế nào? Chúng ta có thể làm gì đây? Ta vươn hai tay ra rồi chợt giật mình định thần, ta đang làm gì thế này? Việc này có liên can gì đến ta cơ nào? Tạ Dật Huân là một Vương gia, hắn quản mấy chuyện này vốn là thiên kinh địa nghĩa[2], còn ta thì vì sao chứ? Ta đang mưu tính gì vậy? Bất quá ta cũng chỉ thường dân bá tánh thì cần gì ở đây xen vào việc thiên hạ chứ. Ta rõ ràng có thể chọn lựa không cùng hắn nhập thành, vậy mà chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại cứ đi theo hắn. Ta muốn làm gì? Muốn giúp hắn ư, nhưng là vì sao? Ta...

"Hàn Tiêu, ngươi làm sao vậy? Tuyết đang rơi đấy, mau vào nhà đi kẻo cảm lạnh mất." – bên tai chợt có một thanh âm nhẹ nhàng.

Ta xoay người sang một bên, bình tĩnh nhìn hắn, mãi đến khi chạm phải ánh mắt ôn nhu mới chậm rãi cúi đầu nói – "Ngươi nên biết ta là người có võ công, ta sẽ không dễ dàng cảm lạnh thế đâu."

"Ngươi dĩ nhiên là có võ công, nhưng việc đó với việc cảm lạnh không hề có quan hệ với nhau. Ngươi đang phiền muộn gì vậy? Vì đêm nay có thể sẽ phát sinh án mạng sao?" – Tạ Dật Huân nói xong liền mang tấm áo choàng trắng khoác lên người ta.

Ta không suy nghĩ mấy chuyện đó, chuyện khiến ta phiền não là chuyện khác, hơn nữa lại có can hệ đến ngươi. Nhưng lời như thế ta không thể nói ra, đành phải gật đầu một cách hàm hồ.

"Thật nhìn không ra Hàn Tiêu lại là người để tâm đến chuyện của kẻ khác. Thế này đúng là khiến ta có hơi giật mình đấy."

Ta nghe thấy thế liền trầm mặc hẳn. Đúng vậy, ta không để ý đến những chuyện xung quanh mình, bởi ta sợ một ngày đó sẽ mất đi, sợ một ngày nào đó ta sẽ không thể dứt bỏ, cho nên ta luôn cố gắng không để ý. Vậy mà chuyến này xuất môn ta lại chẳng còn là chính mình nữa. Vì sao ta lại để ý đến hắn, vì sao lại để ý đến cả những chuyện hắn quan tâm? Ta làm sao vậy? Lòng ta sớm đã có đáp án rõ ràng nhưng ta lại không dám thẳng thắn nhìn nhận, thật đúng là một kẻ yếu đuối mà.

"Chúng ta cứ chờ đợi thế này sao?" – ta hỏi.

Tạ Dật Huân chau mày nói – "Hiện tại chúng ta căn bản là không biết bọn chúng sẽ ra tay ở đâu nên dù có muốn phòng bị cũng không được. Ta nghĩ bọn họ dù có bắt được người cũng không lập tức giết ngay, chẳng phải ngươi nói chúng đều bỏ đói nạn nhân vài hôm rồi mới lột da sao? Như vậy có nghĩa là chúng ta vẫn còn cơ hội cứu người. Nếu hung thủ thật sự là dư đảng của Huyền Băng giáo thì nhân số khẳng định không phải ít. Bọn chúng đã gây ra liên tiếp mấy vụ án mạng nhưng lại không hề bị phát hiện tung tích, vậy có nghĩa là chúng có cơ sở ở Đào Đàm này, bằng không sao lại không gây sự chú ý cho bất kỳ ai cơ chứ. Hơn nữa bọn chúng làm sao để giam giữ những người bị bắt kia? Cho nên chúng ta sẽ tìm những nơi có thể giấu nhiều người để điều tra.

Ta nhất thời cảm thấy trong lòng tỉnh ngộ ra. Đích thực bọn ta không thể xác định bọn chúng động thủ như thế nào, nhưng có thể lấy nơi bọn chúng ẩn thân làm manh mối. Đây quả là một cao kiến.

"Không hổ là Vũ Duệ Vương gia, đúng là danh bất hư truyền." – chợt có một tiếng cười vang lên.

Lòng ta thốt nhiên căng thẳng lên. Người này đến từ lúc nào vậy, Tạ Dật Huân có phát hiện được hành tung của y không?

Tạ Dật Huân bước đến phía trước vài bước, đẩy ta về phía sau để bảo hộ – "Ta còn suy nghĩ không biết các hạ định nghe lén đến khi nào, đang chuẩn bị lên tiếng thỉnh khách nhân nhập môn đấy."

Người nọ cười lớn rời khỏi nơi ẩn thân, dáng người tĩnh tại đứng ở trong viện. Ta chăm chú nhìn lại thì hai mắt lập tức trợn tròn cả lên. Là y, chính là kẻ vừa nhìn thấy ta trong sơn cốc ở Nguyệt Ca đã tức thì có hành vi khinh bạc.

–o0o–

Chương 42

–o0o–

Tạ Dật Huân im lặng nhìn người nọ một lúc lâu mới thản nhiên bảo – "Ra là Văn thân vương. Chẳng hay thân vương đêm khuya đăng môn là có việc gì cần chỉ giáo?"

"Haha, quả không hổ là Vũ Duệ Vương gia, cư nhiên có thể nhận thức được thân phận của bản vương. Bản vương vì việc gì mà đêm khuya bái phỏng hẳn Vương gia ngài cũng biết rõ mà." – người nọ nói xong quét mắt về phía ta.

"Thì ra Văn thân vương là vì thâu hương hiết ngọc[3] mà đến. Nhưng hình như Văn thân vương đã quên mất một việc rằng nơi này là lãnh thổ của Hoa Vũ quốc chúng ta chứ không phải Chiếu Dạ quốc." – thanh âm của Tạ Dật Huân tuy rằng vẫn rất bình tĩnh nhưng xem chừng đã nhuốm màu giận dữ

Ta nghe được mấy lời đối đáp trên thì cảm thấy vừa thẹn vừa giận. Hai kẻ kia hình như là không hề để tâm đến sự hiện diện của ta thì phải. Ta phất tay áo một cái, đang tính toán rời đi thì lại nghe thấy nửa câu sau của Tạ Dật Huân, chợt khựng lại. Người nọ là thân vương của Chiếu Dạ quốc sao? Lúc mới nghe Tạ Dật Huân xưng hô ta còn tưởng là một vị thân vương nào đó được Duyên Thanh đế ngự phong, vẫn đang thắc mắc vì sao ta chưa từng nghe nói đến, hóa ra vì y không phải là người Hoa Vũ mà là thân vương của Chiếu Dạ. Nhưng chẳng phải hoàng tộc Chiếu Dạ đều mang họ Khương sao? Vậy vì sao lại có một vị Văn thân vương thế này? Hay "Văn" ở đây là tước hiệu? Nếu thật sự là thế thì ta nghĩ với người này có khi phải phong tước "Võ" mới phù hợp, chứ y làm gì mà ứng với "quân tử khiêm thành, ôn nhuận như ngọc" được chứ, thậm chí nếu nói là một kẻ tiểu nhân giả dối cũng không mấy sai lệch. Nghĩ đến đó ta liền xoay người
đi vào nội đường.

"Haha, nào đâu có việc đó." – Văn thân vương cười hướng về phía Tạ Dật Huân thi lễ, thái độ tỏ ra cung kính, ngữ khí có vẻ thản nhiên – "Vũ Duệ Vương gia không dự tính mời bản vương vào trong an tọa sao?"

Tạ Dật Huân khoát tay thản nhiên đáp – "Thỉnh!"

Ta ở bên trong phòng nhìn bọn họ đi vào, còn chưa kịp nói gì thì Văn thân vương đã tiến đến gần muốn chạm vào vai ta, khiến ta phải nghiêng người né tránh. Y tỏ ra như không có việc gì, thu tay về tự tìm một chỗ an tọa rồi nói – "Chà, hóa ra ngươi là người của hắn."

Ta lạnh lùng nhìn y, y cũng đáp lại ánh mắt của ta. tựa hồ như đã sớm đoán được ta sẽ vứt cho y một cái trừng mắt vậy.

"Văn thân vương do đâu mà bí mật vượt qua biên giới tiến vào lãnh địa Hoa Vũ quốc chúng ta? Vì sao lại không che giấu hành tung của mình, ngược lại còn đêm khuya bái phỏng? Rốt cuộc là có việc gì?" – Tạ Dật Huân ngồi ở chủ vị, thản nhiên hỏi.

"Việc gì ư?" – Văn thân vương như bừng tỉnh ngộ ra điều gì – "Đúng vậy, lẽ ra bản vương nên che giấu hành tung chính mình mới phải nhỉ? Ai da, xem ra đều là do nhan sắc khiến mọi việc hỏng bét mà."

Ta vừa nhấp một ngụm trà đã tức khắc phun ngược trở ra, sặc sụa không thôi. Chợt có một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng giúp ta thuận khí trở lại. Ta khó khăn mới có thể ngừng ho, quay sang nói – "Đa tạ!"

Tạ Dật Huân thu tay về nhẹ giọng hỏi ta – "Hàn Tiêu có muốn đi nghỉ trước không?"

Ta thập phần đồng tình với đề nghị này. Hai người bọn họ đàm luận việc gì ta không có hứng thú để nghe, dù gì cũng không có can hệ với ta. Vì thế ta đứng dậy nói – "Hàn Tiêu xin phép cáo lui trước." – ta nói xong cũng lười chẳng thèm nhìn đến vị Văn thân vương kia một cái, cứ thế rời đi.

...

Ta ở trong phòng chờ đợi hồi lâu thì chợt nghĩ đến tấm áo choàng lần trước Văn thân vương vẫn chưa lấy về, liền mở hành lý mang ra, dự định trước lúc y rời khỏi đây sẽ vật hoàn cố chủ, dẫu sao thì ta có lưu nó lại phỏng có lợi ích gì đâu. Một lát sau Trà Chúc tiến vào, ta ngẩng đầu nhìn nó – "Có việc gì thế?"

"Công tử, mấy người kia hình như phải xuất môn." – Trà Chúc nói xong liền đến bên cạnh ta bày ra biểu tình bất an – "Công tử, nơi này, Trà Chúc..."

Ta mỉm cười xoa đầu Trà Chúc an ủi – "Không có việc gì đâu."

"Chỉ là Trà Chúc mỗi khi nghĩ đến đều tim đập chân run, sợ hãi muôn phần." – Trà Chúc thành thật thú nhận.

Ta không nói gì, chỉ cầm lấy tay Trà Chúc. Đứa trẻ này hẳn là rất sợ hãi đây, trông thật đáng thương. Ta chợt nghĩ đến mấy hôm nay Trà Chúc luôn ở bên cạnh Diệp Hành mà bây giờ lại đến chỗ ta liền hỏi – "Trà Chúc, Diệp Hành cũng đã đi rồi sao?"

"Dạ, Diệp đại ca đã cùng với Vương gia và vị Văn thân vương gì đó xuất môn rồi nên tiểu nhân mới đến đây với công tử. Công tử, không phải người cũng sẽ đi đấy chứ? Đừng bỏ Trà Chúc lại một mình nhé." – Trà Chúc sợ sệt bám lấy ta.

Ta vỗ về nó – "Ta sẽ không bỏ lại ngươi một mình đâu, đừng lo lắng nữa."

Trà Chúc nghe xong, an tâm ở lại cùng với ta, chẳng dám hé răng thêm một lời nào. Ta lấy một quyển sách ra nhưng lại không có lòng dạ nào xem những thứ viết trong ấy, đến nửa ngày mà chẳng lật qua nổi một trang giấy. Bọn họ liệu có xảy ra việc gì không?

Nến đã tàn quá nửa mà bọn người Tạ Dật Huân vẫn chưa quay về. Ta nóng ruột buông sách xuống đi vào trong viện. Rốt cuộc họ đã đi đâu vậy?

"Công tử?" – Trà Chúc đứng ở cửa gọi ta.

"Trà Chúc, ngươi có biết họ đi đâu không?" – ta thật có chút hối hận bởi lúc đó không ở lại nghe nốt câu chuyện.

"Tiểu nhân chỉ nghe họ nói cái gì mà phủ nha ấy. Còn cụ thể thì tiểu nhân không rõ." – Trà Chúc ấp úng nói.

Phủ nha? Sao lại đến phủ nha chứ? Nếu hôm nay là ngày mà Huyền Băng giáo xuất thủ thì chẳng lẽ bọn họ đến đó để lệnh cho phủ doãn triệu tập thêm nhân lực à? Không đúng, rõ ràng phủ doãn đã phái rất nhiều người tuần tra trong thành rồi. Mới rồi Tạ Dật Huân cũng nói qua ngồi im chờ đợi không phải cách, mà phải tìm cho ra nơi ẩn thân của chúng. Khoan đã, chẳng lẽ họ đã đi truy xét nơi ẩn thân của Huyền Băng giáo sao? Văn thân vương vì sao lại biết được nơi ấy, chẳng lẽ đây mới thật sự là mục đích của y à?

Những ý niệm trong đầu cứ lần lượt trước sau kéo đến, chẳng lẽ ta cứ ở đây mà chờ sao? Ta đi tới đi lui vài bước, cắn răng tự nhủ bản thân không thể bó tay chờ đợi được. Tuy rằng ta biết võ công của hắn rất cao cường, nhưng cứ chờ như vậy thì ta không cách nào an tâm được. Ta phải đi xem tình hình thế nào rồi. Ta mới nghĩ đến đó thì lại chạm phải ánh mắt mong ngóng của Trà Chúc. Ta dừng cước bộ nói với Trà Chúc – "Trà Chúc, ta phải đến phủ nha một chuyến, ngươi có đi cùng với ta không?"

Trà Chúc nhìn ta khó hiểu, ngần ngừ một lúc rồi gật đầu – "Công tử đi đâu thì tiểu nhân theo đến nơi ấy."

Ta dẫn theo Trà Chúc cùng cưỡi ngựa hướng về phía phủ nha. Lão bản của khách điếm bị chúng ta kinh động bật dậy, thấy chúng ta giữa đêm khuya muốn xuất môn thì sợ hãi cất lời ngăn cản. Ta không dây dưa, cứ thế quất ngựa vọt qua đầu ông ta, khiến lão bản kia sợ đến mức ngã ngửa trên mặt đất. Ta thúc mạnh dây cương phi nước kiệu trên những con phố dài tĩnh mịch. Trên đường đi có những nha sai do phủ doãn phái đi tuần tra thấy chúng ta đêm khuya thúc ngựa lao như bay trong thành, liền xông đến muốn cản địa nhưng đều bị ta phóng mê dược, chốc lát đã ngã rạp trên đường. Bọn ta vòng qua người bọn họ, tiếp tục chạy về phía phủ nha. Mỗi khi ta ngẫu nhiên nhìn lại đều thấy Trà Chúc gắt gao bám sát mình.

Lúc đến phủ nha thì nhìn từ bên ngoài hoàn toàn không phát hiện bất kỳ điểm gì khác thường. Ta xuống ngựa, Trà Chúc cũng vội vàng chạy đến níu lấy tay ta. Ta cầm chặt tay nó, hít sâu một hơi rồi phi thân nhảy qua tường rào để vào trong. Khi vào đến nơi liền phát hiện có chuyện chẳng lành. Trên mặt đất la liệt không ít nha sai, màu máu đỏ tươi đọng lại trên nền tuyết trắng tinh khiến lòng người phải kinh hãi. Chợt nghe từ phía hậu viện truyền tới âm thanh giao đấu nên ta vận khinh công chạy về nơi ấy.

–o0o–

Chương 43

–o0o–

Nơi truyền đến âm thanh giao thủ là hậu viện của phủ nha, theo lệ thường cũng là nơi ở của gia quyến phủ doãn. Nơi này cũng giống như phía trước, đều có người té ngã trên mặt đất. Có cả gia đinh, nha hoàn, thậm chí là sai nha. Chẳng biết đêm nay ở nơi này đã có bao nhiêu người thương vong nữa. Ta trong lòng chợt nổi lên sự lo lắng không yên.

Ở đình lý kế bên có hai người đang giao đấu với nhau, ta nheo mắt nhìn kỹ thấy một trong hai chính là Diệp Hành. Động tác của hắn chậm đi thấy rõ, chẳng lẽ hắn đã thụ thương ư?

"Cứu mạng, cứu mạng!" – một giọng nói khàn khàn vang lên ở đâu đó. Ta ngoảnh mặt nhìn lại thì thấy có một người vận lam y bị trói nghiến ở một bên, mặt mày bê bết máu, toàn thân run lập cập. Thấy ta nhìn, ông ra giãy giụa chòi đạp về phía ta, miệng kêu to – "Cứu ta với, cứu với!"

"Câm miệng!" – kẻ đang giao đấu với Diệp Hành quát lớn, một vật gì sáng loáng phóng đến trúng ngay vào người kia khiến ông ta bất tỉnh tức thì. Ta nhíu mày nhìn tình hình hỗn loạn, lòng tự hỏi Tạ Dật Huân đang ở đâu, vì sao hắn không có mặt ở đây mà Văn thân vương cũng không thấy thân ảnh. Bọn họ đã đi đâu rồi, phủ nha vì sao lại náo loạn đến mức này, phủ doãn đâu rồi, người bị trói ban nãy là ai?

Ta cắn môi phi thân đến chỗ Diệp Hành và kẻ kia. Nếu luận về võ công có lẽ ta không phải đối thủ của họ, nhưng nếu phóng dược thì ta nghĩ có chút cơ may. Thế là ta đảo người đến bên nhỏ giọng nói với Diệp Hành – "Mau nuốt thứ này vào, sau đó bế khí."

Ta vội vàng giúi một viên thuốc vào tay Diệp Hành, hắn không chút chần chừ cho ngay vào miệng. Ta thấy hắn đã nuốt vào liền giơ tay tung ra một đám bột phấn trắng. Kẻ ở phía đối diện kêu lên một tiếng, vội vã phất tay áo phóng ra một cỗ đại kình phong đánh bạt số bột phấn đi. Chẳng dè ta đã phục sẵn, nhanh chóng bắn ra một cây ngân

Truyện convert hay : Một Thai Tam Bảo: Quỷ Vương Daddy, Quá Hung Mãnh

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện