Tọa Khán Vân Khởi Thì

Chương 107-110


trước sau

Advertisement
Chương 107

–o0o–

"Hòa thị quân?" – ta hỏi chủ thuyền.

"Đúng vậy! Người này tuy chỉ là thị quân nhưng lại rất lợi hại. Chỉ tiếc người như vậy lại theo Nam Tú Thiên." – chủ thuyền nhắc đến Hòa Ngạn với sự thổn thức không hề che giấu.

Trong lòng ta chợt hơi lay động. Năm xưa ta cũng hiểu được một người có năng lực, nhân phẩm, tướng mạo như Hòa Ngạn lại chỉ có danh phận thị quân bên cạnh Nam Tú Thiên thì thật là ủy khuất. Ta từ đấy vẫn mãi canh cánh trong lòng một nghi vấn rằng Hòa Ngạn liệu có cảm thấy bất phục, hay là chính bản thân hắn cũng cam tâm? Còn nhớ đêm hôm đó ta núp bên ngoài cửa nghe thấy Hòa Ngạn gọi Nam Tú Thiên bằng thanh âm thanh khiết, dịu dàng thì đã hiểu ra hắn đối với Nam Tú Thiên là chân tình. Tình yêu, ta nghĩ đến nó thì yếu ớt cười rũ mi mắt xuống. Đối với một kẻ như như Nam Tú Thiên thứ tình cảm này phải chăng là một điều quá nhỏ nhoi?

"Thuyền hàng này của ta chính là đưa đến Nam gia. Ta tuy khinh thường tên Nam Tú Thiên kia nhưng đối với Hòa thị quân thì muôn phần bội phục. Năm xưa nếu không nhờ ngài ra tay tương trợ thì thê nhi ta đã sớm rời xa dương thế. Tuy ngài bảo không cần ta hồi báo bất kỳ thứ gì, nhưng ta không thể là người vong ân phụ nghĩa, mối ân tình này ta nhất định phải báo đáp."

Ta nhìn ông ta mà cười – "Đã như vậy thì lão gia chắc sẽ đến gặp vị Hòa thị quân này? Nghe những lời lão gia vừa nói qua làm tại hạ thấy vô cùng tò mò, không biết có thể gặp mặt người ấy một lần chăng?"

Chủ thuyền nhìn ta ha hả cười thuận tình – "Nếu như ta đến gặp Hòa thị quân sẽ đưa công tử theo cùng."

Ta chắp tay cảm ơn – "Vậy làm phiền lão gia rồi."

–––

Mãi đến chạng vạng ngày thứ tư thì Danh Tùng mới hiện ra ngay phía xa. Một cảm giác kỳ quái dâng lên trong lòng ta, phải chăng là vì càng lúc càng trở về gần với những ký ức đau đớn trong quá khứ không? Đêm hôm đó chúng ta vẫn nghỉ lại trên thuyền, sáng hôm sau, đợi rửa mặt chải tóc xong, ta liền theo chủ thuyền đến gặp Hòa Ngạn.

Chủ thuyển bận bịu cùng quản sự của Nam gia kiểm kê hàng hóa, để lại ta một mình lưu lại đại sảnh. Ta đứng tại đó, lòng cảm khái vô cùng. Ta đã từng nghĩ rằng mình cả đời cũng sẽ chẳng bao giờ bước lại vào nơi này, thế mà bây giờ lại có mặt ở đây. Trong trí nhớ của ta nơi này từng tráng lệ đến mức khiến người ta khiếp sợ, bởi lẽ nó đẹp đẽ, quý giá, trang hoàng lộng lẫy nhưng cũng lạnh lùng, âm u. Tuy hiện tại trong phòng dẫu vẫn còn nét đẹp đẽ quý phái, song tất thảy đã bị phủ trùm bởi một dải màu tang thương. Những tia nắng mặt trời rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ, từ cổng tò vò len lỏi chiếu vào, khiến những hạt bụi nhỏ li ti đang bay lượn nhảy múa trong không trung chợt trở nên rõ ràng trong mắt người ta. Ta bình tĩnh nhìn hai chiếc ghế dựa phía trên chính vị của gian phòng, tứ phía im lặng như tờ. Hòa Ngạn, mỗi một người ở đây đều thay ngươi tiếc hận, đều cảm thấy ngươi vô cùng ủy khuất, còn ngươi thì đang nghĩ gì? Ta biết ngươi yêu kẻ kia, nhưng thật sự chỉ cần yêu là chuyện gì cũng có thể chịu đựng, là bởi vì yêu nên có thể trơ mắt nhìn người mình yêu lấy người khác ư? Hòa Ngạn, biết bao mùa xuân đã trôi qua mà ngươi vẫn trước sau một lòng một dạ với hắn thật sao? Ở thời điểm hiện tại ai ai cũng chê cười Nam Tú Thiên, chỉ có ngươi vẫn đang nai lưng ra giúp hắn, vì hắn trả giá thật nhiều, việc làm này có đáng không? Hòa Ngạn, ngươi đi theo hắn có thật sự là cảm thấy vui vẻ không?

Phía bên ngoài có tiếng bước chân không nhanh không chậm đang tiến dần đến, ta xoay người nhìn lại thấy có một người mặc y phục màu lam nhạt từ ngạch cửa bước vào. Là bởi vì người đó đứng ngược sáng nên ta nhất thời nhìn không rõ. Ta cứ lặng lẽ chờ người đó đến gần, ra là Hòa Ngạn. Hắn ở trước mặt ta hao gầy không ít, xiêm y mặc trên người có chút đơn sơ, dung mạo vẫn như ngày nào trong ký ức của ta, chỉ có điều thời gian cũng đã tàn nhẫn lưu lại dấu vết trên gương mặt hắn. Tóc đã điểm bạc, ánh mắt tràn đầy tơ máu, thần sắc có phần tiều tụy, hẳn là suốt thời gian qua đã vất vả nhiều.

Hắn đón lấy cái nhìn chăm chú của ta, trong thoáng chốc tỏ ra kinh ngạc nhưng lại nhanh chóng giấu đi.

"Vị công tử này, xin mời ngồi!"

Ta cười nhạt, Hòa Ngạn không nhận ra ta. Mà chuyện này có gì là lạ? Lúc ta cất bước ra đi mới chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, tuy rằng tướng mạo thanh tú nhưng dáng người nhỏ gầy, sắc mặt tái nhợt lại rất ốm yếu, nếu mang so với hiện tại thì quả là khác nhau không ít. Ta y lời hắn ngồi xuống, có đầy tớ tiến vào dâng trà rồi lặng lẽ lui ra. Ta đón lấy chén trà, không vội hỏi chuyện mà chỉ im lặng nhìn những lá trà xoay tròn trong chén. Đây là Vũ Nùng, một loại trà ngon, có thể coi là thượng phẩm để đãi khách, chỉ tiếc đây là trà của năm cũ thành ra hương vị có phai nhạt đi ít nhiều. Nếu là Nam gia thịnh vượng lúc trước tuyệt sẽ không mang ra tiếp đãi khách khứa. Ta trước chưa thể tin được những lời đồn đại, giờ mắt thấy tai nghe mới biết Nam gia thật sự đã lụn bại rồi.

Ta nghe thấy âm thanh của Hòa Ngạn ở bên cạnh bưng chén trà lên rồi lại đặt xuống. Ta biết hắn đang nhìn ta, cũng biết hắn nghi hoặc. Hòa Ngạn, ngươi sẽ xử lý ra sao đây? Kỳ thật ta có rất nhiều lời muốn nói với ngươi, càng có nhiều lời muốn hỏi Nam Tú Thiên, nhưng thiên ngôn vạn ngữ lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu mà nói. Hòa Ngạn, hẳn là ngươi phải mở lời trước rồi.

"Không biết phải xưng hô với công tử như thế nào? – Hòa Ngạn trầm mặc hồi lâu cũng chỉ nói được một câu.

"Tại hạ họ Hàn tên Tiêu, không có tên tự, là người Du Thư."

Hòa Ngạn nở nụ cười nhợt nhạt, trong mắt có chút thất vọng lóe qua – "Nghe Tề Đại lão gia nói công tử cũng là người làm ăn buôn bán."

"Phải, tại hạ có buôn bán chút đỉnh, so với Nam gia thì còn kém xa. Chỉ e thị quân nhìn không thấy vừa mắt lại chê cười."

"Hàn công tử khiêm nhường quá rồi. Hàn công tử tuổi đời còn trẻ, tương lai chắc chắn tiền đồ sẽ không thể lường hết được. Về phần Nam gia thì không dám nói giấu gì, nay chỉ còn là miệng hùm gan thỏ thôi." – Hòa Ngạn cười khổ nói, tay không kềm chế ấn vào huyệt Thái Dương, chân mày xoăn tít.

"Hòa thị quân hình như tinh thần không được tốt lắm. Tại hạ thấy Hòa thị quân phải cố gắng nghỉ ngơi, bằng không sẽ hại đến sức khỏe." – Ta mở lời khuyên lơn, chỉ e thời gian này Hòa Ngạn đã tiêu hao tinh thần quá độ rồi.

"Đa ta Hàn công tử quan tâm, có điều ta không đủ thời gian."

Nghe xong lời Hòa Ngạn nói ta thản nhiên nở nụ cười, rồi nâng chén trà lên uống một hơi. Vì Nam Tú Thiên mà liều mạng đến vậy rốt cuộc là do đâu? Là vì yêu sao? Nếu vậy thì ta nghĩ tình yêu của hắn hẳn đã khắc sâu vào tâm khảm, đến mức thương tâm thất vọng cũng không thể thay đổi. Còn nếu như không phải thì Hòa Ngạn ngươi là vì cái gì chứ?

"Hòa thị quân, có chuyện không hay..." – một người phục sức như gia đinh hốt hoảng chạy vào, chưa gì đã tuôn ào ào ra một thôi một hồi, vẻ mặt hết sức cuống quýt.

"Đã xảy ra chuyện gì?" – Hòa Ngạn bật dậy, thần sắc ngưng trọng.

"Đại phu nhân, Nhị phu nhân cùng Nhị thiếu gia, Nhị tiểu thư dẫn theo vài đầy tớ đến phòng thu chi tranh cãi đòi lĩnh bạc, bảo là muốn đi Hoài Anh. Kỷ tiên sinh ở phòng thu chi không cho thì bọn họ lập tức gây náo loạn, hiện Lý quản gia đã sang bên đó nhưng chỉ e là không ngăn được, nên mới sai tiểu nhân đến bẩm báo với người.

Hòa Ngạn trên mặt thoáng hiện vẻ giận dữ, vội vàng hướng ta cáo lỗi – "Thật xin lỗi, gia môn bất hạnh. Xin thứ Hòa mỗ không tiếp được nữa." – nói xong liền vội vàng đi theo tên gia đinh kia.

Ta nhìn theo dáng Hòa Ngạn rời đi, trầm mặc một hồi cũng bước ra ngoài. Tề Viễn Quy và Thiết Cát đương canh giữ bên ngoài thấy ta đi ra thì vội bước theo.

"Công tử, đây là gia sự của Nam gia, người muốn nhúng tay vào sao?" – Tề Viễn Quy bước đến hai bước, thấp giọng hỏi.

Gia sự? Thế thì tính ra ta cũng có tư cách quan tâm đến đấy chứ. Tốt xấu gì trên danh nghĩa ta cũng là con của Hòa Ngạn mà. Ta vẫn không ngừng bước mà nói – "Cứ đi xem thế nào đã, làm gì thì tính sau."

Tề Viễn Quy nghe xong lui về chỗ cũ – "Tuân mệnh công tử."

–o0o–

Chương 108

–o0o–

Đã nhiều năm trôi qua nhưng đường đi nước bước trong Nam gia không có thay đổi gì mấy. Ta cứ theo trí nhớ mà đi, một lúc sau cũng đến được sân ngoài của phòng thu chi. Chưa đến gần đã nghe bên trong những âm thanh đinh tai nhức óc thi nhau dội ra, hình như là tiếng của nam nhân, còn cả tiếng nữ nhân chửi bậy, tiếng đập phá đồ đạc nữa, thật sự là rất huyên náo. Bên ngoài phòng thu chi bây giờ có rất nhiều gia nhân tụm năm tụm ba, vẻ mặt hứng thú chờ xem náo nhiệt, kề tai nhỏ giọng truyền tin đi. Có một gã ăn mặc như người sai vặt trong nhà đang khản cả giọng bảo mọi người rời đi, nhưng chẳng mấy tác dụng.

Sắc mặt ta trầm xuống, đi đến thản nhiên nói – "Đầy tớ của Nam gia hết thảy trên dưới chẳng còn việc gì làm hay sao mà tụ tập ở chỗ này?"

Gia đinh nghe được quay lại nhìn, thấy ta là một người xa
Advertisement
lạ thì ai nấy đều lộ ra vẻ nghi hoặc. Nhưng rồi chúng thấy ta y phục tề chỉnh, cũng không chắc ta có thân phận thế nào nên không dám làm càn, cũng chẳng lên tiếng. Thấy bọn họ thần sắc bất định, Thiết Cát liền vận nội công khiến toàn bộ xương cốt kêu lên răng rắc, rất có khí thế hù dọa người. Bọn gia đinh thấy tình thế có vẻ không ổn, vội vã bấm tay nhau lần lượt tản đi hết. Gã sai vặt kia thấy đám đông chịu giải tán thì thở phào dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, sau đó ôm quyền cung kính tạ lễ – "Đa tạ công tử, không biết tiểu nhân nên xưng hô thế nào cho phải?"

"Ngươi là người của ai?" – ta tùy ý liếc hắn một cái rồi hỏi.

"Tiểu nhân tên gọi Hàm Châu, là người của Tam thiếu gia. Công tử, người vừa rồi tuy đã giúp tiểu nhân, nhưng bản thân người cũng không thể tiến vào trong." – gã sai vặt đột ngột nhìn ta chăm chú.

Tam thiếu gia? Vậy ra đây là người bên cạnh của Nam Kính Trần. Còn nhớ người này là một văn nhân chăm chỉ đọc thi thư, làm việc luôn quy củ đúng mực, chẳng biết bây giờ ra sao rồi. Nếu tính theo thứ bậc trong nhà thì ta phải gọi hắn là ca ca, dù hắn chỉ lớn hơn ta hai tháng. Mẫu thân hắn là Tứ phu nhân của Nam Tú Thiên, cả hai mẫu tử đều là người thành thật, năm đó cư xử với ta cũng không tệ.

"Tam công tử hiện giờ vẫn an khang chứ?" – ta hỏi mà chân vẫn không ngừng lại, bước vòng qua hắn đến thẳng cửa phòng thu chi rồi đứng lại chứ không vào. Gã sai vặt ngây người ra một chút rồi kêu lên kinh ngạc. Ta khẽ ra hiệu, Tề Viễn Quy liền nhanh tay điểm á huyệt của hắn, khiến hắn không thể bật ra thêm tiếng nào.

Chỉ cần đứng ở cửa thì ta đã thấy rõ tình hình bên trong lúc này như thế nào. Phải nói là một đống hỗn độn chẳng hơn. Vị Đại phu nhân cao ngạo không ai bì kịp năm xưa nay búi tóc nghiêng lệch, đứng thở hổn hà hổn hề chẳng ra hơi, đang được một nam tử đỡ lấy. Nam tử vẻ mặt thâm trầm, ánh mắt bất hảo đúng là con trai của Nam Tú Thiên và Đại phu nhân, Nhị thiếu gia Nam Bằng Nguyên. Kế bên còn có một trung niên nữ tử và một thiếu phụ, đó là Nhị phu nhân của Nam Tú Thiên và Nhị tiểu thư. Nghe bảo Nhị tiểu thư này phu quân mất đã được hai năm, bản thân lại không sanh được con nối dòng nên phải quay về nương gia.

Lúc này bên trong có một cái bàn bị ném đi, một vài người làm việc ở phòng thu chi tóc tai bù xu, y phục xộc xệch chẳng tề chỉnh đứng cạnh cái bàn kia, trên mặt lại còn mấy vết bầm tím, xem ra là đã thọ thương. Bên cạnh tường còn có thêm bốn năm tên gia đinh nhìn qua là biết ngay bọn không an phận, theo đến đây để làm loạn.

Hòa Ngạn đứng ở giữa, sắc mặt không vui, ngữ khí nghiêm khắc – "Đại tỷ, Nhị tỷ, đây là cớ sự gì?"

Đại phu nhân tóc tai rũ rượi, cằm giương cao hung hăng nói – "Chuyện gì là sao? Bất quá chúng ta chỉ muốn lấy chút bạc để đi Hoài Anh tìm Nguyệt Nhi thôi mà."

Nhị phu nhân cũng trưng ra vẻ mặt tương tự – "Đúng vậy! Ta và Đại tỷ cũng là vì Nam gia nên mới muốn đến Hoài Anh một chuyến. Mai Nhi cùng Nguyệt Nhi ở Lưu gia cũng được coi là có thể diện, nay chúng ta đi một chuyến, không chừng có thể tìm cho Nam gia một con đường sống. Ngạn đệ, không phải tỷ tỷ muốn nói ngươi nhưng tình cảnh Nam gia như vầy sao ngươi không để cho Mai Nhi, Nguyệt Nhi biết chuyện? Đệ cứ cố sống cố chết như vậy để làm gì? Xem ra Ngạn đệ ngày thường thông minh lại chẳng bằng ta và Đại tỷ nghĩ mau mắn. Đại tỷ, tỷ nói xem có phải hay không?"

Đại phu nhân chỉ hừ một tiếng chẳng đáp.

"Ngạn thúc, chúng ta cũng chỉ muốn tốt cho Nam gia thôi. Đáng hận nhất là tên họ Kỷ này, cứ luôn miệng bảo nếu không có Ngạn thúc đồng ý thì kiên quyết chẳng xuất bạc. Hắn trong mắt có còn biết ai chủ ai tớ không, mà dám giữ rịt tiền tài của Nam gia không cho chủ nhân dùng, lại còn mang danh nghĩa Ngạn thúc ra mà bao biện nữa? Ta cũng chỉ là bất bình mới nói mấy lời này, hẳn Ngạn thúc sẽ không trách móc." – Nam Bằng Nguyên dùng ánh mắt thâm độc nhìn Hòa Ngạn mà nói.

Hòa Ngạn nhíu mày – "Lời này đích thật là do ta đã căn dặn Kỷ tiên sinh cho nên ông ta làm vậy không có gì sai cả."

Nam Bằng Nguyên lúc này liền thay đổi sắc mặt – "Ngạn thúc, lời này là ám chỉ gì chúng ta phải không?"

Ta lạnh lùng nhìn bọn người chẳng biết xấu hổ này, lòng lại tự hỏi Nam Mai, Nam Nguyệt ở Lưu gia có thể diện gì chứ? Nói đi cũng phải nói lại, Lưu gia Lão thái gia thủ đoạn cao thâm như thế nào ta không rõ, nhưng chắc chắn chẳng tầm thường, nếu không làm sao cả Lưu gia từ trên xuống dưới chẳng ai dám ho he một tiếng. Không biết loại người này nếu động chạm đến Lưu gia thì sẽ có dáng điệu như thế nào? Chắc hắn sẽ rất thú vị đây.

"Hòa thị quân, hay là cứ để mấy vị Nam phu nhân này đi đi. Lưu gia ở Hoài Anh là gia tộc vang danh thiên hạ, nếu được bọn họ trợ giúp thì chuyện chắc sẽ được êm xuôi, còn chẳng phải là chuyện tốt sao?" – ta mở miệng chen ngang.

Nghe được tiếng ta, mọi người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm – "Ngươi là ai?" – Nam Bằng Nguyên nhìn ta, trong mắt hiện lên vẻ tham lam.

"Tại hạ là Hàn Tiêu, người Du Thư, mạo muội đến chơi, xin hãy thứ lỗi." – Ta giữ ngữ khí bình thản nói, cố tình lờ đi ánh mắt của hắn.

Hòa Ngạn giật giật môi vài cái, lại đảo mắt về phía Đại phu nhân và Nhị phu nhân đang giơ ra vẻ mặt tham lam nhìn hắn. Cuối cùng hắn vô lực khoát tay, bi thương phân phó – "Kỷ tiên sinh, giao cho Đại phu nhân tổng cộng hai ngàn bạc trắng. Đại tỷ, Nhị tỷ, thế này đã là cực hạn của Hòa Ngạn rồi. Hiện nay Nam gia đang lúc cần dùng tiền nên không thể cho nhiều hơn nữa."

"Ta biết rồi. Nếu sớm đưa ra thì đã chẳng có việc gì ầm ĩ." – Đại phu nhân trừng mắt chộp lấy tờ ngân phiếu.

Hòa Ngạn nhìn màn kịch trước mắt mình, trong mắt tràn ngập thần sắc bi ai nhưng lưng vẫn giữ thẳng tắp. Hắn vung tay xoay người rời khỏi đó, lại nhìn về phía ta như muốn nói điều gì. Đúng lúc đó thì có người hộc tốc đến báo – "Hòa thị quân, Hòa thị quân, lão gia lại hộc máu rồi. Dược đưa đến miệng lại nôn ra, hiện đã bất tỉnh nhân sự."

Hòa Ngạn biến sắc đang định chạy đi thì hướng khác lại có người đến báo tin – "Hòa thị quân, Hòa thị quân! Ngân Tiêu Lâu xảy ra chuyện rồi."

Hòa Ngạn chết trân tại chỗ, nhất thời chẳng biết nên đi đằng nào trước, sắc mặt khó coi đến mức có thể dọa người. Ta thở dài tội nghiệp hắn đến một chút thời gian thư thả cũng chẳng có. Hiện giờ mọi sự lớn nhỏ trong Nam gia đều trút hết lên vai hắn, vậy hắn làm sao có thời gian mà nghỉ ngơi đây?

"Hòa thị quân có thể tin tưởng tại hạ không? Nếu như tin thì để tại hạ đến xem tình hình của Nam lão gia như thế nào. Tại hạ dù tài mọn nhưng cũng từng có học qua y thuật vài năm." – ta cuối cùng chẳng thể nhẫn tâm nhìn Hòa Ngạn một mình mệt mỏi xử lý sự tình, bèn mở miệng đề nghị.

Hòa Ngạn quay đầu nhìn ta, trong mắt ý tứ chẳng chút rõ ràng, cuối cùng trịnh trọng gật đầu – "Vậy đành làm phiền Hàn công tử. Hàm Châu, mau đưa công tử đến chỗ lão gia."

Tề Viễn Quy bất động thanh sắc bước đến giải huyệt cho Hàm Châu rồi đẩy nhẹ hắn một cái. Hàm Châu lảo đảo đi đến trước mặt chúng ta, há mồm nói – "Hòa thị quân, người này..."

"Cứ làm theo lời ta căn dặn. Mau lên!" – Hòa Ngạn thúc giục.

Trước lúc xoay người rời đi, Hòa Ngạn đột ngột ấn mạnh lên vai ta nhỏ giọng nói – "Khê Nhi, là ngươi thật sao?"

–o0o–

Chương 109

–o0o–

Ta không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ theo Hàm Châu đến chỗ Nam Tú Thiên. Hòa Ngạn, ngươi vì sao mà nhận ra ta? Ta đã thay đổi không ít, vậy sao ngươi vẫn có thể nhận ra? Hay là bản thân ngươi cũng không rõ ràng nên mới nói ra câu kia để thử? Ta hơi thở dài, cuối cùng thì ta cũng đã bước về đến Nam gia, nơi mà trong lòng ta như làn nước đục ngầu, nhưng rốt cuộc là giúp hay không giúp thì ta vẫn chưa thể quyết định được.

Ta đi theo Hàm Châu đến trước một khoảng sân, thấy có chút quen mắt, nhìn kỹ lại thì ra là chỗ ở của Hòa Ngạn, cũng từng là của ta. Mà đến nơi

Truyện convert hay : Huyền Huyễn Chi Thần Cấp Đế Hoàng Hệ Thống
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện