Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 1080


trước sau

Advertisement



Vài giây sau, cô ta lại nhìn thấy Lê Đình Tuấn xách ra ngoài một chiếc ba lô nhỏ nhắn màu hồng phấn vô cùng dễ thương từ bên trong xe ra, và kiên nhẫn đứng ở bên cạnh chờ đợi.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc ba lô nhỏ này, Tô Minh Nguyệt đã hiểu rằng người ở bên trong xe chắc chắn chính là Kiều Phương Hạ.

Sắc mặt của cô ta bỗng nhiên lập tức trở nên hơi khó coi.

Hiếm hoi lắm Lệ Đình Tuấn mới có thể ra ngoài đi chơi chung với bọn họ, không ngờ anh còn đã đưa Kiều Phương Hạ đi cùng?

Trước đây không phải là anh rất ghét Kiều Phương Hạ, và coi cô ta là thứ rườm rà phiền toái hay sao? Bây giờ tại sao lại cứ mang theo thứ rườm rà đi theo bên mình vậy?
Trừ khi là Kiều Phương Hạ làm loạn nhất quyết muốn đi theo cho bằng được.

Cô ta nhìn chằm chằm vào bên trong chiếc xe, sắc mặt càng lúc càng lạnh lùng, trên mặt hiện rõ vẻ không vui.

“Hay là chúng ta đi qua đó trước đi?” Tống Thanh Hào liếc mắt nhìn về phía trường đua ngựa mấy lần, sau đó quay sang nói với Tô Minh Nguyệt: “Anh nghe nói có mấy con ngựa khả lắm, nhưng đến muộn quá chắc bây giờ đã bị người ta chọn mất rồi.”.

truyện kiếm hiệp hay
Tô Minh Nguyệt ngơ ngác ngẩn người ra vài giây, sau đó lạnh lùng đáp: “Chờ một chút đã.”
Cô ta phải đợi Lê Đình Tuấn cùng đi qua đó, hai người bọn họ đã hơn một tháng nay không được gặp mặt nhau rồi.

“Ở đây mặt trời chiếu nắng gắt lắm, hai người đi qua đó trước đi.” Lê Đình Tuấn đưa mắt nhìn hai người bọn họ, rồi trầm giọng nói.

Tô Minh Nguyệt cứ mở miệng ra, nhưng lại không biết phải nói gì bây giờ.


Cô ta cảm thấy Lê Đình Tuấn đang cố ý làm như vậy.

Chắc chắn là anh biết rằng Tổng Thanh Hào gần đây đang theo đuổi cô ta rất nồng nhiệt, cho nên anh đã cố ý tạo cơ hội

Advertisement
cho hai người bọn họ được ở riêng với nhau.

“Ô” Một lúc lâu sau, cô ta thì thầm đáp lại với khuôn mặt lạnh lùng.

Vừa nói dứt lời, cô ta liền quay lưng đi về phía trường đua ngựa.

Tống Thanh Hào liếc nhìn bọn họ mấy lần, sau đó đi theo sau Tô Minh Nguyệt, anh ta không biết là giữa hai người bọn họ đang xảy ra chuyện gì, trầm giọng hỏi: “Dạo gần đây em và Đình Tuấn cãi nhau à?”
“Không có” Tô Minh Nguyệt cau mày trả lời.

Lệ Đình Tuấn càng phớt lờ không để ý đến cô ta, cô ta càng cảm thấy Tổng Thanh Hào phiền toái.


Lúc trước khi mà Tổng Thanh Hào chưa thể hiện quá rõ ràng như thế này, cô ta vẫn có thể giả vờ như không hề hay biết gì, nhưng gần đây bạn bè của bọn họ đã nhìn thấy dấu hiệu rồi, luôn lấy cả hai người ra làm trò đùa một cách khó hiểu.

Cô ta cảm thấy sự xa cách của Lê Đình Tuấn dành cho mình trong thời gian gần đây đều là do Tống Thanh Hào gây ra, từ trước đến nay Lệ Đình Tuấn luôn là một người biết cách kiềm chế và có chừng mực.

Nhưng cô ta giả vờ như không hiểu tấm lòng của Tổng Thanh Hào, thực ra cũng là đang muốn cho Lê Đình Tuấn một cơ hội, cô ta hy vọng rằng Lê Đình Tuấn có thể nói ra trước.

Chỉ cần Lệ Đình Tuấn mở miệng nói trước, thì bọn họ cũng không được coi là có lỗi với Tổng Thanh Hào.

“Thế thì làm sao vậy?” Tổng Thanh Hào có chút bối rối.

“Anh đừng có hỏi nữa, em cũng không biết anh ấy bị làm sao thế kia” Tô Minh Nguyệt mất hết kiên nhẫn trả lời lại: “Anh tự mà đi hỏi anh ấy không phải là xong chuyện rồi ư?.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện