Tọa Khán Vân Khởi Thì

Chương 87-88


trước sau

Advertisement
Chương 87

–o0o–

Nhị sư phụ biểu hiện vô cùng nhiệt tình, Đại sư phụ và Tạ Dật Huân cũng bảo sẽ ra sức hỗ trợ. Thật tốt quá, vậy là sự tình được giải quyết rồi. Ta cảm thấy tâm trạng rất tốt nên cầm một phần điểm tâm lên bỏ vào miệng. Đột nhiên ta nhớ đến Dịch Cừ. Ông ta điều dưỡng cơ thể cũng đã được một tháng. Hôm trước khi ta thử bắt mạch thì thấy thể chất đã có nhiều chuyển biến tốt đẹp, nhưng dù sao thì ta vẫn còn có chút lo lắng. Giờ nhìn thấy Nhị sư phụ thì ta đột ngột nảy ra một chủ ý.

"Nhị sư phụ!"

"Sao?" – Nhị sư phụ vẫn đang vui thích ăn quà vặt mà tùy tiện đáp lời ta.

"Nhị sư phụ, đồ nhi muốn thay một người bó xương. Nhưng việc này thật sự rất nguy hiểm."

"Chỉ là bó xương thôi mà, có gì nguy hiểm chứ?" – Nhị sư phụ kinh ngạc nhìn ta.

"Bởi vì đồ nhi trước hết sẽ đem toàn bộ gân cốt nơi chân của người ấy đánh gãy hết rồi mới nối xương trở lại."

"Thật như vậy sao? Là người nào? Đang ở đâu? Đã có chuyện gì xảy ra? Nói mau lên, Tiêu Nhi!" – Nhị sư phụ quả nhiên hưng phấn dâng cao, thúc giục ta mau nói rõ ràng đầu đuôi sự việc.

Ta mới mang chuyện ra tóm lược một lần. Nhị sư phụ ngay lập tức kéo ta chạy đến xem thương thế của Dịch Cừ rốt cuộc ra làm sao. Lúc Nhị sư phụ kéo ta đến nơi thì Dịch Cừ đang cùng Dịch Thường Hoan nói chuyện ở trong viện. Ngay phía sau lưng là bóng của Đại sư phụ và Dật Huân bước theo. Dịch Cừ và Dịch Thường Hoan trợn mắt há hốc mồm nhìn bốn người chúng ta đột ngột xuất hiện, lòng chẳng hiểu đã có chuyện gì xảy ra.

"Oa, Tiểu Tiêu Nhi, hắn chính là cữu cữu của ngươi sao? Quả nhiên là cháu trai giống cữu cữu mà. Thanh, ngươi mau đến đây mà nhìn, hắn với Tiểu Tiêu Nhi giống nhau như tạc vậy." – Nhị sư phụ tò mò chạy vòng vòng quanh Dịch Cừ nhìn ngó trước sau.

"Ninh, ngươi đang làm người ta sợ đó." – Đại sư phụ lắc đầu nhắc nhở.

"Nhị sư phụ !" – ta vội vàng kéo Nhị sư phụ trở lại – "Nhị sư phụ, đồ nhi mời người đến đây xem bệnh trạng của ông ấy, chứ không phải để xem ông ấy và đồ nhi giống nhau ra sao."

Nhị sư phụ bĩu môi đầy ủy khuất, chạy đến bên Đại sư phụ – "Thanh, Tiểu Tiêu Nhi bắt nạt ta kìa."

Đại sư phụ vội vỗ về Nhị sư phụ rồi chuyển sang ta ra vẻ giáo huấn – "Tiêu Nhi sao có thể nói chuyện như thế với Nhị sư phụ chứ? A, còn không mau tạ lỗi đi!"

Ta chỉ còn biết cùng Đại sư phụ phối hợp thôi – "Nhị sư phụ, là đồ nhi sai rồi."

Sau đó liền nghe cái người đang ủy khuất kia cười vang – "Ngoan, Tiểu Tiêu Nhi của ta thực biết nghe lời."

Dịch Cừ lúc này mới hoàn hồn trở lại, liền tiến đến hành lễ. Ta cũng giúp ông ta giới thiệu – "Cữu cữu, đây là nhị vị sư phụ của cháu. Người này là Đại sư phụ, còn người kia là Nhị sư phụ. Nhị vị sư phụ, đây là cữu cữu của đồ nhi."

Đại sư phụ gật đầu khẽ chào, hai mắt dò xét ngầm đánh giá con người của Dịch Cừ. Nhị sư phụ cũng không nhìn nhiều nữa, chỉ cầm tay bắt mạch cho Dịch Cừ – "Tiểu Tiêu Nhi, ngươi quả thực đã hao tốn không ít công phu. Cơ thể người này điều dưỡng khá tốt, bây giờ đã bắt đầu có thể trị liệu rồi."

Ta gật đầu nhẹ nhõm. Nhị sư phụ đã nói vậy thì hẳn không còn quá nhiều vấn đề nữa.

"Tiểu Tiêu Nhi, ta cùng trị liệu với ngươi được không? Trường hợp như người này thực khó có thể gặp qua." – Nhị sư phụ bỏ mặc Dịch Cừ sang một bên để chạy đến chỗ ta.

Nhị sư phụ đã chịu động thủ thì hiển nhiên là rất tốt rồi. Dù gì ông ấy so với ta hiểu biết nhiều hơn, kỹ thuật lẫn kinh nghiệm đều hơn hẳn ta. Nghĩ vậy nên ta gật đầu – "Chỉ cần cữu cữu của đồ nhi cũng đồng ý thì được rồi."

Nhị sư phụ lại bay đến trước mặt Dịch Cừ, khiến ông ta trong phút chốc cảm thấy giật mình, theo bản năng bước lui về sau mấy bước. Nhị sư phụ giữ chặt lấy ông ta – "Ngươi lui mãi làm gì? Cẩn thận không lại té ngã. Ta hỏi ngươi, ta đến giúp ngươi bó xương có được không?"

Dịch Cừ nhìn Nhị sư phụ, chần chừ – "Chuyện này, Tiêu Nhi..."

Nhị sư phụ khoát tay – "Tiểu Tiêu Nhi là đồ đệ của ta, y thuật của hắn là do ta truyền dạy. Vậy để ta chữa không tốt hơn sao?"

Dịch Cừ khẩn trương nhìn vào cái người đang khoa trương tự cao tự đại trước mặt mình, chỉ còn biết máy móc gật đầu – "Tốt, dĩ nhiên là tốt mà."

Ta vô lực quay mặt đi chỗ khác. Nhị sư phụ đương nhiên là y thuật cao minh, nhưng tính tình lại cổ quái, chỉ khi bản thân cảm thấy hứng thú mới động thủ giúp người khác chữa bệnh, bằng ngược lại chẳng có hứng thú thì dù có người đó có chết ngay trước mắt cũng sẽ chẳng mảy may động tâm. Hiện tại người đối Dịch Cừ cảm thấy hứng thú chẳng biết là may mắn hay là bất hạnh đây.

Dịch Thường Hoan vọt lên phía trước, mang Dịch Cừ che chắn phía sau mình, lớn tiếng nói – "Ngươi, ngươi muốn làm gì sư phụ ta?"

"Hả?" – Nhị sư phụ tò mò nhìn xuống đôi tay trống không của mình, sau đó nhìn về phía Dịch Thường Hoan – "A, ngươi cũng có chút công phu. Tốt, tốt lắm, vậy chúng ta cùng nhau chơi đùa một chút đi."

Nói xong không cần biết Dịch Thường Hoan có đồng ý hay không, cứ thế thản nhiên rượt đuổi hắn chạy dài khắp sân. Dịch Thường Hoan chật vật tìm đủ mọi nơi để trốn tránh sự truy kích của Nhị sư phụ. Đại sư phụ nhìn cả hai người không chớp mắt, môi mím chặt chẳng nói một lời nào, Tạ Dật Huân thì kéo ta tránh sang một bên, còn Dịch Cừ khẩn trương nhìn bộ dạng bị trêu đùa đến đáng thương của Dịch Thường Hoan, vội nói – "Coi kìa, Nhị sư phụ của Tiêu Nhi, xin hãy buông tha cho Thường Hoan đi."

Mãi đến lúc Dịch Thường Hoan mệt đến độ thở chẳng ra hơi thì Nhị sư phụ mới chán nản dừng lại, lại quay trở về bên Đại sư phụ làm ra vẻ mặt đáng thương – "Thanh, chơi với hắn không vui! Vẫn là Tiểu Tiêu Nhi tri kỷ biết nghe lời. May mà người chúng ta gặp được là Tiểu Tiêu Nhi, vạn nhất là tên tiểu tử kia thì rất là không thú vị."

Dịch Thường Hoan nghe được mấy lời đó thì tức giận tột cùng, mặt mũi méo mó khó coi, nhưng lại chỉ thở hổn hển chẳng thể nói được câu nào. Ta cảm thấy thương cảm bèn tiến đến đưa cho hắn vài viên thuốc – "Ngươi là do tiêu hao sức lực thôi, chẳng có gì đáng ngại đâu. Thuốc này có thể giúp ngươi khôi phục thể lực lại."

Dịch Thường Hoan phẫn nộ trừng mắt, vung tay hất mấy viên thuốc ra khỏi tay ta, lớn tiếng nói – "Ngươi không cần giả mèo khóc chuột. Ngươi chẳng qua chỉ giỏi khoe khoang chứ có cái gì hơn người chứ."

Ta nhíu mày nhìn hắn, lòng không tránh khỏi tức giận. Nếu không phải vì nể hắn là đồ đệ của cữu cữu thì ta nhất định sẽ mặc kệ hắn. Thật không biết người này đã từng gặp phải chuyện gì, mà lúc nào cũng như thể khắp cả thiên hạ đều thiếu hắn một món nợ vậy. Tiếp xúc với hắn ít lâu nay mới phát hiện, so với cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy hắn ở chỗ Tố Tuyền thì kém hơn rất nhiều. Lúc ấy nghe hắn đối đáp với Lăng Vũ, ta đã nghĩ người này đối với kẻ có quyền thế chẳng chút khúm núm sợ sệt, còn có chút ngưỡng mộ. Rồi lần đầu thấy hắn ở bên Dịch Cừ, thấy hắn đối với ông ta cung kính hết mực thì ta còn có thể bỏ qua mấy lời không tốt của hắn. Nhưng hiện tại thì lại thấy hắn chẳng khác gì một tiểu hài tử. Thật chẳng hiểu Dịch Cừ tìm đâu ra một tên đệ tử kiêu ngạo như thế này, chỉ khiến người ta thấy chán ghét mà thôi.

Ta lãnh đạm nhìn hắn – "Dịch Thường Hoan, ta nói cho ngươi rõ. Nếu không phải ngươi có quan hệ với cữu cữu của ta thì dù ngươi sống hay chết cũng chẳng liên quan đến ta. Ngươi cứ tự mãn cho mình là kẻ có ngoại hình đẹp đẽ, như thế thì đã sao? Chẳng phải vài thập niên sau cũng chỉ còn là một thân xác rữa nát cả đấy à? Vậy ngươi kiêu ngạo để làm gì? Ngươi cho là mọi người đều ham muốn dung mạo của ngươi sao? Thật buồn cười quá đỗi."

Dịch Cừ áy náy chạy đến – "Tiêu Nhi, Thường Hoan thật ra không phải như vậy đâu. Chỉ vì hắn trước kia nếm trải không ít khổ cực nên mới có thái độ như vậy thôi."

"Sư phụ, người chẳng cần mất công phân trần với hắn làm gì. Hắn chẳng qua chỉ là dựa vào cái thân phận nam sủng của Vũ Duệ Vương gia mà diễu võ giương oai cho chúng ta xem mà..."

Lời chưa nói hết thì cả thân hình của hắn đã bay ra phía bên ngoài kèm theo một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Nhị sư phụ lúc này đang phiêu phiêu dừng trước mặt hắn, giọng nói lạnh lùng truyền đến – "Ta nói cho ngươi biết. Ta là Ngoan Y Lưu Trọng Ninh. Tiểu Tiêu Nhi là đồ đệ của ta, hắn cho dù có bị khi dễ thì cũng chỉ có thể do ta khi dễ thôi. Còn ngươi, ngươi là hạng người nào mà dám ở nơi này ăn nói bạt mạng. Tiểu Tiêu Nhi tính tình hiền lành không nói đến ngươi, nhưng ta thì không như vậy. Ngươi lưu lạc tứ phương có nghe đến danh xưng Ngoan Y bao giờ chưa? Muốn lấy cái mạng của ngươi kỳ thật chỉ cần động một chút ngón tay cũng đủ rồi. Vừa rồi còn cảm thấy ngươi có lòng lo lắng cho sư phụ mình nên mới chơi đùa với ngươi, lại còn muốn chỉ giáo cho ngươi chút ít công phu, nhưng giờ thì thấy không cần nữa. Ngươi nhớ cho kỹ,
Advertisement
Tiêu Nhi không phải người ngươi có thể tùy tiện vũ nhục. Nếu chuyện này xảy ra một lần nữa thì đó là ngày chết của ngươi."

Ta có chút giật mình kinh hãi, mà cơn tức giận đang đang dâng lên trong lòng cũng tự dưng xẹp xuống hết. Thật hiếm khi nhìn thấy Nhị sư phụ có bộ dạng này, nhìn lại mới hay là dọa cho người ta sợ hãi chết khiếp mà. Đại sư phụ cũng đã di chuyển đến nơi, lãnh đạm nhìn kẻ đang nằm trên mặt đất kia mà nói – "Ninh, làm gì phải nộ khí xung thiên, người như vậy làm sao xứng đáng chứ?" – rồi lại nhìn về phía Dịch Cừ – "Thật là một đồ đệ tốt nhỉ?"

Dịch Cừ thật sự đã ngượng ngùng nói chẳng nên lời. Tạ Dật Huân nắm lấy tay ta, lãnh đạm vứt cho Dịch Thường Hoan một cái nhìn rồi bảo – "Tiêu, chúng ta đi thôi."

Ta khẽ thở dài theo Dật Huân rời đi, lúc ngoái nhìn trở lại thấy Dịch Cừ đang cố sức giúp đỡ Dịch Thường Hoan. Ta phóng một tia nhìn về phía Trà Chúc nãy giờ vẫn canh giữ bên ngoài. Trà Chúc thông minh vội gật đầu rời đi.

Trở lại viện của mình, Nhị sư phụ vẫn chưa thể nguôi giận. Ta cười chợt nghĩ sư phụ tức giận đến vậy đều là vì ta cả thôi, liền mang một chén trà đến dâng lên – "Nhị sư phụ, người dùng chút trà hạ hỏa."

Nhị sư phụ trừng mắt nhìn ta – "Tiểu Tiêu Nhi, ta dạy dỗ ngươi như thế nào mà lại cứ để mặc cho người khác khi dễ mình chứ?"

Ta lắc đầu – "Không phải vậy đâu. Đồ nhi lúc đó đã muốn động thủ, chẳng dè Nhị sư phụ lại nhanh hơn một bước."

"Hừ, loại người đó càng nhìn càng chán ghét."

"Đúng đúng, loại người ấy thực rất đáng ghét, vậy Nhị sư phụ cần chi nhớ đến nữa."

"Là ta tức giận." – Nhị sư phụ nhảy dựng lên.

Ta bất đắc dĩ đành hướng mắt về phía Đại sư phụ cầu cứu. Đại sư phụ bèn lên tiếng – "Dật Huân, Tiêu Nhi, các ngươi trở về nghỉ ngơi đi."

A, ta nhẹ nhàng thở ra liền giao chuyện giúp Nhị sư phụ nguôi cơn giận dữ lại cho Đại sư phụ.

–o0o–

Chương 88

–o0o–

Vừa trở lại Ngọc Tông Tạ Dật Huân nhanh chóng giữ chặt lấy ta. Ta bị hắn ôm chặt đến mức cảm thấy khó thở, phải gắng sức lắm mới nói được mấy lời – "Dật Huân, ngươi buông ta ra một chút được không? Nếu không ta sẽ chết ngộp đó."

Tạ Dật Huân nghe vậy liền lỏng tay ra chút ít, nhờ vậy ta đây mới có thể hô hấp được. Lúc đó lại nghe giọng nói của hắn vang lên sát bên tai – "Tiêu Nhi, phải chăng việc ở bên cạnh ta khiến ngươi phải chịu ủy khuất muôn phần? Mới rồi thực xin lỗi, ta đây không nhanh như Ninh thúc để che chở cho ngươi."

Ta lúc này mới hiểu vì sao hắn có biểu hiện như từ nãy đến giờ, liền cười nhẹ ôm chặt lấy hắn – "Ta có thể tự bảo vệ mình mà, ngươi không cần nhọc công che chở. Hơn nữa ta còn chưa kịp động thủ thì đã bị Nhị sư phụ đoạt mất cơ hội rồi. Vậy nên ngươi đừng nghĩ nhiều quá. Ở lại bên ngươi là do ta tự quyết định, làm sao lại có chuyện ủy khuất hay không cơ chứ. Mà nhìn lại thì chẳng phải ngươi luôn che chở cho ta sao? Vô luận là trước mặt Thái hậu hay bọn người Lăng Vũ đều như vậy cả. Ta đây còn không rõ ư?"

"Đối với ngươi..."

Ta không đủ kiên nhẫn nghe hắn nói tiếp đã chủ động hôn lên môi hắn. Vậy mà hắn vẫn mở to hai mắt nhìn ta không chớp mi, khiến cho ta mất hết cả tự nhiên. Ta tức giận mang môi mình rời đi, giận dữ với hắn – "Ngươi sao lại nhìn ta như thế? Lúc hôn môi phải nhắm mắt chẳng phải đều là lời ngươi nói sao? Đã biết vậy mà vẫn cố tình vi phạm à?"

Tạ Dật Huân chợt nở nụ cười, ánh mắt hóa ôn nhu, môi kề môi với ta mà thì thầm – "Ừ, chúng ta đều cùng nhắm mắt lại."

Lúc ta phục hồi lại tinh thần thì đã nằm trên giường, y phục quá nửa đã bị cởi bỏ, còn Dật Huân thì đang say đắm hôn môi ta. Ta đưa tay ngăn hắn lại, khiến hắn ngẩng đầu nhìn ta, mắt phượng khẽ nhíu lại, sóng mắt lưu chuyển hết sức mê hoặc.

"Dật Huân, hôm nay nhường ta một lần được không?" – ta đưa tay níu lấy cổ hắn, ghé vào tai hắn nhẹ giọng thuyết phục.

Tạ Dật Huân không nói gì mà vẫn tiếp tục hôn môi ta. Ta nhịn không được bật ra tiếng rên rỉ, cố gắng thoát khỏi sự mị hoặc khiến ta rung động của hắn – "Dật Huân, Dật Huân! Ngươi nhẫn tâm lại khiến ta mấy ngày không thể xuống giường nữa sao? Hơn nữa ta còn phải giúp Dịch Cừ cữu cữu trị thương. Dật Huân, ngươi đáp ứng ta được không? Ta đã chiều theo ngươi nhiều lần như vậy mà ngươi dẫu chỉ một lần cũng không thể nhượng bộ ta sao?"

Tạ Dật Huân cười cười dán chặt môi lên môi ta – "Càng nói càng tỏ ra ủy khuất. Nhưng ngươi vẫn còn muốn giúp Dịch Cừ kia trị thương sao?"

"Ông ấy là cữu cữu của ta, cứ xem như đây là tận hiếu đi. Dật Huân, ngươi nhường ta một lần đi, được không?" – ta khó khăn lắm mới tạo ra được dáng vẻ nũng nịu thế này, đến chính mình nghe còn cảm thấy mất tự nhiên.

"Haha, bộ dạng Tiêu Nhi lúc làm nũng thật sự quá sức đáng yêu. Ta đây đành đầu hàng chịu thua ngươi một lần vậy." – Tạ Dật Huân cười với ta.

Ta đặt hắn nằm lên giường, học theo bộ dạng hôn môi hôn cổ của hắn, rồi theo một đường trượt xuống bên dưới, dừng lại ở điểm nhỏ nhắn ngay ngực hắn, môi đẩy đưa tứ tung, dùng đầu lưỡi khiêu khích, lại nghe thấy tiếng thở dài của hắn. Ta đưa tay xổ tung tóc của hắn, mái tóc đen nhánh xõa dài trên giường tỏa ra một thứ mị lực hấp dẫn vô hạn.

Ta nuốt nước bọt, cởi bỏ đai lưng của hắn, cởi cả tiết khố. Chỗ kia sớm đã đứng thẳng lên có vẻ không được thoải mái lắm. Ách, sao lại to lớn đến thế? Trước đây ta làm sao mà có thể chứa đựng hết vật ấy vậy chứ?

"Tiêu?" – giọng nói nghi hoặc của Dật Huân vang lên, mắt phượng mày ngài khẽ khàng nhìn ta.

Ta đưa tay cầm lấy chỗ nóng bỏng kia, không thuần thục chà xát. Thân thể hắn lập tức không tự chủ được mà trở nên căng thẳng, da thịt ửng hồng lên, cổ khẽ ngả về phía sau, từ đôi môi bật ra tiếng rên rỉ mê hoặc. Dật Huân thật là đẹp đến mức khiến lòng người mê mẩn, chẳng thể không động tình. Ta lại càng không thể không động, liền cúi đầu hôn lên ngực, lên bụng hắn, khoan khoái nhìn hắn đang run rẩy.

Trên tay ta lúc này đã dính đầy dịch nhờn của hắn, lại cảm nhận được tình cảm mãnh liệt phát ra nơi hắn. Cả người hắn mềm nhũn nằm trên giường ôn nhu nhìn ta. Ta đưa tay tìm đến phía sau của hắn, ngón tay mang theo cao dược chậm rãi tham nhập, có cảm giác bị hắn ép thật chặt. Hắn hơi nhíu mày, tự cắn chặt môi của mình khiến ta biết hắn đang cố hết sức thả lỏng cơ thể. Cũng thật là, hắn đường đường là một vị Vương gia tôn quý, hẳn nhiên loại sự tình này sẽ chưa bao giờ xảy ra. Lúc ấy trong lòng ta không nén nổi sự thương tiếc vô hạn mà chẳng thể thốt nên lời. Ta bèn chủ động hôn lên môi hắn, để tránh hắn tiếp tục cắn môi mình đến tổn thương.

Ta thật mất không ít công phu mới chuẩn bị thật tốt thì bây giờ chẳng thể nhẫn nhịn hơn nữa. Ta đỡ lấy nam căn của mình, từng chút từng chút tiến vào. Dật Huân chau mày, ngón tay thon dài nắm chặt lấy đệm giường. Ta vội cầm lấy tay hắn, để cho mười đầu ngón tay của chúng ta đan vào nhau, cố gắng để hắn thả lỏng người hết mức rồi mới ở bên trong hắn cương cứng lên. Dật Huân phập phồng theo từng động tác của ta, bật ra tiếng rên rỉ dễ chịu. Ta không kềm chế được nữa liền tăng cường biên độ, ánh mắt hắn khẽ run rẩy, lộ ra vẻ vô tội dị thường.

"Tiêu!" – hắn cúi đầu gọi tên ta. Đây là lần đầu tiên hắn có bộ dạng bất lực như thế. Tình nhân của ta cứ như vậy nằm dưới thân ta, thật là một cảm giác lạ kỳ khiến con người ta phải cảm thấy thỏa mãn.

Ta nhẹ nhàng hôn hắn, dùng sức đẩy mạnh thêm một lần nữa. Dật Huân kinh hãi kêu lên một tiếng, còn ta thở dốc nằm đè phía trên hắn.

Sau khi đâu đó xong cả rồi, Dật Huân miễn cưỡng nằm trên giường nhìn ta. Ta đến ngồi bên mép giường ân cần hỏi han – "Cảm giác thế nào? Vẫn còn đau lắm sao?"

Dật Huân cười cười – "Chỉ có một lần thôi sao? Ngươi khiến cho ta đau quá."

Ta đỏ mặt biện giải – "Nếu có thể làm thêm vài lần thì thật tốt quá."

Kỳ thật trong lòng đã tự dặn dò bản

Truyện convert hay : Nuốt Thiên Đế Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện