Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 986


trước sau

Advertisement



Cô vẫn còn nhớ nhiều năm trước, khi cô cẩn thận đưa quả cầu pha lê đã đóng gói vào tay anh, lúc đó Lê Đình Tuấn liếc qua hộp bao bì trong suốt, tỏ vẻ chê bai cô thật ngây thơ, sau đó tùy tiện đặt nó sang một bên.
Tuy nhiên, đây là món quà tốt nhất mà Kiều Phương Hạ có thể tặng cho anh vào thời điểm đó, bởi vì ánh mắt đó của Lệ Đình Tuấn, cô đã rất buồn rầu trong suốt một thời gian dài, tự hỏi liệu Lệ Đình Tuấn có chê cô ghét cô không.
Thật không ngờ, vậy mà anh vẫn giữ nó, đã thế lại còn bảo quản tốt như vậy.
“Đây là điều bất ngờ mà cậu Hai vốn dĩ định tặng cho mợ chủ..” Phía sau, bà Trần cắm hoa xong, quay lại thấy Kiều Phương Hạ đang đứng trong căn phòng áp mái, bước tới cửa và nhẹ giọng nói với cô.


Truyện Hài Hước
Kiều Phương Hạ nhẹ nhàng vuốt ve quả cầu pha lê, không lên tiếng.
“Đứa bé mất rồi, cậu Hai đau khổ hơn ai hết.” Bà Trần khẽ thở dài: “Mấy ngày hôm trước cậu ấy mới trở về một chuyến, ngồi yên lặng một mình trong phòng rất lâu.”
“Có thể sai lầm lần này của cậu ấy thực sự khó có thể tha thứ, nhưng cậu ấy thực sự đã hối hận, cậu ấy sẽ sửa chữa”
Nói xong, ánh mắt bà Trần lại rơi vào quả cầu pha lê, tiếp tục nhỏ giọng nói: “Trước đó, quả cầu pha lê này đã bị Kiều Diệp Ngọc làm hỏng rồi, nói có thể sửa chữa quả cầu này rất ít.

Cậu Hai đích thân chạy đi tìm rất nhiều nơi, tốn rất nhiều công sức mới có thể làm cho nó khôi phục như lúc ban đầu.”
“Chỉ đơn giản đây là món quà mợ tặng cho cậu ấy.

Trong lòng cậu ấy, thứ này là bảo bối vô giá.”
Bà Trần cảm thấy, trong suốt thời gian qua, tình cảm mà Lệ Đình Tuấn dành cho Kiều Phương Hạ đều được che giấu, sẽ không dễ dàng bị phát hiện.

Những gì mà anh đã làm cho Kiều Phương

Advertisement
Hạ không bao giờ thể hiện thành lời.
Mặc dù bà ta đã chứng kiến Lê Đình Tuấn trưởng thành, là người giúp việc đã ở bên cạnh Lê Đình Tuấn lâu nhất, nhưng chỉ sau khi Kiều Phương Hạ lớn lên, bà ta mới nhìn ra một chút manh mối.
Đến lúc bà ta phát hiện ra, Lê Đình Tuấn đã có tình cảm rất sâu đậm với Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ cũng được bà Trần nuôi dưỡng, bà Trần cũng biết cô là một cô gái tốt, cô xứng đáng với tình yêu của Lệ Đình Tuấn.
Chỉ là chuyện của những người lớn đã ảnh hưởng đến tình cảm của hai người bọn họ.

Bà Trần nhìn thấy mọi chuyện, thật lòng hy vọng hai người bọn họ có thể hòa hợp như lúc ban đầu, Dù sao chặng đường mà cả hai đã cùng nhau bước đi quả thật quá khó khăn.
Kiều Phương Hạ im lặng lắng nghe bà Trần nói.
Cô nhìn thấy có một dấu vân tay trên công tắc quả cầu pha lệ, khi Lê Đình Tuấn trở về vào mấy ngày hôm trước, có lẽ là anh đã mở nó ra.
Cô vặn công tắc vài lần và đặt quả cầu pha lê trở lại vị trí ban đầu.


Tiếng serenade nhẹ nhàng kèm theo tiếng chuông gió nhỏ, sau đó nhẹ nhàng vang vọng trong phòng.
Sao cô lại không biết Lệ Đình Tuấn đang khó chịu chứ, nhưng anh phải thay đổi, nếu không cơn ác mộng sẽ chỉ lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.
Con trai đã mất, đứa con thứ hai cũng không còn nữa.
Cô hy vọng anh có thể thay đổi.

Điều mà cô không thể phủ nhận là dù anh có làm rất nhiều điều sai trái nhưng sâu thẳm trong nội tâm, cô vẫn rất thích anh.
“Mợ chủ…” Thấy cô không nói lời nào, bà Trần muốn thuyết phục cô tiếp..


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện