Tình Yêu Duy Nhất

Vết sẹo


trước sau

Advertisement

Xe của Mục Thanh đã đỗ trước cổng trường Đại học Mỹ Thuật nhưng Lâm Lam không thể xuống xe được vì cửa xe đã bị anh khóa lại. Bầu không khí yên lặng làm cô cảm thấy lúng túng nhìn sang người đàn ông bên  cạnh nhỏ giọng 

"Tôi...tôi...đã đến trường rồi"

"Tôi biết". Giọng nói lạnh nhạt của Mục Thanh vang lên càng làm cô thêm sợ hãi.

"Nơi đó không hợp với cô đâu, muốn kiếm tiền thì tìm chỗ khác mà làm". Lần đầu tiên trong cuộc đời anh phá lệ xen vào chuyện của người khác, mà người này anh mới chỉ gặp mặt hai lần.

"Nhưng tôi cần tiền. Cậu chủ Mục, cảm ơn anh đã nhắc nhở". 

Sao cô không biết rằng làm việc ở đó nguy hiểm cỡ nào, có bao nhiêu cám dỗ chứ? Nhưng cô cần tiền, từ khi anh trai qua đời cả nhà họ Lâm sống nghèo túng cỡ nào sao cô không biết chứ? Mặc dù hàng tháng chị Tiểu Niệm có gửi tiền sinh hoạt cho họ nhưng cả nhà cô cũng không thể sống bám vào chị ấy, vì cô biết có  một ngày chị ấy cũng phải kết hôn, chị ấy không thể cả đời lo cho gia đình cô được.

Với cả Lâm Lam cô không muốn sống bám vào người khác, cuộc sống của cô, cô muốn tự mình làm chủ.

"Ngu ngốc!!!" 

Mục Thanh bực bội nói. Anh thật sự muốn hỏi người con gái này một câu tại sao, trong số những người phụ nữ tham gia cổ vũ anh vừa liếc mắt liền nhận ra ngay người con gái này khác với họ. Cô đứng nép vào một góc, trên gương mặt lộ rõ sự căng thẳng đến khi anh chọn cô là người "đồng hành" cùng cuộc đua thì cô sợ đến suýt khóc.

Khi ngồi vào xe, anh vừa cho xe chạy cô đã bị dọa đến mặt mũi trắng bệch đến khi xuống xe cô liền ôm bụng chạy ra thùng rác nôn thốc nôn tháo. Vậy mà bây giờ anh có lòng tốt nhắc nhở cô một câu vậy mà...bỏ đi, coi như anh nhiều chuyện.

Lâm Lam tự nhiên bị Mục Thanh mắng là ngu ngốc nhất thời ngẩn người, cô nhỏ giọng nói "Cậu chủ Mục..."

"Xuống xe!!!"

Bất ngờ Mục Thanh lớn  tiếng quát làm Lâm Lam giật nảy mình. Cô muốn nói thêm mấy câu nhưng nhìn bộ mặt dọa người kia liền khôn hồn ngậm chặt miệng rồi mở cửa xe chạy nhanh xuống.

Mục Thanh nhìn bóng dáng chạy trối chết của cô liền nhíu mày, anh là thú dữ hay sao mà cô sợ như vậy? Còn không cảm ơn anh lấy một câu.

---------

Tô Thư Niệm vừa về đến biệt thự liền nằm vật ra sofa ở phòng khách, cô ăn quá nhiều nên bây giờ không muốn  hoạt động một chút nào, chỉ muốn nằm lên giường ngủ một giấc thật say.

"Em có  phải là bác sĩ không vậy? Không biết là như vậy sẽ gây béo phì sao?"

Tiêu Cảnh Hoàn đi phía sau cô không nhịn được lên tiếng "dạy dỗ".

"Tôi không cần biết...tôi thật sự chỉ muốn ngủ ngay bây giờ thôi".

Cô xua tay uể oải nói, cơn buồn ngủ kéo đến làm hai mắt cô díp chặt lại.

"Không được, đứng dậy"

"Làm gì chứ?" Tô Thư Niệm chính thức nổi cáu.

"Chuẩn bị nước tắm cho tôi". Tiêu Cảnh Hoàn ung dung nói. 

"Anh bị què tay hay gì?  Còn cần tôi chuẩn bị nước tắm nữa".Cô chỉ muốn nhào đến cắn một phát vào yết hầu anh ta cho hả giận, coi cô là gì chứ? Bảo mẫu sao?

Tiêu Cảnh Hoàn nhíu mày rồi đi tới sofa xách cô như xách một con gà con đi về phía cầu

Advertisement
thang. Đúng là  ở chung lâu mới biết, bộ dạng lạnh nhạt dửng dưng kia chỉ là vỏ bọc bên ngoài của cô mà thôi còn bản chất thật sự của cô là lười biếng, nóng nảy và mồm miệng đặc biệt lanh lợi. 

Nhưng những điều này, anh thích!!!

Cuối cùng Tô Thư Niệm vẫn phải chuẩn bị nước tắm cho anh mặc dù trong lòng hàng nghìn hàng vạn lần không muốn. Giờ khắc này đây cô đang ngồi bên cạnh bồn tắm làm một việc mà cô tự nghĩ là không mấy vẻ vang, đó chính là kì lưng cho Tiêu Cảnh Hoàn. 

Mặc dù hai người đã có nhiều lần thân mật hơn nhưng Tô Thư Niệm da mặt mỏng, rất dễ đỏ mặt. Cô cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào tấm lưng to rộng của anh, bàn tay nhỏ nhắn cầm chiếc khăn đưa lên đưa xuống một cách rất không tình nguyện.

"Em ăn nhiều cua như vậy mà chỉ có chút sức lực này thôi sao?"

Tiêu Cảnh Hoàn bất ngờ lên tiếng, cái này mà gọi là kì lưng sao? Nói là gãi ngứa còn có chút miễn cưỡng đấy.

"Anh đừng có mà quá...đáng" 

Vốn dĩ cơn tức giận của cô đã bộc phát rồi nhưng khi vừa ngẩng đầu lên đập vào mắt cô là vết sẹo dài ngoằng, xấu xí trên vai phải của anh. Giọng nói của cô cũng vì thế mà nhỏ dần.

"Vết sẹo này của anh...là sao vậy?" 

Cô cất giọng khẽ hỏi. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào vết sẹo không chút kiêng kị, vết sẹo này như một mũi kim đâm vào mắt cô đau nhói.

"Vết sẹo này sao? Là hậu quả của một vụ tai nạn xảy ra hai năm trước, hôm đó tôi đã uống say...Không sao, vết sẹo nhỏ này có là gì đâu?" 

Anh đưa tay lên chạm vào vết sẹo cười nói, chuyện xảy ra hai năm trước vốn dĩ đã là quá khứ rồi, anh còn để tâm đến làm gì?

Ánh mắt cô như xoáy vào vết sẹo ấy, cô có thể nhìn ra là vết sẹo này phải dài khoảng 12, 13cm nó như con rết xấu xí làm cô nhìn không chớp mắt. Hai năm trước sao? Hai năm trước anh ta cũng bị tai nạn sao? 

Câu hỏi này không ngừng hiện lên trong đầu cô không cách nào xua đi được. Nhưng suy nghĩ một lúc thấy lí do mà cô nghĩ ra thật vô lí nên cũng không mấy bận tâm, cô vừa kì lưng vừa lẩm bẩm 

"Đáng đời anh, uống say mà còn lái xe. Anh không biết như vậy sẽ làm liên lụy đến người khác sao?"

"Tôi biết, cho nên từ ngày hôm đó đến nay mỗi lần đi uống rượu ở đâu đều sẽ gọi tài xế. Em không cần phải lải nhải như thế đâu" 

Tiêu Cảnh Hoàn gật đầu lên tiếng, anh sẽ không phạm sai lầm này lần thứ hai.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện