Tình Sói Chi Dao

Chương 6


trước sau

Advertisement
Duệ Tú đột nhiên bị Nhiên Kỳ áp sát khiến cả hai rơi vào tư thế rất quỷ dị. Cái chân người nọ còn đặc vào chỗ cực tư mật của nữ nhi gia. Đôi lúc còn không biết người nọ là cố tình hay vô ý chạm phải nơi đó khiến nàng cảm giác vô cùng khó chịu,nghĩ " thật là muốn một phát cắn chết tiểu sắc lang ngươi a!. "

Nàng đỏ mặt, giương mắt lườm tên không biết xấu hổ. Vô tình nhìn đến, chạm vào đôi mắt xanh biếc của người khó thoát ra được. Nàng có thể nhìn được trong đôi mắt người nọ còn có ẩn như hiện tia du͙ƈ vọиɠ bên trong.

Mãi ngắm nhìn đôi mắt kia, Duệ Tú  không ý thức được gương mặt mình cùng Nhiên Kỳ đã dần tiến sát nhau. Đến khi nhận thức, Nhiên Kỳ môi đã chạm vào môi nàng. Thân thể nàng phản ứng thoáng rung lên, ý thức nàng trở lại, nghĩ " đây là....đây là chuyện gì xảy ra..Nhiên..Nhiên Kỳ hôn mình sao!?". Nàng chẳng biết làm gì, chỉ biết nhắm lại đôi mắt mặc cho người phía trên càng quấy môi mình.

Nhiên Kỳ cúi người hôn lên đôi môi căng mộng, thấy thân nàng rung nhẹ cô hơi mở đôi mắt mình nhìn. Nàng nhắm nghiến đôi mắt, mi tâm khi co khi giản không khỏi khiến Nhiên Kỳ kéo lên độ cong ý cười hoàng mỹ.

Nhiên Kỳ không ngừng ma sát lên người nàng. Hết hôn lại mút cánh môi tạo ra không ít thanh âm khiến người nghe đến đều đỏ mặt muốn trốn tránh không thôi. Nhiên Kỳ do mãnh liệt hôn nàng khiến đôi môi nàng hơi chút xưng lên. Nàng đưa đầu lưỡi của mình nhẹ lướt trên cánh môi đỏ xưng kia.

Động tác của Nhiên Kỳ khiến Duệ Tú dưới thân vì hành động của nàng mà toàn thân rung đến lợi hạ. Chuyện kì quái hơn là tim nàng Duệ Tú như thể đập nhanh đến không có quy luật do động tác của Nhiên Kỳ gây ra.

Nhiên Kỳ nhân lúc nàng mở đôi môi liền cho lưỡi thăm nhập vào. Chiếc lưỡi nghịch ngợm của Nhiên Kỳ không ngừng ra sức lục lọi bên trong khoan miệng Duệ Tú, đến khi chạm vào đầu lưỡi nhúc nhát của nàng cô cáng muốn nhìu hơn mà cuộn tròn mút nó cho tới khi nàng không còn hơi thở mới tách ra. Tay Nhiên Kỳ từ từ chuyển dần đến đai thắt lưng chuẩn bị ly khai y phục thì nghe giọng nàng vang lên.

" Kỳ....d...ừng.....dừng lại... "

Duệ Tú khó khăn thoát khỏi nụ hôn sâu vừa rồi, vẫn chưa ổn định  hơi thở  đã thấy Nhiên Kỳ muốn thay mình giải khai xiêm y. Mặt đã đỏ nay càng đỏ hơn, tay nắm chắc tay người nọ trên đai lưng lắc đầu bảo.

" Kỳ....Không được, chúng ta đều là nữ nhi.."

" Duệ tỷ.. Ta muốn... Cho ta có được không.."

Chưa nói xong câu đã bị Nhiên Kỳ cướp mất, còn như thế nhìn nàng với đôi mắt đầy lữa vọng. Tim nàng bất giác do hành động đó mà đập trật  nhịp loạn lên, nàng cúi đầu im lặng không trả lời Nhiên Kỳ.

Nhiên Kỳ nhìn Duệ Tú mãi cúi đầu im lặng không cho mình đáp án ngực bỏng chốc nhói đau, nghĩ " có thể nàng vẫn chưa chấp nhận được chuyện nữ tử bên nhau." nên Nhiên Kỳ hiểu được không bắt nàng cùng một nữ tử như mình kết tóc se duyên.

Nhiên Kỳ cho tay lui về, rời khỏi đai lưng nàng. Xong liền ngồi thẳng đưa tay nắm hạ đôi tay trắng mịn của người, giọng nói u buồn vừa
Advertisement
nhìn nàng vừa thốt ra.

" Ta chỉ mong có thể được bảo hộ người. Hảo chăm sóc, hảo chu toàn. Dù ta biết mình không phải nam nhân.  Nhưng ta có thể bảo vệ người cho người những thứ người muốn. Xem như hôm nay ta mạo phạm đến tỷ. Nhất định sau này sẽ không lần tái diễn, thứ lỗi cho ta. "

Nói xong Nhiên Kỳ ly khai gian phòng, một mạch chạy đi khỏi nơi đó.

Duệ Tú bị nàng đột ngột nắm tay mặt đỏ lại càng đỏ hơn. Bỗng bàn tay cảm nhận chút rung rẫy tiếp đến giọng nói của người nọ phát ra điểm u buồn khiến nàng giật thốt ngẫn đầu nhìn lên gương mặt y. Đôi con ngươi xanh giờ đây chỉ còn hình ảnh nàng bên trong đó, nhưng tại nàng sự kiện, khiến nó trở nên cảm giác đang phải chịu cảm giác đau đớn tột cùng không thôi. Tim nàng thắt lại khi nghe từng câu chữ do Nhiên Kỳ nói đến. Ánh nhìn nàng vô thức, nhìn cánh cửa đóng sầm  khi Nhiên Kỳ biến mất. Trong phòng một mình  nhìn vào khoản không mà Nhiên Kỳ lúc nãy đứng ở,phút chốc gương mặt nàng đẫm lệ chảy xuống làng nước nóng,tự  hỏi chính mình " là đang khóc sao".

Nàng cảm nhận được Nhiên Kỳ mọi lúc đều luôn quan tâm nàng, lo lắng che chở nàng tất cả. Dù biết cả hai cùng là nữ tử, nhưng nàng lại muốn bên cạnh chăm sóc lo lắng cho Nhiên Kỳ giống cách nàng đã làm với mình và còn hơn thế. Thế nhưng lúc nào Nhiên Kỳ cũng luôn là người sủng nịch, chăm sóc nàng những khi nàng cần thiết.

Duệ Tú biết mình thầm mến Nhiên Kỳ từ khi hai người vừa gặp được nhau. Nhiên Kỳ luôn luôn nằm trong tiềm thức của nàng kể cả lúc ăn, lúc ngủ, hay lúc kê đơn thuốc giúp gia gia....mọi lúc nàng cũng nghĩ tới Nhiên Kỳ người nọ...khi Nhiên Kỳ nói sẽ một mình ly khai khỏi y quán, nàng dần nhận ra chính mình quen thuộc hình bóng Nhiên Kỳ tồn tại rồi, nếu như không có nhất định sẽ thiếu thốn và sẽ sống không nỗi!

Nhiên Kỳ rời khỏi giang phòng  Duệ Tú liền chạy ra phía khách điếm bên ngoài,  vô tình chạy nhanh va vào bọn người trước cửa khách điếm. Bọn chúng xô nàng thật mạnh ngã một cái còn lớn tiếng quát to.

" Mẹ kiếp! Thằng nhãi ranh nhà ngươi sao dám đụng vào người bọn tao thế hả.. "

" Đại Ca bớt giận để em sử nó cho.. "

Một trong số tên đằng sau lên tiếng bước đến trước mặt Nhiên Kỳ ra oai.

Nhiên Kỳ do chạy nhanh nên khi bị hắn đẫy có chút loạn choạn ngã ngồi trên mặt đất cùng lúc chiếc mặt nạ rơi xuống,ung dung gương mặt trực tiếp bị lộ ra ngoài.
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện